ược.” Nếu tiếp tục từ chối,
sợ sẽ khiến hắn nghi ngờ. Kỷ Lương chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu: “Chúng ta đi vào bằng cửa sau, ở đó cũng ít người hơn.”
Khi Kỷ Lương đưa Nội Đằng đến biệt thự, gã nhướng mày: “Không ngờ nơi cô ở lại đẹp như vậy.”
“Nơi này…” Kỷ Lương thở dài: “Không phải tôi đã nói với anh sao, chồng tôi chết ở doanh nghiệp nước ngoài đó.
Sau khi bên kia cho người mua chuộc cảnh sát, vì không muốn tôi lại làm
ầm lên, nên cũng nhả ra căn biệt thự này để bịt miệng tôi…” Cô cười khổ: “Cũng chỉ là một căn nhà trống rỗng, tô vàng nạm ngọc bên ngoài.” May
mà căn biệt thự này thật sự trống rỗng, bên trong cũng không trang trí
quá hào nhoáng, nếu không, cô thật sự không biết phải nói thế nào: “Đi
thôi.”
Kỷ Lương mở cửa sau vào nhà, thì
phát hiện cửa sau của căn biệt thự không khoá. Kỷ Lương hơi run sợ, thấy Nội Đằng theo kịp, cô bước vào phòng khách, thì chợt thấy không ổn —.
Trong phòng khách có hai gã đàn ông lạ
mặt, còn Hắc Tử đang bị trói trên ghế, đầu, mặt và cổ đầy vết máu, một
khẩu súng chĩa thẳng vào thái dương hắn…
“Các người…” Kỷ Lương vừa đưa tay ra
định rút khẩu súng giấu trong người, thì bị người ta đánh thẳng vào gáy. Cô hoa mắt ngã gục xuống đất. Kỷ Lương cố gắng mở to mắt, thấy Nội Đằng đã đi tới, cây gậy gỗ trong tay đập mạnh xuống…
Khi Kỷ Lương tỉnh lại, đầu cô vô cùng
đau nhức, cô cố gắng mở to mắt, phát hiện ra mình đang ở trong một căn
phòng đọc sách xa lạ, người đàn ông mà cô đã nhìn thấy ở biệt thự đang
đứng trước mặt cô… Tầm mắt cô hơi mơ hổ, đang muốn đưa tay lên dụi mắt
thì mới phát hiện ra tay bị trói chặt vào sau ghế.
Tình hình này…
Kỷ Lương chợt nhớ tới đợt huấn luyện tại căn cứ, nhưng lần này rõ ràng không phải là thử nghiệm…
“Rốt cuộc cô cũng tỉnh!”
“Hắc Tử đâu?” Kỷ Lương chớp mắt vài cái, cuối cùng cũng khiến máu đọng trong mắt tan đi một chút, cô không quên
tình hình của Hắc Tử trước khi cô bị đánh ngất.
“Yên tâm, hắn vẫn an toàn, ít nhất là
trước mắt vẫn an toàn.” Hắn biết thân phận của Hắc Tử, là người của
S.M.T. Nhưng người phụ nữ trước mặt này, thì trước đây hắn chưa từng
thấy.
“Anh muốn làm gì?” Mẹ nó, gã Nhật Bản
kia xuống tay quá độc ác. Gáy cô bị đập hai cái như vậy, nên giờ đầu óc
cũng mơ hồ: “Các người là đồng bọn của Nội Đằng à?” Kỷ Lương nhếch
miệng: “Sao người tốt không làm, lại đi làm chó cho Nhật Bản?”
“Nói năng cho sạch sẽ!” Một gã đàn ông
to lớn khác đứng bên cạnh, đưa tay tát vào mặt cô một cái, dùng rất
nhiều lực khiến cho môi Kỷ Lương rách ra.
“Cô đừng tự chuốc khổ vào thân!” Gã đàn
ông đứng trước nhìn cô một cái: “Muốn nói là chó, thì thủ hạ của Dương
Mục tôi mới đúng là chó.”
Gã đàn ông này, chính là Dương Mục!
“Quả nhiên là chủ nhân nào thì nuôi ra
dạng cho đấy.” Kỷ Lương hơi nhếch môi cười: “Vậy phải xưng hô thế nào
đây, chủ nhân tiên sinh?”
“Tôi làm việc cho Quốc gia, cô có thể
gọi tôi là Dương tiên sinh.” Dương Mục thực sự không thích nụ cười trào
phúng, toát ra vẻ khinh thường đó của cô.
“À —.” Kỷ Lương kéo dài giọng: “Dương
tiên sinh, xin hỏi, anh mất nhiều công sức như vậy “mời” tôi tới đây,
lại còn tiếp đãi tôi “long trọng” như thế, là muốn tôi “cống hiến sức
lực”, làm gì đó cho anh sao?” Cô nhìn xuống bàn tay đang bị trói chặt
của mình.
“Cũng không có gì khó khăn, chỉ muốn chữ ký vào dấu tay của cô thôi!” Dương Mục rút một lá thứ ra: “Đây là một lá thư nhận tội.”
“Thư nhận tội?” Kỷ Lương nhíu mày: “Dương tiên sinh vĩ đại, xin hỏi tôi phạm tội gì?”
“Hôm nay, có một kho hàng của doanh
nghiệp nước ngoài ở bến tàu bị nổ, người đặt kíp nổ chính là cô. Mà cô,
giả vờ hỗ trợ đám người biểu tình, mặt khác cố tình gây rối, sắp đặt vụ
nổ này.”
Nghe hắn nói xong, phản ứng đầu tiên của Kỷ Lương là: “Anh xác định là đầu anh không bị hỏng đấy chứ?” Lại đi
sai người đặt kíp nổ, hắn điên rồi hay là ngu ngốc: “Anh cho Nội Đằng đi đặt bom à? Chưa biết chừng người gã Nội Đằng đó cũng là một quả bom hẹn giờ ấy nhỉ!” Phần tử cấp tiến của phái chủ chiến, có mối thù hận rất
sâu sắc với Trung Quốc, vậy mà hắn để cho kẻ như vậy đi đặt bom?!
Không thèm để ý đến sự trào phúng của
cô, Dương Mục tiếp tục nói: “May mà Thượng đế nhân từ, nên nơi cô nổ bom chỉ là một kho hàng trống không, cũng không gây thương vong cho người
nào. Nhưng hành động này của cô rõ ràng là hành động khủng bộ.” Nói
xong, hắn còn ra vẻ tiếc nuối hít một hơi: “Sao cô có thể làm thế chứ?”
Vẻ mặt hắn thể hiện như là cô đã làm một chuyện rất ngu xuẩn.
Kỷ Lương mở to mắt, ngẩn người nhìn hắn
tự biên tự diễn: “Đây là cái mà anh gọi là… làm việc cho Quốc gia à?” Vì sao cô không hề nhìn ra một chút biểu hiện nào nói rằng người này đang
làm việc vì Quốc gia?!
“Lần bãi công biểu tình kéo dài này đã
khiến cho các doanh nghiệp nước ngoài bị tổn thất rất lớn. Nếu tiếp tục
nữa, thì sẽ mang lại nguy cơ lớn hơn cho Quốc gia, khiến cho nhóm phần
tử khủng bố nhân cơ hội lẻn vào, tạo ra tình hình hỗn loạn hơn nữa.”
Dương Mục nói: “Vì sự an toàn của Quốc gia, phải áp dụng một số thủ đoạn đả kích mạnh mẽ.”
“Cho nên, để đình chỉ làn sóng biểu tìn