ợc phạm nhân lộ diện.
Cũng sau lúc đó, nghiệt duyên của
hai người liền sinh sôi nảy nở. Thi công tử vẫn yêu người đồng giới,
chẳng qua là có thêm một sự lựa chọn, đó là Kỷ Lương.
“Tiểu Lương Lương ~” lại một giọng nói kéo dài, nũng nịu.
Kỷ Lương xoa xoa thái dương hơi co rút, tình hình của bọn họ lúc này đã thu hút không ít ánh nhìn tò mò. Dáng vẻ bình thường của Thi Thanh
Trạch vốn rất ổn, khuôn mặt xinh đẹp kia đi tới đâu là trở thành tiêu
điểm ở đó, hơn nữa, một câu Tiểu Lương Lương lập tức khiến mọi người
đang chăm chú theo dõi kia muốn bùng nổ.
Thế giới này làm sao vậy? Đàn ông đích thực chết hết rồi à?!
Một tên nhà giàu mới nổi Phong Thiểu Bạch không có não kia đã đủ để làm cô thay đổi cách nhìn nhận về đàn ông rồi, giờ lại còn một người thân
đàn ông mà tâm hồn phụ nữ Thi Thanh Trạch này nữa, đã trực tiếp phá hủy
tam quan của cô, khiến cho cô cảm thấy đàn ông trong xã hội bây giờ thật đáng tuyệt vọng, quả nhiên, chỉ có anh Duệ nhà cô mới thực sự là đàn
ông.
“Thiếu gia, cũng sắp đến giờ rồi!” Quản gia đi sau Thi Thanh
Trạch lễ phép gật đầu chào Kỷ Lương: “Chúng ta phải ra sân bay thôi!”
Bọn họ vốn đang trên đường ra sân bay, nhưng Thi Thanh Trạch ngồi trên
xe lại nhìn thấy hai mẹ con họ Kỷ, nên vội vàng bắt tài xế dừng lại để
hắn xuống tìm người.
Thi Thanh Trạch nhìn đồng hồ, quả thật không
thể níu kéo thêm nữa: “Tiểu Lương Lương, người ta có việc phải đi trước
nha, khi nào về sẽ qua tìm em! Anh Duệ, thay người ta chăm sóc tốt cho
Tiểu Lương Lương nhé!” Nói xong, hắn lịch sự cúi người như một quý ông
thực thụ, hôn lên tay Kỷ Lương. Hình ảnh này nếu xuất hiện trong phim
truyền hình, tuyệt đối sẽ làm cho mấy cô nữ sinh trẻ tuổi run lên vì
thích thú. Nhưng với một người phụ nữ thô lỗ như Kỷ Lương, thì cô chỉ
biết rút khăn tay ra lau sạch mu bàn tay, tặng kèm thêm một câu: “Mau
biến đi!” Mà Thi công tử kia, lại vẫn một mực yêu thích giọng điệu này
của cô.
“Tiểu Lương Lương, em thật là khí phách, yêu em chết mất thôi!” Trước khi đi, hắn còn tặng cô một cái hôn gió.
Kỷ Lương run rẩy, nổi hết da gà, khi quay ra xác nhận hắn đã lên xe rời đi, thì cô bỗng nhìn thấy một hình bóng rất quen mắt: “Anh Duệ, anh ăn
xong tự về trường nhé! Mẹ có việc phải đi trước!” Chưa nói dứt lời, thì
người đã chạy ra khỏi quán ăn. Tình huống này, anh Duệ đã gặp nhiều rồi
nhưng không thể trách cứ được. Lần này coi như còn tử tế chán, chứ năm
cậu bốn tuổi, có một lần đang ăn cơm cùng Kỷ Tiểu Lương, được một nửa
thì bên cạnh quán ăn có người bị cướp, cô vội buông bát đuổi theo, để
một mình cậu ngồi lại quán ăn. Cái này không phải là trọng điểm, mà
trọng điểm là, cô còn chưa để lại tiền đã chạy biến mất. May mà Kỷ Duệ
cậu đây bình thường khá thân thiết với ông chủ quán, nên ông cũng không
truy cứu, cho mẹ con họ ăn thiếu một bữa. Chẳng qua, lúc cậu rời đi, thì trong mắt ông chủ tràn ngập thâm tình, nói với cậu: “Đi theo mẹ kế, rất vất vả đúng không!”
Sau lần đó, Kỷ Duệ đã rút ra kinh nghiệm, trên người lúc nào cũng phải để sẵn tiền, nhất là khi ăn cơm cùng Kỷ Tiểu
Lương. Thấy chưa, lại có chỗ dùng rồi đấy! Kỷ Duệ thanh toán xong, đi ra thì nhìn thấy Kỷ Lương và một người đàn ông bước lên taxi, cậu nhíu mày rồi cũng lên một chiếc taxi khác, đuổi theo.
*
“Không ngờ
nhanh như vậy đã gặp lại cô cảnh sát rồi.” Chu Huy có vẻ hơi lo lắng,
ngồi bên cạnh Kỷ Lương, bối rối đến mức tay cũng không biết để đâu, lúc
đặt trên đầu gối, lúc lại đặt sang bên cạnh: “Cảnh… cảnh sát Kỷ, cô ăn
cơm chưa?”
“Ừm! Ăn rồi!” Kỷ Lương nhìn thấy bên cạnh hắn có một túi đồ to, đó là nhà hàng đối diện với quán ăn hai mẹ con cô vừa vào: “Anh
cũng thích ăn ở đó à? Tôi nhớ bà chủ ở đó rất nhiệt tình.”
“À……”
Chu Huy thoáng kinh ngạc rồi mới gật gật đầu: “Cũng… cũng không tệ lắm,
bà chủ ở đó rất tử tế.” Chu Huy cười cười nói: “Vừa rồi còn tặng thêm
cơm cho tôi nữa. Sao cảnh sát Kỷ lại ở đây? Đến điều tra án à?”
“Không, tôi tới bệnh viện thăm người mà sáng nay anh đâm vào. Tìm cô ấy
để lấy khẩu cung.” Kỷ Lương nói: “Tiện đường rẽ qua đây ăn cơm trưa. Anh thì sao? Buổi chiều được nghỉ à?”
Chu Huy nói chuyện hơi cứng
nhắc, cười rất khó coi: “Chỗ chúng tôi, những năm gần đây làm ăn không
tốt như trước. Hôm nay lại xảy ra việc này, ông chủ mà biết tôi lén
thiêu sống người ta, không khéo tôi cũng không giữ được việc nữa.”
Chỗ Chu Huy làm là lò hỏa táng Thanh Sơn, hai mươi mấy năm trước làm ăn
rất tốt. Nhưng những năm gần đây, nhiều nơi mới mở ra, miếng bánh ngọt
này cũng bị chia năm xẻ bảy, ảnh hưởng rất lớn đến thu nhập của Thanh
Sơn.
Lò hỏa táng Thanh Sơn nằm ở ngoại thành, đi xe mất khoảng hai
giờ. Bức tường đã rất cũ kỹ, loang lổ vết rêu xanh, xung quanh là những
cây đại thụ đã vài chục tuổi, xanh um, tươi tốt, che đi cả ánh nắng vốn
đã không mấy xán lạn, khiến người bên trong cũng cảm thấy âm u lạnh lẽo
hơn.
Khi Kỷ Lương và Chu Huy đến Thanh Sơn cũng là hơn hai giờ chiều.
“Không có nhiều người tới đây!” Chu Huy nói, đưa Kỷ Lương tới chỗ hắn
làm việc: “Qua hai ba năm nữa, có lẽ chẳng c