không phải anh muốn đi lấy đồ sao?” Vương Hiểu Thư xấu hổ hỏi.
Z chớp mắt mấy cái, tỏ vẻ nghe theo ý kiến của cô, nhấc chân đi ra ngoài, mỗi một bước giống như dẫm nát lòng cô, khi hắn đi ngang qua người cô, cô chỉ cảm thấy trái tim sắp bay ra. . . Kỳ quái, đã nhiều năm như vậy, vì sao nhìn hắn đều cảm thấy mặt đỏ tim đập. . .
Z chậm rãi dừng bước, đứng phía trước Vương Hiểu Thư, kéo tay cô đè cô vào cửa, dán vào trán của cô thấp giọng nói: “Thực ra anh rất hiếu kỳ.”
“. . . Hả?” Vương Hiểu Thư hô hấp rối loạn hỏi: “Sao, sao vậy? Tò mò cái gì?”
Mắt xếch xinh đẹp híp lại, con ngươi hẹp dài của Z hưng trí nhìn cô chằm chằm: “Anh rất hiếu kỳ, sữa mẹ rốt cuộc có vị gì.”
Vương Hiểu Thư ngạc nhiên ngước mắt, kinh ngạc nhìn hắn, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong lúc đó dường như có thứ bị đốt cháy.
“Làm loạn. . .” Hai tay Vương Hiểu Thư chống trên eo hắn, “Con còn đang đọc sách bên ngoài, anh đừng xằng bậy.”
Z hôn trán cô, giọng nói trầm thấp đầy từ tính: “Hắn là anh sinh, anh biết hiện tại hắn không hề muốn chúng ta đi ra ngoài.”
“. . . Có ý gì?”
“Đừng quản nhiều như vậy.” Z trực tiếp đè lại cổ tay cô, có chút phiền chán nói, “Em tìm đến anh chẳng lẽ không có tâm tư gì khác sao, anh còn nhớ lúc mang thai người nào đó còn rất tích cực.”
“Ai!” Vương Hiểu Thư đỏ mặt phủ nhận. “Khẳng định không phải em!”
“Thật không.” Z sao cũng được nói, “Vậy thì cho là anh đi.” Hắn kéo đùi cô khoác lên eo hắn, nâng mông của cô kề sát vào người, một tay kia cởi bỏ khuy áo sơ mi, cúi đầu hôn lên bầu ngực mềm mại, mùi sữa thơm mê người quanh quẩn, hô hấp của hai người nhanh chóng rối loạn.
“A. . .” Hai chân vương Hiểu Thư thoát khỏi mặt đất, cảm giác mút vào xa lạ lại quen thuộc làm cô vô cùng hổ thẹn và bất đắc dĩ, “Tại sao anh lại như vậy. . . Rất. . . Rất. . .”
“Rất cái gì?” Z tranh thủ lúc rãnh rỗi nhìn cô một cái, mập mờ không rõ nói ba chữ, sau đó không để ý cô nữa, nghiêm túc làm thực khách còn tốt hơn con gái của hắn.
Vương Hiểu Thư chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, trong lòng khát vọng được càng nhiều, cô bị hắn nhấc lên cao, hai tay yếu ớt vòng qua vai hắn, thấp giọng nói: “Vào đi, được chứ?”
Cổ họng Z phát ra tiếng cười trầm thấp: “Hiện tại không đẩy anh đi nữa sao?”
Vương Hiểu Thư hôn môi hắn, cắn cánh môi mỏng manh, lông mi của hắn và của cô giao nhau, hai người dán chặt chẽ không rời.
“Em yêu anh.” Cô thấp giọng nói, hai chân gắt gao kẹp lấy eo hắn, phóng ra khát vọng của bản thân, cúi đầu hơi buông chân ra, hai người kết hợp dưới sự phối hợp của hắn.
“A!. . .” Vương Hiểu Thư thoải mái than nhẹ, một tay chống cửa một tay khoát lên vai hắn, nơi tư mật ra ra vào vào với tần suất khiến cô khó có thể hình dung được cảm giác của mình, cô ôm chặt lấy Z, hôn lên vành tai của hắn, vươn đầu lưỡi vào trong lỗ tai, khiêu khích người đàn ông khiến cô cả tâm và thân đều hạnh phúc vô cùng.
Z thở dốc càng nặng, áo sơ mi trắng lỏng lẻo khoác trên vai, quần tây màu đen tụt xuống một nửa, hai chân đứng thẳng, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Thích không?”
“Ừm. . . !” Vương Hiểu Thư cảm thấy hít thở không thông, gò má hồng làm nổi bật vẻ kiều diễm động lòng người, cô vuốt ve mặt, hầu kết và ngực của hắn, có phần bất mãn cắn chiếc cổ trắng nõn, dấu răng nhợt nhạt mang theo sự ngứa ngáy làm dâng lên khoái cảm khác thường, hai người càng dán sát, tần suất ra vào cũng càng tăng.
“Thích. . .” Trên mặt Vương Hiểu Thư mang theo nụ cười nhàn nhạt phát ra từ nội tâm mà chính cô cũng không nhận ra, cô nhìn người đàn ông trên trán chảy ra mồ hôi, thể xác và tinh thần thỏa mãn làm cô càng quyến rũ, cô thấp giọng nũng nịu nói, “Vậy còn anh?” Cô hỏi, “Anh thích em sao?”
“. . . . .”
“Nhiều năm như vậy, anh đều không nói với em.” Vương Hiểu Thư có phần cảm khái, lâm vào hồi ức nào đó, “Anh thay đổi nhiều như vậy, thực ra em đã có đáp án, chẳng qua anh chưa bao giờ nói.”
Z ôm Vương Hiểu Thư xoay người nhào lên giường, việc này làm cho phía dưới của hai người càng đẩy mạnh, Vương Hiểu Thư hét lên một tiếng, một giây sau những lời cô nói đều bị Z nuốt vào.
Đó là một nụ hôn nóng bỏng gần như khiến Vương Hiểu Thư mất đi lý trí, trong tiếng thở dốc dường như cô nghe thấy hắn trả lời: “Yêu.”
. . . Hả? Hắn nói cái gì?
Vương Hiểu Thư nghi hoặc mà yếu ớt nhìn người đàn ông đang ôm mình: “Anh vừa nói cái gì?”
Môi Z dán lên trán cô, tiếng nói cũng không to, nhưng cô có thể nghe được rõ ràng.
“Không phải thích.”
“Là yêu.”
“Anh yêu em.”
“Từ lần đầu tiên em rời đi anh đã bắt đầu yêu em rồi.”
“Còn muốn cám ơn em.”
“Thực ra nhiều lần như vậy cũng không phải anh cứu em, mà là em đã cứu anh.”
“Em đã cứu anh một mạng.”
. . . . .
Vương Hiểu Thư nghe Z nói từng câu, giọng nói vẫn là giọng nói kia, diện mạo vẫn là diện mạo kia, cô nằm mơ cũng không thể quên được, nhưng những lời này. . . Hốc mắt đỏ lên, cô đang muốn nói gì đó, bên ngoài phòng bỗng truyền đến tiếng khóc vang dội của trẻ con, Z bỗng đứng lên, nhỏ giọng nói: “Đáng chết.”
“Làm sao vậy?!” Vương Hiểu Thư kinh ngạc hỏi, vội vàng mặc quần áo xuống giường, “Jerry có chuyện gì?”
Z cười lạnh m