Snack's 1967
Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327961

Bình chọn: 8.00/10/796 lượt.

, hắn mím môi im lặng, giây lát sau trực tiếp vùi đầu vào trong lòng cô. Vương Hiểu Thư ôm hắn, cúi đầu nhìn tóc ngắn mềm mại màu đen, hô hấp của hắn làm ngực cô ấm nóng.

Nếu giữ người trong lòng tại bên người rồi xem bản thân chết, ngẫm lại cảm thấy rất khổ sở, đổi lại là Vương Hiểu Thư chỉ sợ cũng lựa chọn như Z, nhưng sự thật thì nhân vật chính là Z, như vậy cô tuyệt đối sẽ không buông tay.

“Đời này quyết định chính xác nhất của em là tất cả nghe theo anh, em không hi vọng quyết định cuối cùng của anh là để em rời khỏi anh.” Cô nhẹ nhàng xoa thái dương của hắn, vô cùng yếu ớt nói, “Hơn nữa em tin chắc rằng anh có thể giải quyết mọi vấn đề, anh chỉ cần thời gian mà thôi, em hi vọng mình có thể ở bên cạnh anh trong những ngày khó khăn này, huống hồ tất cả cũng là vì em.”

Cô nâng đầu của hắn lên, tay chạm vào mặt hắn cảm thấy hơi ẩm ướt, điều này khiến cô phát hoảng, động tác không khỏi dừng lại. . . Không thể nào, thật khó có thể tin, Z sẽ khóc? Tuyệt đối không phải, nhất định là hiểu lầm, tại sao nghĩ tới việc này liền cảm thấy đáng sợ.

Tuy rằng trong lòng cô nghĩa như vậy, nhưng tay vẫn dừng lại, giống như sợ nhìn thấy sự thật. Cô thật bối rối, vẻ khó xử này không khỏi làm Z mỉm cười, hắn cười, cô liền nhẹ nhàng thở ra, cảm giác gánh nặng giảm đi không ít.

Vương Hiểu Thư trầm giọng nói: “Không có vấn đề gì không giải quyết được, nếu thật sự không được thì chúng ta cùng chết.”

“Em nói cái gì?” Z bỗng ngẩng đầu nhìn cô, hốc mắt đỏ lên, khóe mắt có dấu vết khả nghi, xem ra giống như thật là. . .

Nghĩ cũng không dám nghĩ, Vương Hiểu Thư nới tay ra nói: “Không có gì!”

Z còn tưởng rằng sẽ nghe thấy cô thổ lộ chân tình, vốn đầy cõi lòng chờ mong, vậy mà cô lại phủ nhận? Sự chênh lệch lớn này làm hắn khó tiếp khụ, không khỏi cười lạnh, âm trầm nói: “Em lặp lại lần nữa.”

Vương Hiểu Thư thấy bộ dáng này của hắn, chỉ biết mình sắp thành công, lần này thành công thì về sau sẽ không có hậu hoạn, thật sự là đáng mừng, phải cố gắng thêm, bằng bất cứ giá nào!

“Ôm ôm đi.” Vương Hiểu Thư cố ý làm nũng nhìn hắn, tội nghiệp mở hai tay, “Em muốn ôm ôm.”

“. . . . .”

“Ôm đi mà. . .” Chớp mắt.knanào

“. . . . . . . . . . . .”

“Rốt cuộc anh có ôm hay không!” Vương Hiểu Thư bất đắc dĩ kêu lên, trực tiếp kéo cổ áo sơ mi của Z, túm hắn vào trong lòng, xoay người đẩy ngã hắn xuống giường, chân của hắn giẫm xuống đất, nửa người trên bị cô đè, cô giạng chân trên eo hắn, cởi khuy áo sơ mi của hắn, “Anh đừng động đây, em là người có thương tích, anh vừa động, miệng vết thương của em sẽ đau chết.”

Z vốn định phản kháng, nhưng nghe cô nói vậy thì dừng lại, phải biết rằng hắn tốn công làm cô ngủ lâu như vậy chính là không muốn cô đau, tuyệt đối không thể bởi vì việc này mà kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

“Anh cũng là bệnh nhân.” Z vô lực nằm trên giường, hai mắt nhìn trần nhà, chân dài gấp khúc ở dưới giường, “Em biết bệnh của anh sao.”

“Đương nhiên.” Vương Hiểu Thư thở dài, hắn đã không có lòng tin, vậy thì cô sẽ cho hắn lòng tin, cô cười rạng rỡ, “Cho nên em mới dám ép buộc anh như vậy, anh có khả năng như vậy, nhất định có thể kiên trì làm việc dù bị bệnh để em hài lòng, đúng không?”

“Em. . .”àgagg

“Thực ra mỗi lần làm tình với anh đều thật thoải mái.” Vương Hiểu Thư đỏ mặt ghé vào trong ngực Z, vuốt ve ngực hắn, thẹn thùng nói, “Nhưng mà anh có biết, phụ nữ đều là như vậy, anh sẽ hiểu chứ?”

Z đè nén nhìn cô, môi mỏng khẽ mở nói ra hai chữ: “Không hiểu.”

“. . . Anh chưa từng nghe câu nói kia sao?” Vương Hiểu Thư mỉm cười, “70% phụ nữ đều không có cao triều tình dục, em thật vui vẻ vì mình thuộc 30% còn lại.”

“. . . Đủ, Vương Hiểu Thư.”

“Không đợi được nữa sao?” Vương Hiểu Thư nháy mắt với hắn mấy cái, nhanh chóng cởi quần áo trên người, khỏa thân nhảy xuống giường cởi thắt lưng của hắn, “Tư thế này của anh không thoải mái, nằm thẳng.” Cô vừa cởi thắt lưng vừa cởi quần áo trên người hắn, còn kéo hắn nằm lên giường, “Em cũng không đợi được rồi!” Cô đỏ mặt lớn mật nói.

Biết bộ dáng hiện tại của Vương Hiểu Thư trong mắt Z là gì sao? Chính là rõ ràng là thụ nhưng lại muốn giả dạng làm công. . . Đương nhiên, hắn cũng không biết ý nghĩa của hai chữ này, theo ý hắn, hiện tại Vương Hiểu Thư thật là… rất động lòng người.àaggưg ưnntjwk

“Em thừa nhận rồi sao? Mỗi lần đều nói không cần, thực ra là rất muốn đi?” Z giả bộ từ chối bị cô kéo lên giường, cả người bị cô đặt thành hình chữ đại (大), cô trực tiếp ngồi lên eo hắn, để nơi đó của hai người gắt gao kết hợp cùng một chỗ, cả hai nhịn không được thở dài một tiếng.

“. . . Thật thoải mái.” Vương Hiểu Thư không dám nhìn mặt hắn, đành phải cúi đầu nhìn dưới thân của hai người, cô hơi đứng dậy, nhìn nơi đó ra vào, cảm giác mặt nóng như sắp thiêu cháy, “Không phải là thừa nhận hay không, phụ nữ đều như vậy.”

“Ừm. . .” Z nheo mắt lại, nhìn theo tầm mắt của cô, chần chừ một chút, khàn giọng nói, “Anh có nên làm gì hay không?”

“Hả?” Vương Hiểu Thư thở hổn hển ngẩng đầu nhìn hắn, “Nói cái gì?”

Z cười vô cùng mờ ám: “Dáng người của em rất đẹp, hay là em cũng làm cho anh thấy thật th