Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214314

Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.

i, cả người liền ngã thẳng xuống

giường.

“Tiểu Lương, em thế này là…” Người đàn

ông nào đo đứng bên cạnh giường, điệu cười mờ ám, hơi hơi tà ác, lại

hơi… quyến rũ đến chết đi được: “Em đang mời gọi tôi sao?”

Ôi trời! cái loại nói năng đổi trắng

thay đên thế này mà anh ta cũng phun ra được. Kỷ Lương vùng ngồi dậy,

nhưng cũng không nha bằng Hạ Vũ, cô chỉ vừa chống tay, thì cả người anh

đã đổ ập xuống, chơi đùa rất vui vẻ…

“Này --- cái lão này, cút ngay!!!” Hơi thở đàn ông đè nặng xuống người cô, khiến nhiệt độ như tăng dần…

Cô vừa dứt lời, thì Hạ Vũ thừa dịp cô

giãy giụa, liền vòng hai cánh tay qua vòng eo nhỏ nhắn của cô, khóa cô

vào trong ngực mình, anh ôm cô chặt đến nỗi làm cô suýt không hít thở

được.

“Anh…” Muốn siết chết cô hay sao thế. Kỷ Lương đẩy mạnh vai anh ra.

“Tiểu Lương” anh vùi mặt vào hõm vai cô, năng nề thốt lên lời xin lỗi đã muộn mất bảy năm: “Thật sự xin lỗi em!”

Thật sự xin lỗi, vì những câu nói và

hành động làm tổn thương người khác của anh năm đó. Năm đó, anh đã sớm

là một người trưởng thành, nhưng lại không có cách nào chịu trách nhiệm

với hành vi của mình, ngược lại, còn đổ hết mọi lỗi lầm lên cô, để cho

cô một thân một mình chịu đựng…

Thật sự xin lỗi, vì mấy năm nay anh không thể ở bên cạnh chăm sóc cho mẹ con cô…

Kỷ Lương ngừng giãy giụa, lẳng lặng nhìn lên hoa văn trên trần nhà.

Xin lỗi… Trong trí nhớ của cô, đó là từ

không bao giờ tồn tại trong nguyên tắc sống của Hạ Vũ. Cho dù khi đối

mặt với Hạ Tĩnh, anh cũng chưa bao giờ nói ra từ này. Anh chỉ biết dùng

những hành động thực tế, còn không bao giờ nói thành lời. Anh cũng không bao giờ hiểu, phụ nữ là một loại sinh vật rất cảm tính, chỉ cần một câu nói thẳng ra miệng cũng có thể chạm đến trái tim của họ. Cho nên, trong xã hội ngày nay mới có nhiều người phụ nữ ngốc nghếch như vậy, không có sức kháng cự với mấy lời nói hoa mỹ của đám đàn ông, đến cuối cùng, chỉ giữ lại được trái tim đầy những vết thương rỉ máu.

Nhưng mà, lời xin lỗi bị trì hoãn suốt hơn bảy năm này, là những gì cô chờ đợi sao?!

Cô hơi ngỡ ngàng.

“Chuyện đã qua… hãy để nó qua đi.” Nói

xong, cô đẩy vai anh: “Đứng dậy đi, lời xin lỗi của anh, tôi nhận rồi,

cũng tha thứ cho anh…”

“Chúng ta kết hôn đi…”

“…” Cô có nghe nhầm không?!

“Để cho anh được chăm sóc em và tên nhóc kia.”

Lần này, cô nghe rất rõ. Hai mắt cô mở

to, người cũng bắt đầu giãy giụa muốn thoát khỏi sự kìm hãm của anh:

“Anh cút đi, Hạ Vũ, anh Duệ là của tôi, anh đừng nghĩ đén chuyện tranh

giành với tôi…” Mẹ nó chứ, suýt nữa là bị lừa rồi.

Đã nói mà, sao thái độ gã này lại tự

dưng mềm nhũn ra như thế được, đứa con mới là trọng điểm phải không?!

Tiểu Tĩnh đã kết hôn, anh ta không phải là chú rể. vậy thì kết hôn với

ai chẳng được, vừa vặn ở đây có một ả ngốc sinh cho anh ta một đứa con

trai, vấn đề nối dõi tông đường cũng đã được giải quyết, một mũi tên hạ

hai con chim.

Sắc mặt Hạ Vũ hơi trầm xuống, nắm lấy

hai tay cô: “Giành tên nhóc kia cái rắm ấy!” Chết tiệt! Cô ấy muốn khơi

gợi dục vọng của anh lên hay sao thế: “Chết tiệt! Em đừng động đậy nữa!"

Kỷ Lương sửng sốt một chút, lập tức hiểu sự kìm nén trong giọng nói của anh là sao.

Nửa thân dưới của hai người đang dính

cùng một chỗ. Cô cũng không phải cô nàng ngây thơ trong tiểu thuyết hay

phim truyền hình mà không biết cái khối cứng rắn tự dưng đang xuất hiện

kia là cái gì, sau đó còn khờ dại mà dùng những câu nói ngây ngô trêu

trọc dục vọng của đàn ông, hoặc là tiếp tục không thèm để ý giãy giụa

điên cuồng, đổ thêm dầu vào lửa. Kết quả, là tự mình chịu thiệt thôi.

Cho nên, cô lập tức ngoan ngoãn

ngừng giãy giụa: “Khụ… anh… bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút…” Cô

còn tưởng anh thuộc dạng Liễu Hạ Huệ, mỹ nhân ngồi trong lòng vẫn không

loạn cơ. Sao lại dễ xúc động thế này. Kỷ Lương thầm ngượng ngùng nghĩ.

Hạ Vũ sao lại không muốn bình tĩnh chứ. Anh liên tục hít sâu nhiều lần vẫn không thể áp chế lửa dục vọng vừa bị cô khơi gợi lên.

“Mẹ kiếp!”

Anh chửi một câu, rồi đưa tay nắm lấy cằm Kỷ Lương, không nói thêm câu nào nữa, cúi người xuống, chặn môi cô lại.

Kỷ Lương thầm nghĩ, đúng vậy, trước giờ

Hạ Vũ vẫn luôn là người thuộc phái hành động. Ai đốt lửa thì phải chịu

trách nhiệm dập tắt.

Cô căn bản không thể ngờ anh đột nhiên

ra chiêu này. Thế tiến công của anh mạnh mẽ như vũ bão, làm cho cô không kịp phòng bị gì. Hai tay cô bị anh nắm chặt, hơi ấm từ lòng bàn tay anh tỏa ra, quá nóng bỏng!!!

Kỷ Lương cảm nhận được rõ ràng những tia sáng phát ra từ đôi mắt sâu thẳm của Hạ Vũ, giống như muốn nuốt gọn cô

vào bụng vậy. Cô nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong đôi mắt đen

của anh…

Đôi mắt anh hôm nay, hoàn toàn minh mẫn, hoàn toàn tỉnh táo, không mơ màng như bảy năm trước…

Anh siết chặt tay cô lại, ép cô hé miệng đón nhận nụ hôn của anh. Nhưng cô bướng binh chống cự sự thân mật bất

ngờ này, trong cổ họng đã tràn ngập vị máu tanh mà cũng không cách nào

ép anh lùi bước, ngược lại, càng khiến thú tính của anh bộc phát mạnh

hơn, tấn công càng mãnh liệt hơn.

Nụ hôn của anh, không hề dịu d


Disneyland 1972 Love the old s