o?"
"Tôi không thích loại đồ ngọt này, rất ngán"
"cô thích ăn cái gì?" Ngải Đăng nhìn Tiêu Tiêu, cô cho tới bây giờ đều là ăn ít như vậy sao?
"Bánh mì nướng bơ đi " Tiêu Tiêu tùy ý nói, Lưu mụ mụ làm thơm phức lại trong vắt , cô thích ăn nhất.
Ngải Đăng nháy mắt hoảng hốt, tại sao nghe qua đã quen như vậy.
"Mắt xanh, mặt trời đã nắng đến tận mông rồi, mẹ Lưu làm bánh mì nướng bơ thật ăn thật ngon nha"
Trong đầu những lời này chợt lóe lên, mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn về phía Tiêu Tiêu đang cúi đầu đấu tranh cùng miếng bít tết
"cô. . . . . ."
"Cái gì?" Khóe miệng hơi hơi mỉm cười, ôn nhu hỏi.
"Biết Nam Sơn danh uyển không?" Ngải Đăng hơi khẩn trương nhìn thẳng vào người trước mắt.
"Nam Sơn danh uyển?". Tiêu Tiêu nghiêng đầu lập lại một lần, "À, biết a, hình như là khu biệt thự cổ."
"Vâng". Ngải Đăng rũ rèm mắt xuống, che lại vẻ thất vọng trong mắt. Nếu cô chính là cô bé ngày xưa ấy, sao lại không nhận ra mình?
"Ngải Đăng, đoạn quảng cáo thứ ba nếu bị truyền ra ngoài, đối với anh có ảnh hưởng gì không?" Tiêu Tiêu nghĩ làm gì có vị tổng tài nào tự mình biểu diễn, không biết có cần quay lại đoạn đó hay không.
"không có việc gì" .Kỳ thật, sau khi biên tập cắt nối bản cũ gần như chỉ có lưng của anh, chủ yếu là làm nổi bật Angelia. Nếu anh không cho phép công bố, ai cũng không biết đó chính là anh.
"Vậy là tốt rồi, hại tôi lo lắng mấy hôm nay."
"Đừng lo lắng"
Chỉ cách hai ngày, bộ lễ phục cầu kỳ đã được hoàn thành đang nằm trên tay của Tiêu Tiêu, làn vải lụa mềm mượt đỏ thẩm quyến rũ và hoa lệ xuất chúng, vạt áo dùng những sợi tơ màu bạc trang trí theo đường viền, cổ áo thì dung những hạt cườm tinh xảo kết quanh phối hợp hoàn hảo, mặc ở Tiêu Tiêu trên người, cực kỳ hoàn mỹ bó sát lấy thân thể thướt tha của cô.
"Ha ha, bảo bối Tiêu Tiêu của ba thật xinh đẹp!" Loan ba ba mặc một bộ trang phục dạ tiệc màu xanh đậm, cùng bộ lễ phục của Tiêu Tiêu phối hợp thật hoàn mỹ.
"Baby, hôm nay ba cũng thật đẹp trai a, Thần Thần đâu?" Còn khoảng 1 tiếng nữa sẽ xuất phát, nhưng hiện tại vẫn không thấy bóng dáng của anh.
"À, ba đã dặn anh con một số việc, ba đi với con" Lễ Chúc Mừng hôm nay có rất nhiều truyền thông đều phải trình diện, nghe nói tổng tài Magnus cũng sẽ tham dự, tổng công ty Thần Điền không thể chỉ phái phó tổng đi, chỉ có tự thân ông phải xuất hiện trước công chúng thôi.
"Baby, con không muốn a, như vậy con sẽ bại lộ." Tiêu Tiêu cũng không muốn cố gắng của mình đều bị một câu ‘đời thứ hai’ này làm vỡ tan, như vậy mặc kệ thành tựu của cô có cao bao nhiêu, điều đầu tiên người khác chú ý vĩnh viễn là gia thế của nhà cô mà thôi.
"Tiêu Tiêu bảo bối, con ghét cha sao?" Loan ba ba quyệt miệng, đáng thương nhìn con gái.
"Baby!" Chịu không nổi hành vi đùa giỡn như thế này của Baby, Tiêu Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu đi về hướng phòng, lại có cảm giác trước ngực bộ lễ phục này, có chút đơn điệu, giống như khiếm khuyết gì đó.
Lôi từ trong hộp trang sức của mình ra, lấy từng món trang sức ra thử vào, nhưng dường như không có cái nào hợp với sự rực rỡ của bộ lễ phục này. Vậy phải làm sao bây giờ, Tiêu Tiêu luôn luôn là người theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ, hay là tìm mẹ mượn vậy. Trang sức của mẹ đều thuộc dạng cổ xưa quý hiếm, khẳng định thích hợp.
Tiêu Tiêu liếc thấy mảnh ngọc bội Phỉ Thúy màu xanh biếc trong hòm sắt của mẹ, trên vòng trang sức có vô số những viên đá tròn nhỏ lấp lánh cẩn xung quanh, đặc biệt, điểm đỏ nổi bật giữa miêng phỉ thúy rất hợp với bộ lễ phục của cô, Tiêu Tiêu mang theo ngọc bội đứng ở trước gương vòng vo vài vòng, rốt cục hài lòng.
"Mau nhìn, là Angelia cùng tổng tài Thần Điền, tin tức chấn động a!"
"Xin hỏi, hai người hôm nay cùng nhau đến đây, cũng có nghĩ là Tổng Tài đã thừa nhận Angelia là con dâu tương lai của ông?”
"Tôi là phóng viên của Nhạc Thiên, xin hỏi Angelia tiểu thư cùng Loan Thần Thiên có phải đang yêu nhau hay không?”
"Có đồn đãi nói tiểu thư Angelia ở trường quay biểu hiện không tốt, bị đạo diễn mắng, xin hỏi có thật không?"
Tiêu Tiêu nhíu mày nhìn một loạt phóng viên đang vây quanh, quả thực âm Hồn Bất Tán. Quay đầu nhìn cha mình, đã tức giận đến gần như hồ đồ, lông mi nhếch lên.
"Thực xin lỗi, đây là việc tư của riêng tôi, không thể trả lời." Tiêu Tiêu nắm thật chặt kéo tay Baby đi, trong trẻo nhưng lạnh lùng nói.
May mắn lúc này nhân viên bảo vệ chạy đến, Tiêu Tiêu lôi kéo Baby đi về hướng phòng nghỉ.
"Baby, đừng nóng giận , ba cũng biết những ký giả này luôn. . . . . ."
"Quả thực hồ đồ! Ngày mai ba nhất định phải bảo Thần Thiên đi đính hôn, cứ độc thân mãi như vậy, lại phiền phức tới Tiêu Tiêu bảo bối của ba!"
"A?" Mắt Tiêu Tiêu choáng váng, không nghĩ tới Baby sẽ nói như vậy.
"Đừng a, để Thần Thần tự tìm theo ý của anh ấy, ba đừng buộc anh nha" Thần Thần không thích nhất có người thúc giục anh, cô cũng không hy vọng khiến cho gia đình chiến tranh.
"Còn có, tên phóng viên nói đạo diễn mắng con là sao?" Con gái ông từ sau khi về nhà đến nay chưa hề đề cập đến chuyện ở trường quay, hiện tại bị phóng viên nhắc tới, Loan Đức Hồng lập tức khẩn trương lên.