i ngoài
tuyệt đối không biết vị trí thủy lao”.
Hà Y đột nhiên hỏi: “Phu nhân nói xem, liệu bọn họ có dự liệu
được việc phu nhân biết vị trí hai nơi ấy mà đưa cốc chủ tới giam ở nơi khác
không?”.
Đường Phi Yến nói: “Chưa chắc. Một là phản đồ của Đường môn
không phải chỉ có mình tôi, hai nơi này vốn thiết kế để giam giữ kẻ khác, cạm bẫy
trùng trùng, phòng vệ nghiêm ngặt, kể cả bị người khác biết, muốn vào được để rồi
thoát ra cũng cực kỳ khó khăn. Những nơi khác thì lại không hoàn toàn chắc chắn”.
Hà Y nói: “Nói như vậy thì tôi sẽ phải chia binh làm hai đường,
một đi tìm tam đại cao thủ, một tới thủy lao?”.
Đường Phi Yên lắc đầu hỏi: “Có bao nhiêu người sẽ đi cùng cô
nương?”.
“Hai người”.
“Ba người liên thủ đối phó với ba đại cao thủ này e là vẫn rất
khó. Hai người tới thì chỉ có thể chết uổng. Ba vị tiền bối này không những võ
công cao cường mà còn giỏi dùng độc dược.”
Hà Y gật đầu nói: “Nếu như tôi đã cứu được chàng, vậy làm thế
nào để ra ngoài?”.
Đường Phi Yên cười khổ: “E là cô nương chỉ có thể theo đường
mình tiến vào để trở ra mà thôi”.
Hà Y nói: “Như vậy không được đâu. Lúc quay trở ra bọn tôi
còn phải đem theo một người hoàn toàn không thể đi lại được. Trở ra theo lối đó
thì quá khó. Đến lúc ấy tôi sẽ xem tình hình mà nghĩ biện pháp vậy”.
Đường Phi Yên nói: “Tôi rời khỏi Đường môn đã mười mấy năm,
bản đồ này giờ có thể có chút sai khác nhưng thay đổi sẽ không quá lớn”.
“Vì sao vậy?”
“Các gia tộc lâu đời thích giữ gìn truyền thống, không thích
thay đổi. Mỗi khi Đường môn muốn xây một kiến trúc mới đều sẽ nghĩ tới việc kiến
trúc đó có thể dùng tới trăm năm.”
Tối đó, Tạ Đình Vân báo cho Hà Y biết, những thứ nàng cần đều
đã được chuẩn bị ổn thỏa.
“Đây là mười viên thuốc giải độc, bây giờ cô nương uống vào,
đến lúc đó, đa số độc dược của Đường môn sẽ không thể ảnh hưởng tới cô.”
“Kiếm của cô nương đã được thoa lên một loại độc được gọi là
‘Hoa Tiếu’. Không nên tùy tiện rút ra, mũi kiếm chỉ cần vạch một vết thương nhỏ
trên da bất kỳ ai thì người đó sẽ lập tức mất mạng. Nhưng cô cũng không cần phải
lo, cô chỉ cần uống thuốc giải trước là được. Nếu cô muốn giải trừ độc trên kiếm
cũng rất dễ.”
“Viên thuốc màu đỏ này gọi là ‘Hoan Tâm’. Là một loại thuốc
mê cực kỳ hữu hiệu, chỉ cần bỏ vào đèn hay nến mê dược lập tức sẽ theo khói tản
ra. Người hít phải nó sẽ lập tức gục ngã, ba ngày sau mới có thể tỉnh lại.”
Hà Y kiểm tra tất cả một lượt rồi bỏ vào trong bọc, nói: “Ai
sẽ đi cùng tôi?”.
Tạ Đình Vân chỉ hai thanh niên áo xám đang đứng trong phòng
khách: “Chính là hai người họ”.
Hà Y nhìn một lượt nói: “Tôi từng gặp một người trong đó”.
“Không sai. Hắn chính là một người trong Tam tinh tam sát,
tên gọi là Sơn Thủy. Hiện là người làm vườn trong cốc.”
“Hắn không phải là người của Đường môn sao?”
“Hắn chỉ là một sát thủ mà thôi. Sát thủ giết người chỉ xem
giá tiền, không thuộc về bất kỳ môn phái nào cả. Huống chi hắn hiện giờ cũng đã
đổi nghề rồi.”
“Cốc chủ biết việc này sao?”
“Chính cốc chủ nhận hắn vào cốc. Cốc chủ nói, Sơn Thủy là bằng
hữu của người.”
“Chàng cũng có bằng hữu sao?”, Hà Y không khỏi có chút kinh
ngạc rồi hỏi: “Người kia thì sao?”.
“Người kia là biểu đệ[1'> của Sơn Thủy.”
[1'> Biểu đệ: Em trai con dì con cậu
“Biểu đệ? Hắn không có tên gọi nào khác sao?”
“Không có. Hắn vào cốc cùng Sơn Thủy. Cùng ở một phòng, cùng
làm vườn.”
Hà Y nhìn hai người áo xám, nói: “Chúng ta sẽ lên đường ngay
đêm nay”.
Hai người đồng thanh đáp: “Vâng”.
Hà Y nói: “Nếu ba người chúng ta chia ra hành động, các vị
chỉ cần tùy cơ ứng biến, nếu ba người chúng ta đi cùng nhau thì sẽ nghe theo lệnh
của tôi”.
“Được”, hai người kia đáp rõ ràng.
Hà Y lại nói: “Huynh gọi là Sơn Thủy, biểu đệ của huynh tên
gọi là gì?”.
“Gọi tôi là ‘Biểu đệ của Sơn Thủy’, hoặc gọi tắt là ‘Biểu Đệ’”,
Biểu Đệ đáp.
Mưa nhỏ dai dẳng rả rích suốt cả ngày hôm đó.
Ba người Hà Y đã vào tới đất Thục.
Bọn họ bỏ ngựa thuê thuyền, chèo thuyền trên một con sông gọi
là Tố Long Thủy.
Suốt chặng đường Hà Y không nói một lời, trước khi đi chỉ dặn
dò hai người Sơn Thủy nhớ kỹ bản đồ Đường Phi Yên vẽ, lúc gần tới đất Thục nàng
liền đem hủy tấm bản đồ.
Thuyền đi ngược dòng, làn mưa vừa lạnh vừa dày sớm đã nhuốm
ướt mái tóc của Hà Y. Nàng kéo chuỗi hạt hồng đậu trên cổ từ trong áo ra, đưa
lên hôn nhẹ vào nó. Tựa như đang tiến hành một nghi thức gì đó, miệng nàng lẩm
nhẩm niệm.
Trời tối dần. Lúc lên thuyền tới chân một ngọn núi, nàng khẽ
nói: “Lên”.
Ba bóng đen vút đi mười trượng, tựa như thạch sùng bám trên
vách núi mà trèo lên.
Trong lòng Hà Y không khỏi thầm cảm thấy may mắn. Tạ Đình
Vân nói không sai, khinh công của hai người này quả nhiên rất tốt.
Việc tiếp theo vừa căng thẳng lại vừa nhàm chán: leo núi. Giẫm
lên bất cứ cạnh đá nào có thể đặt chân, bám vào bất cứ bụi cây nào có thể bám.
Gần tới giờ Tý nửa đêm, ba người cuối cùng cũng đã lần lượt đặt chân lên đỉnh
núi.
Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, tường thành của Đường môn sừng
sững lặng lẽ ẩn trong bóng đêm. Ánh đèn bên trong dưới c