Snack's 1967
Mắt Xanh Mê Hoặc

Mắt Xanh Mê Hoặc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324595

Bình chọn: 9.5.00/10/459 lượt.

uôn không làm người khác bớt lo mà a, lát nữa con gọi điện thoại cho anh với ba ba con đi bọn họ đều rất lo lắng cho con đó.”

"Dạ được, con về sẽ gọi ngay"

"Nga, đúng rồi, Tiêu Tiêu, mấy ngày hôm trước có một cô gái đến nhà chúng ta tìm con đó, nhưng con không có nhà nên cô ấy đã đi mất rồi."

Hà Thanh Lăng vừa bước vào đã liếc một vòng đánh giá nội thất bên trong xe một cách kín đáo, hai hàng ghế ngồi song song, có quầy bar và tủ lạnh, thiết kế màn hình kiểu rạp hát, hết thảy cũng làm cho bà có chút giật mình, dù bà biết Ngải Đăng có tiền, nhưng không nghĩ đến dụng cụ đi lại cũng trang trí xa hoa đến mức này, nhà bà cũng thuộc hàng phú hào, nhưng so với Ngải Đăng thực sự còn kém rất xa.

"cô gái? cô gái đó ra sao?" Từ nhỏ bởi vì gia đình, nên bạn bè của Tiêu Tiêu cũng không nhiều.

"Tóc ngắn, mang theo hai ba lô, vẻ mặt mệt mỏi, mẹ thấy thế nên bảo cô ấy vào nhà ngồi chơi một chút, nhưng khi nghe nói con không có nhà, cô ấy cảm ơn một tiếng rồi đi ngay.”

"Là Tiểu Vũ!" Nghe mẹ miêu tả Tiêu Tiêu lập tức liền đoán được, "Mẹ, cô ấy chỉ đến một mình sao?"

"Đúng vậy, chỉ một mình."

"Nhưng Tiểu Vũ đâu có gọi điện thoại cho con, cô ấy tìm con sao lại không nói cho con biết chứ" Tiêu Tiêu cảm thấy rất kỳ quái, lập tức mượn di động gọi điện thoại cho Tiểu Vũ, lại nhận được tín hiệu bên kia đã tắt máy làm cho Tiêu Tiêu khá nóng nảy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Lần cuối cùng là Tiểu Vũ lien lạc về bức tranh đã hai tháng trước đây.

"Ngải Đăng" Tiêu Tiêu xoay người ôm cánh tay Ngải Đăng đáng thương xin giúp đỡ.

"Ừm, anh sẽ bảo người đi thăm dò" Ngải Đăng vừa thấy bộ dáng này của liền Tiêu Tiêu hiểu được ý của cô, Tiểu Vũ? Người này giống như từng nghe nói qua.

trên đường trở về Tiêu Tiêu vẫn rất trầm lặng, lúc mình gặp khó khăn cũng chính Tiểu Vũ đã giúp đỡ cho cô, nhưng hiện tại Tiểu Vũ xảy ra chuyện, mình lại không ở bên cạnh cô, Tiêu Tiêu thật sự cảm thấy vô cùng lo lắng.

"Ngoan, đừng suy nghĩ nhiều, sẽ không có chuyện gì đâu." Ngải Đăng hôn nhẹ lên trán Tiêu Tiêu, không muốn nhìn thấy dáng vẻ buồn bã ủ rũ của cô.

Vốn Ngải Đăng là muốn an bài mẹ vợ vào ở trong nhà, nhưng Hà Thanh Lăng không đồng ý, nếu vào ở như thế, có vẻ rất không lễ phép, vì thế Ngải Đăng đành phải sắp xếp khách sạn cho mẹ vợ, ngay tại địa phương cách gia tộc Magnus không xa.

Tiêu Tiêu vừa thấy mẹ không chịu ở chung với mình, liền không chịu cũng muốn dời qua ở cùng với mẹ, điều này thực sự làm khó Ngải Đăng, Tiêu Tiêu hiện tại đang dưỡng thương, ăn uống tắm rửa đều phải thực sự cẩn thận, không thể có chút sai sót.

