ại ngâm trong nước đã lâu hiển nhiên không sạch sẽ chút
nào.
Hà Y khẽ nói: “Chàng… chàng chịu đau một chút, thiếp có mang
theo kim sang dược tốt nhất”, nói xong, nàng lấy một ngọn phi đao trong người,
rạch lớp băng quấn trên người chàng.
Chàng giữ tay nàng lại, nói: “Nàng… nàng đừng tháo băng,
cũng… cũng đừng động vào đấy. Cứ… cứ tìm cách nhanh chóng thoát ra”.
Nàng thoáng ngây ra, rồi hiểu chắc hẳn vết thương đó trông rất
đáng sợ, thê thảm tới không dám nhìn, Mộ Dung Vô Phong sợ nàng trông thấy sẽ sợ
hãi nên không cho nàng động vào. Nàng dịu dàng nói: “Vô Phong… thiếp không sợ,
nơi đây… nơi đây cũng tối đen, thiếp thay thuốc cho chàng… băng lại vết thương,
chàng nhất định. Nhất định sẽ cảm thấy khá hơn một chút”.
Tay chàng vẫn cố sống cố chết nắm lấy cổ tay của Hà Y, nói:
“Ta nói không thể động vào thì không nên động vào, hai chúng ta, cuối cùng ai
là đại phu?”.
Hà Y nói: “Nhưng… nhưng… có lẽ phải một lúc nữa chúng ta mới
thoát ra được… chàng… thân thể chàng liệu có chịu nổi không?”.
“Giờ chúng ta phải mau thoát ra, nàng lại còn ở đây… rể rà…
rề rà đòi làm mấy việc ấy… thật là lãng phí thời gian”, trong bóng tối, chàng
thở hổn hển, nói đứt quãng.
Giọng nói của chàng càng lúc càng yếu ớt, Hà Y chỉ đành ngừng
lại, ôm lấy chàng, đẩy mở cánh cửa gỗ, lúc bước ra, trong căn phòng có kẻ mù
lòa ban đầu không có lấy một tiếng động. Hà Y thử gọi khẽ một tiếng: “Sơn Thủy?”.
Không ai trả lời. Kẻ mù kia có vẻ như cũng không ở trong
phòng. Hà Y đạp tung cánh cửa nối ra hành lang dài, mượn ánh đèn mờ mờ phía xa
nhìn thấy Sơn Thủy nằm bên cạnh cánh cửa đá, còn tên mù thì bị đao của Sơn Thủy
đâm chết nằm phía bên kia.
“Sơn Thủy!”, Hà Y kéo Sơn Thủy dậy, anh ta xem ra vẫn còn
hơi thở nhưng trên mặt lại thoáng đen đi.
“Cô… tìm thấy… hắn rồi. Vận khí của chúng ta… xem ra cũng
không tệ”, Sơn Thủy chẳng còn chút sức lực, nói.
“Huynh đã trúng độc rồi?”, Hà Y thất thanh kêu lên.
“Ta trúng một mũi tụ tiễn của tên mù kia, ở… ở vai”, hắn kéo
thanh đơn đao chống bên cạnh, người mềm đi nhưng vẫn gắng gượng giữ không cho
mình ngã xuống.
“Hà Y, xé áo hắn ra”, Mộ Dung Vô Phong nói.
Hà Y theo lời xé mảnh áo trên vai Sơn Thủy.
“Điểm ba huyệt ‘Kiên Tinh’, ‘Thiên Xung, ‘Thần Đường’ của hắn,
sau đó rút mũi tụ… tụ tiễn ra”, Mộ Dung Vô Phong thở gấp, nói.
Hà Y nói: “Trước khi đến đây, bọn thiếp đã uống không ít thuốc
giải để dự phòng”, nàng rút mũi tụ tiễn ra.
“Thế cũng không ăn thua. Loại độc dược này không nằm trong số
đó. Đem… đem toàn bộ thuốc giải nàng mang trên người… lấy ra cho ta xem.”
