vốn cho rằng ba sát thủ kia đã bắt chàng về Đường
môn, cho nên lực lượng chính của họ đã vào đất Thục, sợ Mộ Dung Vô Phong không
có ai chăm sóc, tự nhiên phải phái một đại phu đi theo.
“Tạm thời ta chưa thể về được. Sở cô nương đang bị trọng
thương, ta phải ở lại đây chăm sóc cô ấy”, chàng nói.
“Bọn thuộc hạ có thể đưa cốc chủ và Sở cô nương cùng về cốc.
Trong cốc dược liệu đầy đủ, mọi việc đều tiện hơn.”
Chàng thở dài một tiếng, nói: “Như thế đương nhiên là tốt,
chỉ là, cô ấy hiện không được cử động dù chỉ một chút. Vẫn phải đợi vài ngày nữa
hẵng nói”.
Quách Tất Viên vội nói: “Vậy cũng được, chúng ta cứ tạm thời
ở lại đây vài ngày”.
“Ở đâu?”, Mộ Dung Vô Phong hỏi. Thôn này rất nhỏ, cũng không
có khách điếm.
“Bọn thuộc hạ có mang theo lều bạt”, Quách Tất Viên cười
nói: “Vốn đã định ở tại trong núi qua đêm”.
“Vậy sao?”, Mộ Dung Vô Phong bật cười.
“Người trong cốc đã tìm được chàng phải không?”, Mộ Dung Vô
Phong vừa vào cửa Hà Y đã hỏi.
“Làm sao nàng biết?”
“Ta đoán”, Hà Y nói.
Thực ra cũng không phải khó đoán. Trên chân của chàng đắp một
tấm chăn vuông, là loại chàng thường dùng hồi còn ở trong cốc.
“Đợi nàng khỏe hơn một chút, chúng ta sẽ cùng về”, chàng
giúp nàng chỉnh lại chăn sau đó bưng tách trà nhấp một ngụm.
Hà Y lắc đầu, nói: “Chàng về trước đi. Ta không muốn về cùng
chàng”.
Mộ Dung Vô Phong sửng sốt, hỏi: “Tại sao?”
“Chẳng sao cả. Không muốn.”
“Ta không thể bỏ nàng ở lại đây một mình”, chàng rõ ràng có
chút không vui.
“Tân đại nương có thể chăm sóc ta. Với lại ta cảm thấy mình
cũng dần khỏe hơn rồi.”
“Nếu nàng không muốn đi, ta có thể ở lại chăm sóc nàng”,
chàng nghĩ một chút rồi nói.
“Chàng không cần chăm sóc ta”, nàng chợt lạnh lùng nói:
“Chàng chiếu cố ta bao nhiêu ngày nay, ta đã rất cảm kích rồi”.
Chàng ngây người nhìn nàng, cảm thấy rất kinh ngạc, cũng
không biết nói sao.
Hai người duy trì sự trầm lặng rất lâu, Mộ Dung Vô Phong thở
dài nói: “Ta hiểu rồi, nàng vốn không cùng muốn sống cùng ta”.
“…”
“Chàng không hề hiểu ta, ta… ta vốn không tốt như chàng tưởng”,
qua một lúc, Hà Y thấp giọng nói.
Mộ Dung Vô Phong cúi thấp đầu.
“Bất kể chàng đang nghĩ gì, điều chàng nghĩ không phải là
nguyên nhân”, sợ chàng nghĩ lệch đi, Hà Y vội vàng bổ sung thêm một câu.
Chàng ngẩng đầu, tay run run, nhìn nàng nói: “Vậy nàng nói
cho ta biết, cuối cùng là vì sao?”.
Hà Y tránh cái nhìn của chàng, lặng lẽ lắc đầu.
Một thoáng yên lặng nữa, Mộ Dung Vô Dung chỉ cảm thấy trong
lòng đau thắt, chàng nghiến răng, nói từng từ từng chữ: “Ta không hề muốn ép
nàng. Trước giờ ta chưa từng ép buộc ai”.
“Ngô đại phu… cô ấy vốn rất thích chàng. Cô ây mới là người
thích hợp với chàng nhất”, Hà Y nói, “Hôm nay cô ấy cũng tới phải không?”.
Chàng tức giận nhìn nàng, không nói một lời.
“Thật đấy, hai người rất hợp nhau”, nàng lại nói.
Tay Mộ Dung Vô Phong run rẩy, đột nhiên “xoảng” một tiếng,
ném tách trà trong tay xuống đất vỡ tan, hét lên: “Nàng nhắc đến cô ấy làm gì?
Cô ấy và chúng ta vốn chẳng mảy may liên quan gì!”.
Ngay lúc ấy, sắc mặt của chàng tím ngắt, toàn thân co giật tới
mức đáng sợ, sau đó mắt tối sầm, cả người đổ ấp từ trên xe lăn xuống đất, hôn
mê bất tỉnh.
Rừng trúc như xưa.
Vườn hoa trong gió đầu xuân dập dờn đung đưa.
Tất thảy những thứ trong sân cho tới mặt hồ đượm mùi cỏ tươi
phía xa xa đều tràn đầy sức sống.
Còn chủ nhân của chúng lại cứ mãi chìm trong bạo bệnh.
Về tới cốc đã tròn một tháng, Mộ Dung Vô Phong vẫn chưa hoàn
toàn tỉnh táo lại.
Đa số thời gian chàng đều hôn mê, thời gian tỉnh lại rất ngắn,
hoàn toàn không thể nói năng.
Tuy việc sinh bệnh với chàng mà nói là chuyện thường tình, mọi
người đã quen mà ứng phó nhưng lần này làm bệnh so với trước còn lâu hơn, nặng
hơn nhiều.
Đầu tiên là sốt cao liên miên, rồi nôn mửa. Sau đó không dễ
dàng gì mới giảm được sốt thì lại bắt đầu ho khan suốt ngày.
Tuy rằng mê man cả ngày nhưng kỳ thực không hề ngủ an giấc.
Các khớp toàn thân đều đau nhức, vết thương trên vai cũng
hành hạ.
Từ trước đến giờ chàng không phải người rên rỉ kêu than, cho
nên cứ cắn răng chịu đựng, tay thì níu chặt lấy khăn trải giường.
Càng nghiêm trọng hơn là cơn đau của chàng tựa hồ phát tác
ngày càng liên tục, ngày càng mất khống chế. Có một lần, người hầu lỡ tay đánh
rơi bát thuốc ngoài hành lang, “choang” một tiếng vọng vào phòng thế là cơn đau
tim lại bắt đầu phát tác, lại co giật, thở gấp.
Tình trạng này khiến cho tất cả những người chăm sóc chàng sợ
hãi.
Ngay tối đó, tất cả hành lang trong Trúc Ngô viện đều được
trải một lớp thảm rất dày.
Bất kể là làm việc gì, mọi người đều cẩn thận từng li từng
tí, nghĩ ngợi cân nhắc cho thật kỹ. Bọn họ bắt đầu đem tất cả những thứ dễ rơi
vỡ, va chạm, gây tiếng động lớn trong phòng ra ngoài. Đầu tiên là tất cả bình vại,
chung đỉnh, đồ cổ, sau đó là đồ pha trà, giá đựng bút rồi tới chậu hoa bên cửa
sổ, quyển họa trong bình lớn.
Thứ đến là tất cả những thứ dễ gây vấp ngã, không dùng chậu
sưởi nữa mà chuyển sang dùng lò sưởi cao, vững.
Để đề phòng bệnh phong th