"Tiêu Tiêu nghe lời mẹ, tuy không ở chung với mẹ nhưng mỗi ngày mẹ con mình đều gặp mặt mà" Hà Thanh Lăng kéo Tiêu Tiêu ngồi xuống, cẩn thận kiểm tra miệng vết thương trên người cô, nhìn thấy băng bó cùng dùng thuốc đều thật cẩn thận làm bà an lòng không ít.

"Người ta nhớ mẹ mà." Tiêu Tiêu làm nũng nói.

"Con bé ngốc này, trước kia mỗi ngày đều ở chung không phải con lúc nào cũng muốn chạy đi du lịch khắp nơi à.” Mẹ Hà lấy thứ gì đó trong rương ra ngoài đưa cho Tiêu Tiêu, có bộ cài tóc kim cương hình thỏ mà Loan Thần Thiên mua cho cô, có thức ăn mà mẹ Lưu làm cho cô, và bộ trang phục mốt nhất hiện nay Loan ba ba mua cho cô.

"A, đúng là trâm cài mà lần trước con muốn mua nè" Tiêu Tiêu hưng phấn cầm lấy trâm cài, đây là tác phẩm mới nhất năm nay của Thiên yêu, lần trước lúc xem tạp chí cô có nói cô thích thứ này, không nghĩ tới Thần Thần còn nhớ rõ.

"Còn có của con nữa, đây là con làm cho cô đó" Dạ Bố Trí lấy từ chiếc túi bên hông ra con diều xếp cẩn thận, tự khi nó được nhận nuoi, mọi người đều dạy nó kêu Tiêu Tiêu là cô, cũng không thể cứ mỗi ngày hét to Trán Cát, Trán Cát, đối với danh dự Tiêu Tiêu cũng không tốt.

"thật xinh đẹp, Dạ Bố Trí tuyệt quá nga!" Tiêu Tiêu ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Bố Trí, không để ý đến mặt Ngải Đăng tối sầm, "Bẹp" hôn một cái.

"Hắc hắc, hắc hắc" Dạ Bố Trí xoa mặt cười ngây ngô.

Chờ dàn xếp mẹ xong xuôi, Tiêu Tiêu đi theo Ngải Đăng trở về, buổi chiều còn có một cuộc kiểm tra thân thể, trước khi đi, Ngải Đăng để cho Tiêu Tiêu lên xe trước, mình và mẹ Hà nói riêng mấy câu.

“Lễ đính hôn sẽ cử hành vào thứ hai tuần sau." Ngải Đăng đi thẳng vào vấn đề.

"Vội như vậy? Tôi cùng ba nó vẫn chưa chuẩn bị gì mà." Hà Thanh Lăng nhíu mày, Tiêu Tiêu là con gái bảo bối duy nhất của bà, bà cũng không muốn Tiêu Tiêu chịu một tia ủy khuất.

"Tôi sắp xếp xong hết rồi, bác trai bác gái chỉ cần tham dự là được"

"Cái này không thể được, chờ tôi và cha và anh trai con bé thương lượng rồi nói sau" Nếu muốn đính hôn, cũng phải đợi cha mẹ hai bên gặp mặt thảo luận, rồi mới hẹn ngày chuẩn bị chứ.

"Được"

Lúc quay về nhà, Tiêu Tiêu vẫn không ngừng đùa nghịch diều trong tay, cái này vừa thấy cũng biết là Loan ba ba dạy Bố Trí làm, mới trước đây Baby cũng thường làm diều cho cô chơi, bây giờ nhìn nó cảm thấy thật thân thiết.

"Bảo bối, anh muốn đến gặp cha một chút, em ngoan ngoãn nhé." Ngải Đăng đem mọi thứ mà mẹ cô mang đến cho cô về phòng ngủ, nửa ngồi ở bên cạnh Tiêu Tiêu, sờ sờ tóc của cô.

"Vâng, vâng" Ti