o chú Trung cũng không nghĩ ra tiểu thư mất tích sáu năm trở lại, còn mang theo một tiểu thiếu gia đáng yêu như vậy, đã sớm kích động ông, vội vàng sai người đi lấy đồ ăn.
Tiểu Nặc lập tức hướng chú Trung lộ ra nụ cười ngây thơ, thanh âm non nớt: "Ông Trung, cám ơn ông."
Chú Trung vừa nghe Tiểu Nặc gọi mình là ông, trong lòng đã sớm nở hoa.
Trình Du Nhiên liếc con trai một cái, cũng biết cu cậu am hiểu nhất chính là khoe mẽ, mặc kệ cu cậu, ngẩng đầu nhìn đại sảnh, năm đó người một nhà chuyện trò vui vẻ trong đại sảnh, lại có rất nhiều thay đổi, vật dụng trong nhà thay đổi, giường đổi, cũng đổi rất nhiều người giúp việc, bao gồm cả chủ nhân cũng đổi.
Vậy mà, thời điểm Trình Du Nhiên giương mắt nhìn về phía bậc thang, liền thấy sắc mặt kinh ngạc, nhíu mày, nói: "Dì Cầm, đã lâu không gặp, dì thật giống như già rồi."
Nói xong, cô xoay người, xoay người ngồi ở trên ghế sa lon, nhận lấy trà người làm đưa cho cô, uống một hớp.
Gân xanh trên trán Vạn Tuyết Cầm hiện lên, rất muốn mở miệng mắng Trình Du Nhiên không có gia giáo, nhưng lại vẫn nhịn được, trên mặt kéo ra một nụ cười cứng ngắc, từng bước một đi xuống bậc thang, nói: "Du Nhiên, con rốt cuộc trở lại, sáu năm này, dì và cha con đều lo lắng."
"Thật sao?" Trình Du Nhiên ăn trái cây trên bàn, sau đó đưa mâm đựng trái cây cho con trai, dựa vào thành ghế, nói: "Thật là làm cho dì Cầm lo âu rồi."
Hai người nói chuyện giống như là đánh Thái Cực, kẻ đẩy tới người thối lui, Vạn Tuyết Cầm cười cười, lại nói: "Trở lại là tốt rồi, có cái gì không quen thì cứ việc nói."
"Không có gì không thích, trở về nhà mình còn có thể không quen sao?" Trình Du Nhiên nhíu mày, nói hời hợt, nhưng ý tứ rất rõ ràng, đây là nhà của cô.
Tiểu Nặc giương mắt nhìn người nói chuyện khách khí cùng mẹ, làm thế nào nói đều là lời mỉa mai, quay đầu, nói với mẹ: "Mẹ, Tiểu Nặc mệt, muốn đi ngủ, mẹ theo con có được không."
"Nếu tiểu thư và đứa trẻ đều mệt rồi, chú Trung, đi dọn dẹp phòng cho bọn họ."
Chú Trung nhanh chóng tiến lên, nhưng thật ra là lo lắng tiểu thư biết gian phòng của cô đã bị người khác dùng, trong lòng mà không vui mừng.
Ai biết, Trình Du Nhiên khoát tay áo, nói: "Không cần, dọn dẹp gian phòng gì chứ, tôi đi phòng của mình là được rồi."
Nhiều năm không về, gian phòng của cô nói không chừng cũng đổi chủ nhân rồi, nhưng cô vốn là thuộc về cái nhà này, làm sao có thể đi ngủ phòng khách, kéo con trai nói một tiếng hướng Vạn Tuyết Cầm, liền đi lên bậc thang.
Vạn Tuyết Cầm lạnh lùng hừ khẽ, cô ta còn tưởng rằng nơi này còn là nhà của cô ta sao? Gian phòng vẫn là của cô ta ư? Đi vào đi rồi bàn.
Nhưng trong lúc bà ta đang nghĩ như vậy, trên lầu chợt truyền đến một tiếng vang “rầm” thật lớn, xảy ra tình huống gì rồi, Vạn Tuyết Cầm đang muốn gọi vú Trương đi lên xem một chút.
Lúc này, một bóng người nhỏ bé chạy tới bậc thang lầu hai nói: "Mọi người không nên kinh hoảng, mẹ cháu luôn mở cửa bạo lực như vậy, không có cách nào."
Tiểu Nặc nhún nhún vai bất đắc dĩ, chỉ là bộ dáng hả hê, nói xong, cu cậu đã biến mất ở bậc thang, nhanh chóng chạy hướng gian phòng, còn nghĩ tư thế mẹ mới vừa một cước đá tung cửa kia, thật đúng là đẹp trai, xem ra, mẹ khủng bố cũng không thua kém vị lão đại Viêm kia.
Vậy mà, Vạn Tuyết Cầm đứng ở phòng khách nắm chặt quả đấm, gân xanh trên mặt đột nhiên phình, Thiết Đô ở trong lòng bàn tay bà ta, ai biết Du Nhiên sẽ tự mình trở lại!
Lúc này, mặt Vạn Nhã Cầm tức giận đi vào, liếc mắt nhìn bánh ngọt trên váy của mình, không chỉ có như thế, còn khiến cô ta không đuổi kịp Lãnh Triệt, nghĩ tới đây, sắc mặt càng ngày càng đen, ngàn vạn lần không để cho cô gặp mẹ con thêm lần nữa, nếu không cô nhất định cho bọn họ đẹp mắt.
"Nhã Cầm, không phải em đi tìm Lãnh Triệt sao? Làm sao thành cái bộ dáng này?" Tuyết Cầm nhíu nhíu mày nhìn dáng vẻ em gái nhếch nhác đi tới, hỏi.
"Chị à, tức chết em rồi!" Vạn Nhã Cầm tức giận dậm chân, cắn răng nói ra: "Đụng phải đôi mẹ con không có gia giáo, tức chết em rồi, ngàn vạn lần không để cho em gặp thêm ——"
"Chú Trung, phòng của tôi thế nào nhiều đồ bỏ đi như vậy, sai người mang đi, nếu không tôi ném ra ngoài từ cửa sổ!"
"Chú Trung, phòng của tôi sao nhiều đồ bỏ đi thế này, sai người mang đi, nếu không tôi ném ra ngoài từ cửa sổ!" Trình Du Nhiên miễn cưỡng đi ra, hướng chú Trung ở lầu dưới nói.
Vậy mà, Vạn Nhã Cầm vốn đang một bụng tức giận với đôi mẹ con kia khi nghe được câu này liền ngẩng đầu, trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống, "Chị, chính là cô ta! Tại sao cô ta ở nhà chúng ta."
Trình Du Nhiên nhìn từ trên cao xuống, đưa mắt nhìn người phụ nữ bù lu bù loa, xem ra thật đúng là oan gia đường hẹp, nghe được lời của cô ta, lạnh lùng khẽ hừ, nói: "Vị tiểu thư này, tôi xuất hiện tại nhà mình thì có vấn đề gì không? Ngược lại là cô, chạy tới nơi này giương oai."
Nhã Cầm nghe nói như thế, sắc mặt trầm xuống, tức giận muốn đi lên bậc thang, lúc này bị người chị Vạn Tuyết Cầm kéo lại, nhẹ giọng nói: "Đây là con gái lớn của lão gia, Du Nhiên, chị từng nhắc với em."
Nhã Cầm nghe được lời của chị gái, nhất thời cực kỳ s