Hà Y mở một chiếc hộp gỗ, bên trong bày các loại dược hoàn
ngang dọc ngay ngắn.
“Lấy ba viên dược hoàn màu lục và viên dược hoàn mà hồng kia
để vào một chỗ… bóp nát, trộn vào với nhau, thoa… thoa lên miệng vết thương của
hắn.”
“Rồi lại cho hắn uống viên thuốc màu… màu đỏ…”, chàng chỉ cảm
thấy trước mắt nổi đom đóm, đầu váng mắt hoa.
Hà Y nhanh tay đem viên thuốc màu đỏ bỏ vào miệng Sơn Thủy.
“Giải… huyệt…”
Nàng giải huyệt cho Sơn Thủy. Quả nhiên Sơn Thủy đã có thể đứng
dậy.
Hà Y cười nói: “Huynh xem, có thần y ở bên cạnh, dù là độc
gì cũng không cần sợ”.
Sơn Thủy than: “Tên mùa kia quả là rất lợi hại. Trước khi chết
không biết hắn đã khởi động cơ quan gì, cửa đá đã bị khóa chặt rồi”.
Tâm trạng Hà Y trở nên nặng nề.
“Biểu Đệ ở bên ngoài, hắn… có lẽ hắn có thể mở cửa cho chúng
ta.”
Sơn Thủy lắc đầu: “Cơ quan mở cửa và đóng cửa nhất định
không giống nhau. Hắn… hắn không sao chứ?”, vừa nhìn thấy dáng vẻ của Mộ Dung
Vô Phong, Sơn Thủy cũng bị dọa cho nhảy dựng lên.
“Ta không biết. Khó nói lắm”, Hà Y cười khổ, một mực ôm chặt
lấy Mộ Dung Vô Phong vào lòng.
Thần trí chàng đã dần dần có chút không tỉnh táo. Hà Y đặt
tay lên lưng chàng, truyền cho chàng một chút chân khí. Cuối cùng chàng cũng tỉnh
táo trở lại, đôi mắt uể oải đưa lên nhìn hai người trước mặt, nói: “Tại sao… tại
sao còn không đi ra?”.
Sơn Thủy nói: “Chúng ta đã bị nhốt trong này rồi. Hình như
cánh cửa đá này đã bị người ta khóa lại”, hắn đã cố sức đẩy mấy lần, cánh cửa
đó vẫn cứ trơ trơ bất động.
“Tìm… tìm cơ quan. Thạch môn này hẳn là do mấy bánh răng khống
chế. Không có chuyện không thể mở.”
Sơn Thủy chỉ một vòng sắt bên cạnh cửa nói: “Đây chính là cơ
quan. Ta tận mắt nhìn thấy hắn ta xoay nó một lúc, cửa liền bị khóa lại. Quay
trái, quay phải, ta đều đã thử hết rồi, cửa vẫn không mở”.
“Hà Y…”, Mộ Dung Vô Phong miễn cưỡng mở mắt ra, nói: “Ta muốn
đến… xem cái vòng đó”.
Hà Y nhẹ nhàng đỡ lấy trán chàng, dịu dàng nói: “Chàng đừng
bận tâm nữa, mau nhắm mắt lại, ngủ một lúc đi. Nơi đây để hai người bọn thiếp
nghĩ cách là được rồi”.
“Đưa… đưa ta tới xem”, chàng nhắm mắt lại, nói.
Hà Y ôm chàng tới trước vòng sắt, đưa tay chàng đặt lên cái
vòng đó.
Chàng sờ sờ cái vòng, lại sờ tới cái trục.
“Ngươi xoay nó một vòng, để ta nghe thử tiếng… tiếng nó chuyển…
chuyển động.”
Cái vòng “két két két” xoay một vòng.
Chàng cười yếu ớt, nói: “Cái cơ quan lâu đời này… chỉ sợ đã
có hai trăm năm lịch sử rồi”.
Hà Y sững sờ, hỏi: “