run: “Sao nàng cũng ra đây làm gì?
Rõ ràng đang ốm mà”.
“A… trong phòng buồn bực, thiếp cũng muốn ra ngoài.”
“Quàng chăn lên”, chàng kéo chăn đang phủ trên chân mình,
đưa cho nàng.
Nàng tiếp lấy, quàng lên người rồi tiếp tục ở phía sau ôm chặt
lấy chàng.
“Vô Phong”, Hà Y thì thầm bên tai chàng: “Từ sau khi chàng…
chàng bị thương, sẽ không thể… không thể tùy tiện cúi người xuống nữa. Nhất định
phải chống tay đỡ người cho chắc mới được nếu không sẽ ngã đấy”.
Trước đây lúc đôi chân chàng còn nguyên vẹn, tuy không thể
điều khiển theo ý muốn nhưng vẫn có thể duy trì thăng bằng của cơ thể khi ngồi
trên xe, không cần vịn hay chống tay cũng có thể tùy ý cúi gập lưng xuống.
Nhưng bây giờ chàng chỉ còn một chân, lại đang bị trọng thương, sau cơn bệnh nặng
càng trở nên yếu ớt, cơ thịt teo hết, chỉ còn lại da bọc xương, cân bằng của cơ
thể tất nhiên càng khó duy trì. Do chàng từ đấy đến giờ luôn phải nằm trên giường,
ngồi nằm đều do Hà Y dìu đỡ chăm sóc cho nên không hề phát hiện ra thay đổi
này. Đến khi chàng bưng bát thuốc, định cúi mình xuống thì thân thể đã hoàn
toàn mất khống chế.
Chàng trầm mặc không nói gì.
“Thiếp từ sớm đã định nói cho chàng, chỉ sợ chàng buồn”,
nàng hôn lên mặt chàng, sợ chàng thương tâm quá độ, vội vàng thay đổi chủ đề:
“Ha ha, chàng có biết lão bà của chàng phóng phi tiêu cũng rất chuẩn không?”.
“Chuẩn như thế nào?”, tâm tình của chàng rất tệ nhưng cuối
cùng cũng khá lên được một chút.
“Đây là quả táo, bất kể chàng đặt nó ở đâu phi tiêu của thiếp
cũng có thể phóng trúng nó”, nàng lấy ra một quả táo đưa cho chàng, dương dương
tự đắc nói.
“Không thể thần kỳ như thế chứ?”, chàng cố tình chọc nàng.
“Chàng cứ thử coi!”
Chàng vận sức ném quả táo “veo” một tiếng, rơi cách hai người
không xa.
“Phi tiêu của nàng đâu? Sao ta không thấy?… Hà Y, chớ có nhổ
tóc của ta đấy nhé!”, chàng ngó đông, ngó tây nói.
“Xem lão huynh chàng ném như thế, thật chẳng đủ sức chết nổi
một con ruồi, lại còn cần dùng phi tiêu sao? Làm ơn ném xa xa một chút có được
không?”
“Đấy là xa nhất rồi đó. Hôm nay kể như ta còn có chút sức lực
đấy”, chàng uể oải than.
“Thế sao? Thiếp không tin!”, Hà Y chạy lại nhặt quả táo lên
cắn một miếng rồi vun một bụm tuyết ném qua, trúng ngay vai Mộ Dung Vô Phong
đánh “bộp” một tiếng, quả cầu tuyết vỡ tung tóe, bắn đầy lên áo khoác chàng.
“Ném thật đây!”, chàng nghiêng người gom hai quả cầu tuyết,
đẩy bánh xe, dùng sức ném đi, trúng ngay vạt áo dưới của Hà Y.
“Còn ném trúng thiếp cơ đấy!”, Hà Y cao hứng, không kìm được
chân tay khua loạn lên: “Để xem hai người chúng ta, ai lợi hại!”, nói xong, ném
mấy quả cầu tuyết về phía chàng, tới tấp đến mức làm Mộ Dung Vô Phong tối tăm mặt
mũi.
Mộ Dung Vô Phong vội ném trả “bộp bộp” hai tiếng, vừa nhanh
vừa chuẩn. Sức chàng có hạn, một tay lăn bánh xe, đã dần dần đến gần Hà Y, nhân
lúc nàng không đề phòng, bèn kéo áo nàng một cái, hai người lăn xuống tuyết,
tay không cuộn lấy nhau.
“Oa, Vô Phong, chiêu này không tồi nhé! Thật giống chiêu ‘Hắc
Hổ Đào Tâm’ đấy!”, Hà Y cười khanh khách nói.
“Nàng trêu ta, có phải không?”, chàng vồ tới, hai người ôm lấy
nhau vật lộn mấy vòng.
Lúc ấy, trong nhà đã tối om, chỉ có ánh đèn lồng leo lét
phía xa xa còn tỏa ra một đốm sáng mờ mờ.
Hai người đùa nghịch tới khi thở hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm mới
thôi. Hà Y đã cười nhiều tới mức sắp khản cả giọng rồi.
“Sao nàng cười mãi thế?”, Mộ Dung Vô Phong ngồi trên tuyết hỏi,
xe lăn giờ chẳng biết quẳng ở góc nào rồi.
“Thành thật khai ra, lúc nhỏ rốt cuộc chàng đã từng đánh
nhau với ai chưa?”, Hà Y cười hỏi: “Xem chiêu thức của chàng, còn chưa đạt nổi
mức tệ nữa”.
“Câu này có phải quá xem thường nhau rồi không? Hà Y! Nào
nào nào, tới đây đánh một trận nữa”, chàng lại muốn kéo áo nàng.
“Còn đánh gì nữa, ngồi trong tuyết lâu thế này rồi, vết
thương ở chân không khéo lại tái phát đấy, đến lúc ấy chàng không đau tới chết
đi sống lại mới là lạ”, nàng nhìn bộ dạng của chàng, lại thấy quặn lòng. Nàng đỡ
chàng dậy, lấy nạng đặt vào nách cho chàng, nói: “Nếu chàng còn sức, thiếp cùng
chàng đi vào”, nói rồi khẽ phủi tuyết trên áo khoác chàng.
Dáng vẻ chàng lúc đứng dậy cực kỳ gắng gượng, cả người đã phải
hoàn toàn tựa vào Hà Y mà vẫn không ngừng lảo đảo.
“Làm sao thế?”, nàng vội vàng đỡ lấy lưng chàng.
“Không sao”, chàng khẽ nói, nghiến chặt răng, gồng mình đi về
trước một bước: “Nàng đi lấy xe lăn của ta lại đây, ta đi xem thuốc đã sắc xong
chưa”.
“Còn xem gì nữa? Thiếp uống xong thuốc từ lâu rồi.”
“Xem ra đúng là uống rồi”, chàng cười nói: “Nếu không, chúng
ta đùa nghịch bên ngoài lâu như thế, vẫn không thấy nàng ắt xì cái nào, thế lại
không lạ lắm sao?”.
“Thiếp đã nói rồi, thiếp ốm cũng không cần lo, một lúc là khỏe
thôi mà chàng cứ không tin, cứ bắt thiếp uống thuốc”, nàng co chân nhảy ba bước
nói: “Cả người thiếp bây giờ toàn mồ hôi, đưa chàng về phòng trước rồi thiếp sẽ
ra ngoài chơi một lúc. Thiếp cưỡi lạc đà vẫn chưa đã đâu!”.
“Đợi một chút, đợi ta băng vết thương trên vai nàng lại đã rồi
hẵng đi”, chà
