ông thì thế giới này
sẽ không có người nào là bất bình thường hết.”
“Rất sâu sắc.”
“Hắn bảo em tới văn phòng, em đi đây!”
Cô lưu luyến tắt máy tính, vội vàng thu dọn một chút, đi thẳng đến khoa Vật liệu.
Khi cầm sách tiến vào văn phòng của Dương Lam Hàng, anh ta đang chuyên chú
viết báo cáo. Ngón tay nhẹ nhàng chuyển động trên bàn phím, chẳng những
có tiết tấu mà tốc độ đánh máy so với người chuyên chat chit như cô còn
nhanh hơn. Kẻ có tài quả nhiên không giống người thường, ngay cả đánh
chữ nhìn cũng đẹp hơn người khác!
“Em ngồi đi!” Anh ta chỉ vào ghế dựa bên cạnh mình, chờ cô ngồi xong rồi hỏi: “Có chỗ nào không hiểu?”
Cô đương nhiên không dám mở ra ngay trang nhất, tùy tay lật đến một trang ở giữa sách, chỉ chỉ công thức: “Chỗ này ạ!”
“Phương trình Praha? Nó quả thực hơi khó hiểu.”
Anh ta cầm giấy bút bắt đầu vừa giảng vừa vẽ, nói cái gì cô hoàn toàn không hiểu. Nửa tiếng sau, đầu óc của cô trôi bồng bềnh, còn nghiêm túc cân
nhắc coi hai ông Praha với Bravais có bà con họ hàng gì với nhau không?
“Em hiểu chưa?”
“Hiểu rồi ạ!” Định lý thứ nhất của trò ngoan: Không hiểu không quan trọng, mấu chốt là phải giả vờ hiểu!
“Vậy em tính toán bài tập này một chút đi.”
“Dạ?” Cô nhanh chóng nhìn lướt qua một lượt, chữ nào cũng biết, vấn đề là
không hiểu chúng có ý gì. Cô sợ hãi nhìn về phía Dương Lam Hàng, chỉ chỉ lên trang sách, nhỏ giọng hỏi: “Thầy Dương, điều kiện nhiễu xạ là cái
gì ạ?”
Dương Lam Hàng hơi nhíu mày, hỏi: “Em có biết phạm vi bề mặt tinh thể là gì không?”
Cô lắc đầu.
Anh ta nhẹ nhàng xoa xoa sống mũi thẳng tắp giữa hai hàng lông mày. “Hằng số mạng tinh thể thì sao?”
Cô lắc đầu.
Anh ta hít vào một hơi, tiện tay vẽ một hình lập phương trên giấy, đường
nét rất thẳng, góc cạnh rõ ràng. “Em có biết đâu là mặt phẳng 211
không?”
[111"> cô biết, [211"> thì một hình lập phương là
đủ sao? Cô cắn cắn môi, còn vẽ tới vẽ lui trên hình lập phương, đến khi
cô ngẩng đầu lên vẻ mặt không chắc chắn thì thấy Dương Lam Hàng vốn có
khả năng duy trì phong thái tao nhã trong mọi tình huống nay đang dùng
sức day day trán, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.
Cô nhỏ giọng nói: “Thầy Dương, em xin lỗi! Em trở về nhất định sẽ học nghiêm túc.”
Anh ta chỉ vào phía bên kia bàn: “Từ hôm nay trở đi, em ngồi bên đó đọc sách, chỗ nào đọc không hiểu lập tức hỏi tôi.”
Từ hôm nay trở đi là sao?!
Trời ơi! Tại sao Dương Lam Hàng mới có hai mươi chín tuổi mà không phải là chín mươi hai tuổi!?
Trên đời không có môi trường học tập nào gian khổ hơn văn phòng của thầy giáo.
Từ tám giớ sáng đến mười giờ tối, không dám tới muộn, không dám về sớm,
mỏi người không thể đứng lên vận động, buồn ngủ không thể gục lên bàn mà ngủ, thậm chí ngay cả khi lơ đãng cũng vẫn phải nhớ lật sách sang trang tiếp theo… Nếu không cô sẽ nhận lấy một ánh mắt “sâu không lường được”
của Dương Lam Hàng!
Hai ngày đầu, Lăng Lăng cố nhịn phản ứng sinh lý ngáp mà hăng hái
chiến đấu với đống chữ nghĩa khô như ngói, nhịn tới ngày thứ ba, cô
không thể nào chịu nổi nữa, quyết định liều chết đấu tranh một chút với
phương pháp giáo dục vô nhân đạo của Dương Lam Hàng.
Cho nên cô
chọn lúc anh ta đang làm việc hết sức chuyên tâm mà hỏi hết câu này đến
câu khác. Đáng tiếc là, được một thời gian cô phát hiện chiêu này không
hề hiệu quả, độ kiên nhẫn của Dương Lam Hàng quả thực đã đạt tới cấp
thượng thừa. Nhưng cô vẫn chưa chịu đầu hàng, áp dụng đòn mạnh hơn, cứ
mỗi mười phút lại quấy rầy anh ta một lần, hễ gặp một từ lạ nào cô đều
không hề nể nang bắt Dương Lam Hàng đang bù đầu viết báo cáo phải ngừng
lại giải thích cho cô…
Đến ngày thứ mười Lăng Lăng hoàn toàn bị
tính tình bao dung của thầy giáo Dương thu phục. Nếu không phải do
khoảng cách thầy trò nên không thể mạo phạm, cô nhất định sẽ hỏi anh ta
một câu: Cái đầu ngu của ta không làm nhà ngươi tức chết sao?! Oh my
God! Nhà ngươi không phải người à?
Dĩ nhiên, sau khi về phòng ngủ cô liền đem vấn đề này thảo luận kỹ với người bạn khoa học gia của
mình, anh trả lời cô: “Em là cô gái thông minh nhất anh từng thấy, chỉ
cần em chú tâm, không có gì là không học được.”
Cô cười ngu một hồi, đến khi sực nhớ phải nhắn trả lời thì phòng ngủ lại tắt đèn. Cô lại không kịp nói “mai gặp lại” nữa rồi.
******
Sau đó nữa, Lăng Lăng nhận thức triệt để một sự thật, cô không làm bài cho
đến khi Dương Lam Hàng vừa lòng thì đừng mơ thoát khỏi nanh vuốt anh ta. Vì thế, cô từ bỏ giãy dụa vô ích, ngoan ngoãn lĩnh hội chân lý khoa học Vật liệu.
Một tháng sau, cuốn sách dày cộp cuối cùng cũng được
lật đến chương cuối cùng, ánh bình minh lóe sáng, ngày tự do đang vẫy
gọi cô. Lăng Lăng vừa thở ra thư thái, ghé mắt qua thì bắt gặp Dương Lam Hàng chuyển dời ánh mắt từ máy tính sang cô, con người đen tuyền chăm
chú nhìn cô thật lâu không rời. Đối với cái kiểu giám thị nghiêm khắc
này, Lăng Lăng từ lâu đã trơ mặt, anh ta muốn nhìn cứ nhìn, cô đã quen
rồi nên cứ đọc sách như không có chuyện gì.
Dương Lam Hàng cầm
cuốn sách trên bàn đẩy về phía cô. “Đây là sách về phương pháp phân tích vật liệu, tôi cho