Bá tước Kerr Ôn gõ bàn, đối với việc đến muộn của Ngải Đăng rất bất mãn, giống như nghiêm khắc phê bình anh.
"Thực xin lỗi, thưa cha" Ngải Đăng bình tĩnh nói, nắm tay Tiêu Tiêu đi hai cái ghế trống ngồi xuống.
"Tô Đạt, Ngải Đăng vừa trở về có lẽ vẫn chưa kịp thích ứng, ngài cũng đừng tức giận" Người đàn ông trẻ tuổi cười nhìn bá tước Kerr Ôn nói, vừa nói vừa trợn mắt với Tiêu Tiêu
"Khụ, vẫn là Power Địch ngoan nhất, Ngải Đăng còn không thưa mẹ con sao?"
Ngải Đăng liếc Power Địch, quay đầu đối với người vẫn đang làm ra vẻ tàng hình- Bá tước phu nhân nói
"Phu nhân, ngài mạnh khỏe" , Ngải Đăng cũng không gọi bà ta là mẹ, cho dù là có lệ cũng không đồng ý.
Tiêu Tiêu ngồi ở bên cạnh có chút khó xử, bởi vì cô căn bản không biết nên mở miệng gọi là gì thì tốt hơn, gọi chú thưa dì ư? Giống như không đúng lắm. Chẳng lẽ kêu bác trai bác gái? Người Na Uy có thể nghe hiểu cái từ này hay không.
"Hừ" Pho tượng Bá tước phu nhân rốt cục mở miệng, phát ra một tiếng hừ lạnh, ngẩng đầu giống như ghét bỏ nhìn Tiêu Tiêu vài lần,
“Nhà chúng ta khi nào thì cho bọn bình dân ngồi chung thế?”
Ánh mắt Ngải Đăng nháy mắt trở nên lạnh như băng, hình như có khả năng sẽ bùng nổ, kéo Tiêu Tiêu đang xấu hổ chuẩn bị rời đi, lại bị lời nói của bá tước Kerr Ôn ngăn cản.
"Katerine, nếu không muốn dùng cơm, bà trở về phòng đi. Ngải Đăng, ngồi xuống, không chào hỏi liền rời đi là lễ nghi dùng cơm của con đấy sao?" Bá tước phu nhân bị lời này làm nghẹn, tức giận bất bình, tiểu tạp chủng này có điểm nào tốt chứ, luôn che chở cho nó vậy, hừ, hãy đợi đến lúc nó làm xấu mặt mấy người đi.
một lần nữa ngồi xuống, Tiêu Tiêu lại không ăn, bọn người hầu bắt đầu mang thức ăn lên rồi, mỗi người đều có phần ăn riêng của mình , thực tinh xảo, làm cho người ta không nỡ hạ nĩa xuống, thức ăn thức uống nơi đây rất cầu kì, canh được đặt trong một chiến chén bằng bạc có chân, món chính được đặt trong dĩa bằng sứ cao cấp trắng, món điểm tâm ngọt dung một chiếc dĩa bạc rất cầu kì.
Bữa ăn này vừa cầu kì vừa phong phú, nhưng Tiêu Tiêu ăn không được nhiều lắm, lướt qua liền ngừng lại. Bắt đầu dùng cơm, cũng không ai lên tiếng nói chuyện, chỉ có thể nghe thấy thanh âm của dao nĩa đụng nhau, còn có một chút làm cho Tiêu Tiêu rất không quen, đó là bên cạnh mỗi người đều có một người hầu hầu hạ, cảm giác bị người nhìn ngó rất không thoải mái, ăn uống thực không được tự nhiên.
Ngải Đăng thấy Tiêu Tiêu gần như không hề động đến thức ăn ăn, gọi người hầu tới nói vài câu, trong chốc lát, một ly sữa tươi tinh khiết còn có vài miếng thịt hun khói xuất hiện ở trước mặt Tiêu Tiêu. Suất thịt hun khối tươm mật được tẩm ướp rất cầu kì, hương thơm bay bốn phía, làm cho ngón cái người ta giật giật, Ngải Đăng luôn biết cô muốn ăn cái gì.
Bá tước phu nhân cau mày nhìn Tiêu Tiêu đem thịt hun khói ăn vào miệng, ghê tởm thiếu chút nữa đã nhổ ra, bà chưa bao giờ ăn thứ này , các cô gái quý tộc vì bảo trì dáng người tuyệt đối sẽ không chạm vào cái loại thức ăn đầy dầu mỡ gì đó.
thật vất vả cơm nước xong, bá tước Kerr Ôn lại giữ một mình Tiêu Tiêu lại, Ngải Đăng đứng ở bên cạnh Tiêu Tiêu một chút ý rời đi cũng không có, anh không có khả năng để cho Tiêu Tiêu một mình đối mặt với những câu hỏi của cha.
Bá tước Kerr Ôn đợi trong chốc lát, bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ có thể tùy Ngải Đăng vậy, ngồi vào trên sô pha chỉ vào ghế dựa bên cạnh bảo Tiêu Tiêu ngồi xuống.
"Tên tiếng Trung của cô là?" Bá tước Kerr Ôn gạt nhẹ điếu xì gà, híp mắt hỏi cô gái ngồi bên cạnh Ngải Đăng.
"Con gọi là Loan Tiêu Tiêu"
"Tiêu Tiêu phải không, con muốn ở cùng với một chỗ Ngải Đăng cùng, không biết nói tiếng Na Uy là không thể được"
Tiêu Tiêu có chút không hiểu ý của bá tước Kerr Ôn, chẳng lẽ ông đồng ý chuyện cô cùng Ngải Đăng sao? Dễ dàng như thế sao?
"Tiêu Tiêu không cần học tiếng Na Uy. . . . . ." một bên, Ngải Đăng mở miệng nói, Tiêu Tiêu là của anh, chỉ cần cùng anh trao đổi là được, không cần thiết vì lấy lòng ai mà đi học mấy thứ này.
"không, con muốn học" Tiêu Tiêu cắt ngang câu nói của Ngải Đăng..., cô cũng muốn hòa nhập vào cuộc sống của Ngải Đăng, mà Ngải Đăng cùng quốc gia Na Uy này lại dính liền như thế , cho nên cô cũng muốn tìm hiểu quốc gia này, học tập ngôn ngữ của quốc gia này.
Bá tước Kerr Ôn nghe Tiêu Tiêu trả lời như thế, ánh mắt ông lấp lánh, liếc mắt cho quản gia đang đứng bên cạnh nói
"Ngày mai đến cung đình thỉnh một giáo viên dạy ngoại ngữ đến đây, dạy riêng cho Tiêu Tiêu tiểu thư" .
"Bé ngoan, em không cần thiết phải vất vả như vậy" Ngải Đăng dùng tiếng Trung nói với Tiêu Tiêu, cô chỉ cần được bảo bọc trong vòng tay của anh, sống cuộc sống không sầu không lo là được rồi.
"không cần, em muốn học ạ." Tiêu Tiêu cũng có kiên trì của chính cô .
"Ngải Đăng" Bá tước Kerr Ôn đối với thái độ mềm yếu của con trai mình rất bất mãn, "Con phải biết rằng, cưng chiều không phải chuyện tốt, con không có khả năng che chở tất cả mọi mặt cho con bé, con bé phải có năng lực phản kháng"
Ông cũng không muốn sắm vai một người lớn hà khắc, đặc biệt với những chuyện liên quan đến cô bé này.