cười khẽ, “Diệc Hủ, em ấy không đến xin việc đâu, là anh dẫn em ấy đến.”
Lúc này, 1 anh chàng hơi lớn tuổi mặc tây trang từ văn phòng đi ra, cảm giác người này hơi giống đại ca xã hội đen.
“Hàn à, vi mạch tối qua vừa chạy thử đã cháy rồi, cậu vào xem thử đi.”
Giọng nói rất quen, rất quen a, giọng của tiểu chính thái đó mà!
Phong Mạn Mạn rất không lễ phép chỉ thẳng vào anh ta hô to: “A!! Anh là
hội trưởng đúng không? Anh là Trì Nguyệt Tiệm Đông Thượng đúng không?”
Anh chàng nhìn Phong Mạn Mạn 1 lúc rồi hỏi Giang Hàn, “Em gái nhà bên của cậu cũng chơi Tạm biệt?”
“Cổ là Bình Hải Tịch Mạn Mạn đó.” Giang Hàn nói.
“Mạn Mạn? Nhưng cô nàng mới học cấp 2!” Việt Ly Đông kinh ngạc.
Phong Mạn Mạn bất đắc dĩ cúi đầu nhìn quần áo mình, còn đôi dép lê nữa chứ.
“Em không phải học sinh trung học, em đại học năm 3 rồi!” Phong Mạn Mạn nói.
“Tướng không giống.” Mỗ chính thái thốt lên.
Giang Hàn kéo tay Phong Mạn Mạn, “Em ngồi ở đây, anh vào xem thử.”
Sau đó, Giang Hàn cùng Việt Ly Đông vào văn phòng, Phong Mạn Mạn ngồi ngay ngắn không dám lộn xộn.
Gần 9 giờ, 1 người bước vào công ty, là người quen của cô.
“Phong Mạn Mạn?!”
“Quan Hạo?!”
“Sao em ở đây?” Quan Hạo kinh ngạc!
“Sao anh ở đây?” Phong Mạn Mạn cũng kinh ngạc!
Quan Hạo đến bàn công tác của mình ngồi xuống, “Anh đi làm ở đây.”
Lúc này, Giang Hàn và Việt Ly Đông cũng đi ra.
“Hạo à, vi mạch chạy được rồi, chút nữa cậu gởi qua chỗ kia đi.” Việt Ly Đông nói.
Sau đó lại hỏi Phong Mạn Mạn, “Mạn Mạn à, lúc nãy cậu Hàn có nói chuyện em rồi, hôm nay em cứ ở lại đây đi.”
Sau đó…… Phong Mạn Mạn trơ mặt chơi máy tính ở cạnh bàn làm việc của Giang Hàn.
Quan Hạo hỏi: “Nè~ em biết Boss hả?”
Mạn Mạn ngẩng đầu nói: “Chẳng những em biết hội trưởng mà em còn biết anh nữa.”
“Xí~ đương nhiên là em biết anh rồi.” Quan Hạo không cho là đúng. Sau đó…… “Chờ chút…… Em nói hội trưởng?”
“Vâng…… Ngọc Môn Quan! Em là Bình Hải Tịch Mạn Mạn đây!”
“A a a a a a! Vậy em không phải vợ nó hả?” Quan Hạo chỉ Giang Hàn.
“Ách……” Lúc này, Phong Mạn Mạn hoàn toàn không biết nói gì hỏi trời cao.
Quan Hạo còn nói tiếp, “Em gái nhà bên của nó là em hả? Tịch Mạn Mạn cũng là em, 2 đứa thật có duyên ha!”
Cái gì là em gái nhà bên? Nhìn anh thong dong gõ bàn phím, anh và Linh
Như lại làm hòa rồi? Phong Mạn Mạn nói sang chuyện khác “Đúng rồi, anh
với bé Như làm hòa rồi?”
“Anh với bé Như cãi nhau lúc nào?”
“Không có sao? Hôm trước lúc đi họp lớp ấy~ cổ còn khóc nói anh hẹn hò với người khác bỏ cổ rồi.”
“Cái gì? Không phải cô ấy đi du lịch sao?”
“Cái gì chứ! Bả ở chỗ Mộng Toàn mà.”
