giờ ạ! Mẹ, con muốn kết hôn với anh ấy…”
“Anh nào?”
“Dương Lam Hàng!”
Trong điện thoại yên lặng mất vài giây, sau đó truyền đến giọng nói
ấm áp của mẹ Bạch: “Vậy à! Được! Chỉ cần con sống vui vẻ.. là tốt rồi!”
“Con…”
“Lăng Lăng, thấy con cả năm nay mất hồn mất vía, mẹ đã nghĩ thông
rồi. Suy cho cùng cả đời phụ nữ vẫn phải chọn một người mình yêu. Kết
quả không quan trọng, quan trọng là không để cho bản thân phải tiếc
nuối.”
“Con hiểu rồi!”
Cô thực sự đã hiểu.
Đời người rất ngắn, mà cũng rất dài, chớ lo lắng cho tương lai không
thể biết trước, càng không cần lưu lại cho dĩ vãng những nuối tiếc không thể vãn hồi.
Con người đừng nên hy vọng cả đời mình không gặp phải thất bại suy
sụp, không trải qua những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, cũng như không bao giờ chịu tổn thương hay chỉ trích, điều đó là không thể!
Chỉ cần vào lúc sắp đi đến cuối con đường đời, quay đầu nhìn lại quá
khứ, có thể nói với chính mình: Tôi đã nỗ lực, đã từ bỏ, đã thành công,
đã thất bại, nhưng tôi không có gì tiếc nuối, tôi đã không làm cho người thân, người yêu, bạn bè mình thất vọng… Đó chính là một cuộc đời hoàn
hảo!
Ngày tiếp theo sau khi Lăng Lăng về nước, cô liền đến đại học T, đi tới khoa Vật liệu.
Mùi dược phẩm hóa học vẫn nồng nặc như thế, tiếng ầm ầm của máy móc
thí nghiệm vẫn đinh tai như thế, sư tỷ tiến sĩ vẫn đang xem phim trong
phòng thí nghiệm, Tiếu Tiếu và Kiều Kiều cũng vẫn tám chuyện trên trời
dưới đất…
Ngoài việc trong phòng thí nghiệm có thêm vài gương mặt mới ra, tất cả đều không thay đổi.
“Lăng Lăng!?” Tiếu Tiếu vừa nhìn thấy cô liền phấn khởi chạy vọt qua. “Cậu về nước khi nào thế?”
Ngay sau đó, Kiều Kiều cùng vài gương mặt quen thuộc đều ùa sang, vây cô vào giữa.
“Mới về hôm qua.” Lăng Lăng nói. “Trở về vội quá, không kịp mua quà cho mọi người, tối nay mời mọi người đi ăn nhé.”
“Được liền!”
“Không cần tới chỗ nào đắt quá đâu, Shangri-La là được rồi!” Tiếu Tiếu không hề khách khí với cô.
“Được! Lát nữa tớ đi bán máu! Các cậu cứ chờ tớ trước, tớ bán đủ tiền rồi mình đi.”
Tiếu Tiếu nháy nháy mắt với cô một cách mờ ám. “Có bán sạch máu của
cậu cũng không đủ, chi bằng bán mình được hơn đó, biết đâu có người
không ngại chi tiền nha!”
Có người hóng hớt hỏi: “Ai vậy?”
“Cậu còn phải hỏi.” Lập tức có người tiếp lời. “Người đó chính là Trịnh Minh Hạo!”
“Các cậu đừng nói linh tinh, tớ và Trịnh Minh Hạo…”
Lăng Lăng đương không biết giải thích ra sao thì ngoài cửa có người
nói chen vào. “Bữa cơm này tôi mời. Tiếu Lệ, em giúp tôi thông báo với
tất cả sinh viên trong tổ, sáu giờ tối nay, tại Shangri-La.”
Nghe thấy những lời này, mọi người không nén nổi mừng thầm.
Lăng Lăng ngạc nhiên quay đầu, thấy Dương Lam Hàng và thầy Chu đang
đứng ngoài cửa, toàn thân toát lên vẻ lãnh đạm và lạnh lùng ngàn năm
không đổi.
Lăng Lăng nghẹn mất cả buổi, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Thầy Dương, lâu quá không gặp ạ!”
Dương Lam Hàng nhìn cô, khẽ mỉm cười, cười đến độ Lăng Lăng có cảm giác ớn lạnh. “Em cảm thấy hai tiếng đồng hồ lâu lắm hả?”
Câu hỏi này…
Dưới ánh mắt khó hiểu của người khác, cô chỉ có thể vờ như không nghe thấy.
********************
Trong phòng riêng lớn nhất của nhà hàng, sinh viên và giáo viên ngồi
đầy một cái bàn lớn, trong đó bao gồm hiệu trưởng Chu, thầy Chu, và cả
vài giáo viên mới về.
Để giữ khoảng cách với Dương Lam Hàng, Lăng Lăng cố ý chọn một chỗ
cách xa anh nhất ngồi xuống, vừa ăn vừa cùng bọn Tiếu Tiếu tán gẫu.
“Tiếu Tiếu, nghe nói cậu đang học tiến sĩ với thầy Dương hả? Anh ta có áp bức cậu không?” Cô hỏi.
“Tớ cứ hy vọng thầy ấy áp bức tớ một chút, đáng tiếc hơn một năm nay
thầy đặc biệt bận, nếu không đi công tác thì cũng gặp gỡ xã giao. Muốn
thảo luận vấn đề gì với thầy phải hẹn trước một tuần!”
“Không thể nào? Vô trách nhiệm vậy sao?” Nghe ra không giống tác phong của Dương Lam Hàng.
“Haiz! Cũng không thể trách thầy được, công chuyện thầy phải làm rất
nhiều!” Tiếu Tiếu nói: “Việc của tổ đề tài, việc bên Viện nghiên cứu
tiên tiến, còn cả đề tài… Cho dù thầy có không ăn không ngủ cũng không
thể nào hoàn thành nhiều công việc đến thế!”
“Vậy sao!”
“Có hôm hơn mười giờ tối, tớ thấy văn phòng thầy vẫn sáng đèn, định
tìm thầy hỏi vài vấn đề, gõ cửa thật lâu mà không ai trả lời, tớ mới len lén đi vào xem sao, báo cáo kết thúc đề tài thầy viết được nửa chừng,
còn thầy thì nằm ngủ gục trên bàn… Hơn nữa, trong phòng đầy mùi rượu.
Haiz! Thời buổi này làm học thuật không dễ tí nào, xã giao xong còn phải về văn phòng viết báo cáo… Có đôi khi, tớ thực sự không hiểu nổi thầy,
thầy liều mạng như thế để làm gì chứ. Vì tiền, vì danh… hay là vì…” Tiếu Tiếu liếc nhìn Lăng Lăng một cái đầy ẩn ý, cô thở dài, nói: “Thầy ấy
thực sự là một người đàn ông tốt!”
Lăng Lăng ngẩng đầu, tầm mắt tình cờ chạm phải một đôi mắt sâu thẳm như nước hồ xanh biếc.
Chỉ cần liếc mắt một cái, cô đã hiểu! Anh vất vả như thế, cũng chỉ vì người phụ nữ mà anh muốn…
…
“Lăng Lăng, Nhật Bản thế nào?” Có người hỏi cô. “Đàn ông Nhật có phải cực kỳ biến thái không?”
Lăng Lăng bừng tỉnh