XtGem Forum catalog
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326921

Bình chọn: 8.00/10/692 lượt.

ông có chuyện gì đâu.” Giọng Mật Nhu mang

theo vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn cự tuyệt lòng tốt của Tiêu, muốn nói chờ Linh một

chút nữa sẽ đến, xem như có ép thì cũng phải ép Linh giúp hai người họ chăm sóc

cho Kính Huyễn.

“Vậy thì cũng tốt, tôi đi trước, sáng ngày mai tôi sẽ tới thăm mọi người.” Mật

Nhu nói đến mức này, Tiêu còn có thể nói cái gì nữa, không thể làm gì khác hơn

là gật đầu đồng ý với Mật Nhu, sau đó rời khỏi phòng bệnh của Kính Huyễn.

Không biết Mật Nhu mệt mỏi nằm ở bên mép giường Kính Huyễn ngủ đi đã bao lâu,

cho đến khi mơ mơ màng màng cảm giác được có người nào đó bế lên, lúc này mới

lười biếng nửa mở nửa ngủ, ánh mắt lim dim nhìn về phía người ôm mình lên.

“Em cứ ngủ tiếp đi, anh giúp em xem chừng Kính Huyễn thật tốt cho.” Vốn dĩ Linh

có thể đến nhanh hơn, chỉ là trên đường đã xảy ra một chút chuyện nhỏ, cho nên

mới làm trễ nãi thời gian, vừa đi theo Hạo vào phòng bệnh đã nhìn thấy Mật Nhu

đang mệt mỏi nằm thiếp đi bên giường bệnh của Kính Huyễn, không đành lòng quấy

rầy Mật Nhu ngủ, liền đem Mật Nhu nhẹ nhàng bế lên từ trên ghế. Nhưng mà, dường

như hiệu quả không được tốt lắm, vẫn cứ làm cho Mật Nhu tỉnh lại.

“Ừ”, Mật Nhu thấy đó là Linh, cũng yên lòng giao Kính Huyễn cho anh, vì chính

mình cứ mơ mơ màng màng nên chỉ trả lời một câu sau đó lại ngủ đi, có thể thấy

hiện giờ Mật Nhu mệt mỏi rất nhiều.

“A, thật là sảng khoái, tôi ngủ ở trên giường từ khi nào vậy hả?” Đã hơn 9h

sáng rồi, rốt cuộc thì cũng ngủ đủ giấc, Mật Nhu vặn eo bẻ cổ từ trên giường

ngồi dậy. Sau khi tỉnh lại phát hiện mình đang ở trên giường, không ngờ rằng

mình có thể ngủ thẳng giấc ở trên giường như vậy.

“Là em à, thật lợi hại, anh bồng em thẳng lên trên giường ngủ, em vừa tỉnh dậy cũng

làm cho anh quên hết tất cả, bội phục em thiệt.” Chăm sóc Kính Huyễn một đêm,

Linh nghe giọng Mật Nhu rời khỏi giường, lại nghe được lời nói tiếp theo kia

của Mật Nhu, không nhịn được liền muốn trêu chọc cô.

“Hắc hắc! Tôi đây không phải là do quá mệt nhọc đâu, a, hai tiểu bảo bối đi đâu

rồi hả?” Mật Nhu không nghe những câu sau, cho dù có mặt dầy đi nữa thì da cũng

sẽ đỏ, muốn đem tầm mắt chuyển đi tới chỗ khác, nhưng khi thấy hai tiểu bảo bối

phải được ngủ trên giường nhưng hiện giờ lại không thấy, nhất thời Mật Nhu liền

khẩn trương hỏi Linh.

“Đừng lo lắng, hai người bọn họ được Hạo mang đi ra ngoài ăn một chút gì đó,

thuận tiện nhờ cậu ta mua giúp chút cháo cho hai người ăn, nhưng mà đến bây giờ

Kính Huyễn vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, xem ra anh phải đi gọi bác sĩ tới

xem một chút.” Linh nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Mật Nhu, không dám nói cho

Mật Nhu biết sau khi hai tiểu bảo bối kia tỉnh lại dùng ánh mắt hung ác không

giết người được của mình nhìn về phía anh. Cuối cùng vẫn là anh không biết nói

bao nhiều lần, rốt cuộc hai tiểu tử kia cũng tin anh là bạn của Kính Huyễn.

“Không đúng, Kính Huyễn chỉ là phát sốt mà thôi, sao đến bây giờ vẫn không hề

tỉnh lại, anh nhanh đi gọi bác sĩ tới xem một chút đi.” Mật Nhu vừa nói đến sự

tình của Kính Huyễn, liền có chút khẩn trương, điều này cũng không thể trách

cô, từ nhỏ hai người đã cùng nhau lớn lên là bạn bè của nhau, tình cảm đương

nhiên so với bạn bình thường còn bền vững hơn.

“Em đừng luôn cứ hù dọa mình, anh sẽ đi gọi bác sĩ, thực ra không biết anh có

nên đi tìm nhóm Quỷ Y kia tới không nữa.” Linh buồn cười nhìn thấy gương mặt

vội vàng của Mật Nhu, tính tình của nha đầu này thật sự không hề thay đổi chút

nào, tính tình vẫn cứ nóng vội như vậy.

“Xem ra tôi cũng nên gọi Quỷ Y đến xem Kính Huyễn thì tốt hơn, đối với tiền bạc

tôi cũng không có gì là khó khăn, anh đi làm thủ tục xuất viện cho Kính Huyễn

đi, tôi muốn đưa Kính Huyễn về nhà của tôi, anh gọi điện thoại kêu Quỷ Y tới là

được rồi.” Mật Nhu nghĩ ở trong lòng, trong nhóm kia tin rằng sẽ có nhân tài

được bồi dưỡng khá hơn một chút, bác sĩ không phải không tốt, chỉ là những vấn

đề về kỹ thuật kia còn chờ phải tăng cường thêm, ít nhất so với trong nhóm công

nghệ cao kia thì có lẽ kém hơn rất nhiều.

“Cũng được, vậy anh lập tức đi làm ngay, a, đúng rồi, điện thoại di động của

em, vào sáng sớm hôm nay có người gọi điện thoại cho em, nhưng anh không muốn

có tiếng động làm ồn ào nên không nghe, nhưng người kia thật là phiền phức.”

Linh đi tới cửa phòng bệnh, chợt nhớ đến cái gì đó, quay đầu lại nhìn về phía

Mật Nhu nói.

“Biết rồi, anh còn phiền hơn cả người kia đó.” Mật Nhu vừa đáp trả lại lời của Linh

nói, vừa không quên tổn hại Linh thêm mấy câu, cầm điện thoại di động lên thì

nhìn thấy hiện lên trên điện thoại, là Đường Đường.

“Này, Đường Đường, sao hả?” Mật Nhu bấm số điện thoại của Đường Đường, thấy

Đường Đường gọi điện thoại nhiều cho mình như vậy, thật đúng là sợ đến hết hồn.

Không biết xảy ra chuyện trọng đại gì, mà gọi đến vội vàng quá vậy.

“Còn hỏi mình về chuyện gì, thiệt là, mình nghe phụ tá của cậu nói Kính Huyễn

bị thương, sao cậu cũng không nói cho mình biết, các cậu bây giờ đang ở nơi

nào, mình đi gặp các cậu.” Đường Đường thấy mấy ngày rảnh rỗi thì Mật Nhu s