ễn dỗ
tiểu hoa kiểm xong, chỉ vào trên váy Bạch Hoan khắp nơi đều là bùn, muốn hắn cho mình một đáp án hợp lý.
“Bùn trên người em gái là con không cẩn thận trượt tay xuống
một chút, sau đó chính là như vậy.” Đại tiểu quỷ Bạch Đình ngay cả lý do thái quá như vậy cũng dùng tới, kỳ thật cố ý chỉnh em gái như vậy là vì em gái thật đáng yêu, muốn gọi em chơi đùa với mình lại không chịu, cho nên mới sẽ đem mặt em gái đáng yêu biến thành như vậy.
“Trượt tay? Chẳng lẽ tay của con còn trơn hơn bôi dấu sao?
Con thật là, muốn bịa lời nói dối con cũng nên lấy một lý do hợp lý
chút, lời nói dối này ngay cả đứa nhóc ba tuổi cũng sẽ không tin được.”
Kính Huyễn nghe con trai giải thích, tiếng nói không nhịn được nâng cao, tay cầm roi chuẩn bị hạ xuống.
“Đinh đong “` đinh đong ““`” Kính Huyễn còn chưa xuống tay,
tiếng chuông cửa vang lên trước, Kính Huyễn đành phải bỏ qua cơ hội dạy
dỗ con trai bảo bối, đứng lên đi mở cửa trước.
“Hello, trên đường mình tới nhà cậu thấy bên cạnh công ty kia có cửa hàng bánh ngọt, bên trong vẫn còn bán bánh Hắc Sâm Lâm hạn chế
số lượng, mình mua về một cái, mau gọi hai tiểu quỷ kia cùng đi ăn.” Mật Nhu cùng Thanh Phong đứng ở bên ngoài vừa nghe thấy tiếng mở cửa, lập
tức giơ cao bánh ngọt trong tay, hướng về vẻ mặt sốt ruột của Kính Huyễn nói.
“A ““ Tiểu quỷ dơ hầy trên sô pha là ai? Làm sao lại biến
thành cái dạng này?” Thanh Phong bước vào sau Mật Nhu, vừa nhìn thấy
Bạch Hoan trên sô pha, kì lại hỏi Kính Huyễn.
“Bạch Đình làm sao con đứng ở đó? Bạch Hoan chạy đi đâu? Mau
gọi Bạch Hoan tới ăn bánh ngọt con bé thích nhất.” Mật Nhu trực tiếp bỏ
qua tiểu hoa kiểm chính là Bạch Hoan, cao hứng hướng về phía Bạch Đình
bị phạt đứng mà nói.
“Mẹ nuôi, con chính là Bạch Hoan, mẹ nuôi không nhận ra con
sao?” Vốn ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, tiểu hoa kiểm Bạch Hoan đi đến
bên người Thanh Phong, không vui hỏi.
“Kính Huyễn, đây là chuyện gì xảy ra? Nó thật sự là Bạch
Hoan, sao toàn thân đều dơ dáy?” Rốt cuộc phát giác không khí kỳ quái
trong phòng, vẻ mặt nghi ngờ hỏi Kính Huyễn, hi vọng cô có thể cho mình
đáp án.
“Còn không phải bởi vì Bạch Đình gây chuyện, dùng bút lông vẽ loạn trên mặt em gái, không biết còn dùng bùn ở đâu bôi trên váy Bạch
Hoan, thành bộ dạng cậu nhìn thấy lúc này.” Kính Huyễn bất đắc dĩ nhún
nhún vai nói, roi trong tay cô tùy ý để ở bên trên tủ giày.
“Ai nha, thành như vậy làm sao cậu còn không có giúp Bạch
Hoan tắm rửa đi, để lâu sẽ khó giặt sạch, thật là, Bạch Hoan, mẹ nuôi
dẫn con đi tắm thơm nha.” Thanh Phong mất hứng lẩm bẩm mấy câu với Kính
Huyễn, liền đem bánh ngọt trong tay giao cho Mật Nhu, kéo Bạch Hoan tìm
quần áo sạch sẽ, đi vào phòng tắm giúp Bạch Hoan tắm sạch vết bẩn trên
người.
“Mình không phải là dạy bảo tiểu tử này quên, cũng không thể
hoàn toàn trách mình.” Kính Huyễn ủy khuất nói, nhưng khi ánh mắt chuyển tới con trai, lại đổi thành bộ dạng hung ác: “Hôm nay con làm sai, phạt con không được ăn bánh, phần của con chúng ta sẽ ăn hộ, con đi viết
1000 chữ hối lỗi cho mẹ.”
“Cái gì, không được ăn bánh? Còn phải viết 1000 chữ hối lỗi,
mẹ, mẹ nhẫn tâm đối với con trai đáng yêu anh tuấn của mẹ như thế sao?
Chúng ta sẽ thương lượng một chút được không, đừng nhẫn tâm như vậy.”
Bạch Đình nghe xử phạt của mẹ với mình, lập tức làm nũng ôm chân Kính
Huyễn, dự định muốn thương lượng.
Kính Huyễn nghe Bạch Đình nói, không có dấu hiệu tức giận,
ngược lại khuôn mặt càng rạng rỡ tươi cười, thanh âm ngọt như chảy mật:
“Không được, con mau vào phòng viết chữ hối lỗi cho mẹ, thiếu một chữ
cũng không được, ngoan “` mẹ đây bận ăn bánh rồi, con không được nghịch
ngợm.”
Vẻ mặt cười sáng lạn, nói ra so với trời đông giá rét tháng
mười còn lạnh hơn, trong lòng Bạch Đình suy tính, cuối cùng phải xuất
ra vũ khí cuối cùng của mình, là cái gì đây? “Mẹ, con biết sai rồi, mẹ
là đại nhân rộng lượng tha thứ cho con trai của mẹ tuy rằng đẹp trai
đáng yêu nhưng lại không hiểu chuyện, con cam đoan lần sau sẽ không đối
với em gái như vậy nữa, mẹ, mẹ xem con trai anh tuấn của mẹ có thành ý
như vậy, nên tha thứ con một lần đi.” Hắc hắc “` xin chú ý, con chỉ nói
không dùng cách cũ nữa, không có nói không có lần sau.
Kính Huyễn không ngờ rằng Bạch Đình chợt thay đổi nhanh như
vậy, nghi hoặc nhìn ánh mắt của hắn, muốn xem ra có gì kì quái, nhưng
Bạch Đình biểu diễn siêu cấp tốt, vừa thấy Kính Huyễn đang nhìn mình,
lập tức ra sức chớp mắt, trong hốc mắt dần dần xuất hiện vệt hồng hồng
đáng ngờ, khóe mắt cũng mang theo chất lỏng khả nghi, mọi người đoán
được sao? Đó chính là nước mắt vô cùng, vô cùng khả nghi.
Kính Huyễn lập tức bị hành động của Bạch Đình đánh lừa, trong lòng đột nhiên tự trách chính mình, có phải của mình xử phạt nặng quá
không? Kêu một đứa nhỏ chỉ có bốn tuổi viết 1000 chữ hối lỗi, ( Lời
tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
bánh ngọt hắn thích nhất,