“A!! Anh không biết gì hết, mấy bữa nay anh làm tăng ca mà!”
“Bó tay 2 người! Anh thật đúng là chậm hiểu!” Phong Mạn Mạn ra vẻ khinh bỉ anh chàng.
Bọn họ cãi nhau lại xem nhẹ Giang Hàn ngồi cạnh.
Chậm hiểu? Giang Hàn nghĩ người chậm hiểu nhất là cô mới đúng. Phong Mạn Mạn mượn điện thoại Giang Hàn gọi cho ba mẹ cô.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, để tránh cho ba mẹ lo lắng, cô sẽ không nói gì về
chuyện hôm qua. Bởi năm trước có cơn bão đổ bộ gần khu nhà cô mà đúng
lúc đó, Phong mụ mụ đang đi du lịch Quế Lâm với hàng xóm, vì lo lắng
Phong Mạn Mạn ở nhà 1 mình mà vội vã bay trở về, thế nên lần này, cô sẽ
chứng minh cho người nhà thấy mình đã là người trưởng thành, có thể tự
lập!
Nhưng là……
Phong mụ mụ hoàn toàn không lo lắng hay muốn trở về trước thời gian dự định. Không phải vì bà yên tâm về cô đâu, chẳng qua là……
Bà đã gửi gắm Giang Hàn chăm sóc chu đáo cho Mạn Mạn.
Lúc này, Phong Mạn Mạn bị Giang Hàn sắp xếp “chu đáo” ở cạnh bàn làm việc của anh, “chăm sóc” cô chơi Tạm biệt.
Trong game……
Bình Hải Tịch Mạn Mạn đi dạo quanh khu mua bán ở cửa nam thủ đô, tiện tay hết nhìn nhìn gian hàng này lại xem xem gian hàng kia.
[ bang hội'> Tân Mĩ Nhân Như Ngọc: Mạn Mạn bạn lên rồi ha~ bạn với Giang
Thượng Hàn mau đi luyện cấp đi, mình với Thảo cũng sắp vượt cấp 2 người
rồi.
[ bang hội'> Bình Hải Tịch Mạn Mạn: Gì? 2 người trọng sinh rồi hả?
[ bang hội'> Tân Mĩ Nhân Như Ngọc: Đúng vậy~ mình kết hôn với Thảo, vì trọng sinh thôi.
[ bang hội'> Bình Hải Tịch Mạn Mạn: Chúc mừng chúc mừng~
[ bang hội'> Thùy Ngôn Thốn Thảo Tâm: Ngạch……
[ bang hội'> Bình Hải Tịch Mạn Mạn: Kết hôn thì phải phát bao lì xì chứ~ mình muốn lì xì~
[ bang hội'> Tân Mĩ Nhân Như Ngọc: Có có có, có tiền lì xì, mình bốc thăm quà kết hôn và quà trọng sinh đều là trang bị, bán cũng lời không ít.
[ bang hội'> Bình Hải Tịch Mạn Mạn: Vậy cám ơn trước nha~! Thảo Thảo, Tâm Tâm có lên không?
[ bang hội'> Thùy Ngôn Thốn Thảo Tâm: Không~ aizz.
[ bang hội'> Bình Hải Tịch Mạn Mạn: 2 người luyện cấp ở đâu? Cho mình vào nhóm được không?
[ bang hội'> Tân Mĩ Nhân Như Ngọc: Bạn tới cửa Huyễn Đô đi, tụi mình chờ.
Lát sau…… tại cửa Huyễn Đô……
[ bang hội'> Bình Hải Tịch Mạn Mạn: Mình tới rồi, các bạn ở đâu?
[ bang hội'> Tân Mĩ Nhân Như Ngọc: Đến đây đến đây.
Khi Bình Hải Tịch Mạn Mạn vào nhóm……
[ đội ngũ'> Nho Nhã Lễ Độ: Mạn Mạn, ha ha, chúng ta thật có duyên.
[ đội ngũ'> Bình Hải Tịch Mạn Mạn:-.-
[ đội ngũ'> Thùy Ngôn Thốn Thảo Tâm: Mạn Mạn với Nho Nhã biết nhau?
[ độ