để làm phụ thân
ngươi. Tên thật của ta có lẽ vẫn xa lạ với ngươi, có điều người trên giang hồ đều
gọi ta là ‘Thiên Sơn Băng vương’”.
Ông ta nói tiếp: “Cả đời ta từ trước tới giờ chưa có kẻ nào
dám bảo ta ngu ngốc. Ngươi là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng”.
Hà Y trố mắt nhìn ông ta, đột nhiên hỏi: “Tiền bối đã là
Thiên Sơn Băng vương, vậy xin hỏi ông có quen biết một người phụ nữ tên là ‘Mộ
Dung Tuệ’ không?”.
Nàng vừa nói câu ấy ra, trong lòng Mộ Dung Vô Phong liền chấn
động, run giọng hỏi: “Hà Y, ông ta… ông ta và… và… bà ấy có quan hệ gì?”.
Hà Y không để ý tới chàng, một mực nhìn chằm chằm vào Lục Tiệm
Phong, từng chữ từng chữ hỏi: “Hai mươi hai năm trước, chính vào cái đêm ông và
Quách Đông Các tỉ võ, có một cô gái tên là Mộ Dung Tuệ đã biến mất khỏi Vân Mộng
cốc, ông có biết việc này chăng?”.
Lục Tiệm Phong nhìn thẳng vào mắt nàng, mặt không biến sắc
nói: “Ta không biết ngươi đang nói gì. Ta vốn không quen biết nữ nhân mà ngươi
vừa nhắc tới”.
Nói xong, ông ta không để Hà Y kịp hỏi tiếp, nói: “Cáo từ”.
Cửa vừa khép lại, Mộ Dung Vô Phong đã lại kiệt sức mà ngã xuống.
Hà Y chỉ đành dìu chàng trở lại giường, kéo chăn đắp cho
chàng, nhẹ nhàng hỏi: “Chàng đã không chịu nổi, việc gì cứ phải gồng mình lâu
như vậy? Cả người thương tích, lại sốt cao mấy ngày liền, khó khăn lắm mới tỉnh
lại được lại nằm bò ra giường mà viết bao nhiêu chữ. Thiếp chỉ nhìn chàng thôi
mà cũng thấy mệt”, nói xong bèn đưa tay sờ trán chàng, quả nhiên lại lên cơn sốt,
nàng vội vàng lấy một chiếc khăn tay nhúng vào nước mát rồi đắp lên trán chàng.
Mộ Dung Vô Phong mở đôi mắt mệt mỏi, nhìn xung quanh hồi lâu
rồi hỏi: “Giờ này là giờ nào rồi? Bên ngoài còn sáng không?”.
Hơn một tháng nay, đừng nói tới việc ra khỏi cửa, trừ những
lúc Hà Y ôm chàng tới phòng tắm để tắm rửa thay quần áo hàng ngày ra, đến giường
chàng cũng chưa từng xuống. Sức khỏe của chàng so với lúc vừa tới đây đúng là
đã có chuyển biến tốt, nhưng so với ngày trước vẫn yếu hơn rất nhiều. Không những
không sao tự mình ngồi dậy được mà chỉ cần nhiễm một chút gió lạnh là lại lập tức
lên cơn ho và phát sốt, tim cũng không chịu nổi nửa điểm kích thích.
Cho nên phần lớn thời gian chàng chỉ có thể nằm trên giường.
Hà Y vén một góc nhỏ tấm rèm bằng da thú, nhìn ra ngoài rồi
nói: “Xem ra đã là hoàng hôn. Bên ngoài tuyết rất lớn nhưng trời vẫn chưa tối hẳn”.
Nói xong bèn tới nhà bếp, đem hâm nóng qua loa chỗ thức ăn
thừa buổi trưa còn lại rồi ăn sạch sẽ. Nàng cũng nấu cho Mộ Dung Vô Phong một
bát cháo, bắt chàng ăn hết mới thôi.
Sau đó nàng ngồi bên giường, dùng ngón tay nhẹ nhàng chải
tóc cho chàng, nói: “Ngủ một chút đi được không? Hôm nay chàng quá mệt mỏi rồi”.
Giọng của nàng cứ như thôi miên, khiến chàng dần dần chìm
vào giấc ngủ.
Ngoài song, tiếng gió, tiếng tuyết hòa vào nhau nghe như tiếng
gào thét, làm lay động ánh đèn lập lòe trong phòng, càng làm toát lên một sự
yên tĩnh đáng sợ.
Nàng không dám tin trong đêm gió tuyết này, bản thân và Mộ
Dung Vô Phong lại cùng cô độc trên đỉnh Thiên Sơn, nơi gần với thiên đường nhất
mà đời này nàng từng trải qua. Ở nơi đây lại có một căn phòng nhỏ ấm áp, đủ để
người bị trọng thương được nghỉ ngơi yên ổn, lại còn có linh thảo kỳ dược, đủ để
cứu lại tính mạng của chàng.
Nàng cúi thấp đầu, trong lòng thầm khấn, cảm tạ trời cao đã
cho nàng một cơ hội sống trong cơn tuyệt vọng.
Gió càng lúc càng lớn, gầm rú điên cuồng tựa như muốn cuộn
tung mái phòng.
Hà Y vốn đã quen thuộc với phương bắc, cũng đã từng nếm qua
những cơn gió bấc khốc liệt vào mùa lạnh nhất trong năm, nhưng tiếng gió nơi
đây còn ghê gớm hơn, liên miên không ngừng không nghỉ khiến nàng cảm thấy sợ
hãi.
Nàng vốn muốn thuyết phục Mộ Dung Vô Phong ở đây thêm vài
ngày, đợi bệnh tình thuyên giảm rồi hãy xuống núi. Bây giờ, nghe tiếng gió rít
đáng sợ này, nàng lại thấy dao động, ngày mai hai người nhất định phải xuống
núi. Nhưng kể cả ở dưới núi, nàng cũng vẫn lo thân thể Mộ Dung Vô Phong chịu
không nổi thời tiết rét mướt khắc nghiệt miền cực bắc này. Theo kế hoạch của
nàng, chí ít chàng còn phải nghỉ ngơi an dưỡng thêm nửa năm nữa mới có thể miễn
cưỡng lên đường về cốc. Chàng vốn dĩ không chịu nổi sự xóc nẩy, từ Thiên Sơn về
Vân Mộng cốc, lộ trình xa xôi, dọc đường cứ đi rồi nghỉ, nghỉ rồi lại đi, kể cả
là thuận buồm xuôi gió đi nữa, đối với chàng mà nói, ít nhất cũng phải mất năm
tháng mới về được tới nơi.
Nhưng nơi đây là một nơi xa lạ, thậm chí là một đất nước xa
lạ.
Nghĩ tới đây nàng chợt cảm thấy trách nhiệm của mình rất nặng
nề.
Chăm sóc người bệnh tuyệt đối không phải là một công việc dễ
dàng. Nếu như Hà Y chưa từng thật sự sống cùng Mộ Dung Vô Phong, có lẽ nàng sẽ
vĩnh viễn không sao hiểu được những đau khổ và sầu muộn ẩn giấu đằng sau thái độ
lạnh lùng của chàng.
Từ xưa đến nay chàng đều không muốn làm phiền người khác,
nhưng nàng biết mỗi ngày chàng đều phải vất vả gian nan, khó khăn trùng trùng
làm những việc người bên cạnh chớp mắt là làm xong. Chàng dậy khỏi giường khó,
trở mình cũng khó