ta, mặc dù anh ta không biết nhóm hàng kia là chuyện gì!
Lôi Khiếu Thiên híp mắt lại, nhóm hàng này mặc dù do Ngục Thiên Minh bên anh xuất, thế nhưng, người mua lại có nguồn gốc sâu xa với mafia, có thể nói, Đế Văn là người trung gian, nếu nhóm hàng này thật sự gặp chuyện, Đế Văn cũng khó mà ăn nói! A Kỳ ở lại đó cũng tốt!…
Hơn nữa, sau khi lấy lại hàng là do bên Đế Văn nhận, A Kỳ có lý do ở lại đó giúp!
- Anh Trảm của cậu đâu, bao giờ về?
Nick cười cười, học theo giọng của Lôi Trảm Thiên, bất mãn nói: "Đại ca, anh Trảm nói hình phạt của anh ấy chưa hết, không dám về!"
Khuôn mặt tuấn tú của Lôi Khiếu Thiên trầm xuống, mấy thằng nhóc khốn kiếp này, có ý đồ không muốn anh sống dễ chịu đây mà!
- Hừ, bản lĩnh lớn lắm, tưởng rằng trời cao hoàng đế xa là cậu ta có thể vô pháp vô thiên hả!
- Hắc hắc, đại ca, anh nói anh Trảm vậy là không đúng rồi. Anh Trảm anh ấy là lo sợ dâm uy của anh mới không dám về đấy, anh ấy nghe lời vậy mà sao anh lại còn trách anh ấy!
Lôi Khiếu Thiên chậm rãi quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Nick: "Cậu cũng ngứa đòn hả?"
Nick điên cuồng lắc đầu.
- Không có, Nick nói thật mà, đại ca đã nói với Nick, trẻ con không thể nói láo, em không có nói láo đâu!
Mặt Lôi Khiếu Thiên đen lại: "Cậu đã mười tám tuổi, sớm thành niên rồi!" Nghĩ lại anh mười sáu tuổi đã làm lễ trưởng thành đó! Thằng này mười tám tuổi còn dám nói mình là trẻ con, cũng không sợ mất mặt!
- Có gì mà phải mất mặt chứ? Anh xem trẻ con Trung Quốc kìa, mười tám tuổi mà vẫn còn phải núp bóng cha mẹ... Thật là thích!(LÊ) - Câu trước Nick nói xong còn cười hớn hở, câu sau thì không nghe rõ! Nếu không phải Lôi Khiếu Thiên thính tai, khẳng định không biết anh ta thì thầm cái gì!
- Người không thể cả đời đều dựa vào cha mẹ, Nick, cậu có hiểu không? - Không có tình thân, cậu còn có tình anh em bạn bè, còn có những cái khác nữa!
Huống chi, Nick, ở Ngục Thiên Minh cậu chính là người hạnh phúc nhất! Đương nhiên Lôi Khiếu Thiên không có nói những lời này ra, chỉ là mâu quang không còn lạnh lẽo khi nhìn anh ta nữa!
Nick gật đầu, anh ta hiểu, anh ta sao lại không biết, ở Ngục Thiên Minh ah ta có thể cảm nhận được sự ấm áp trước nay chưa từng có. Mặc dù lúc luyện tập luôn bị "hành", nhưng, từ lâu anh đã coi đây là nhà, không phải Vương phủ lạnh như băng kia!
- Đại ca, cám ơn anh!
- Ra ngoài đi!
Lôi Khiếu Thiên phất tay, ra vẻ trẫm mệt rồi! Nick gật đầu, ra ngoài thì đóng luôn cửa lại. Lần này đại ca bị thương, chỉ có anh ta là được vào phòng đại ca, cho nên, đây cũng là lý do mà anh ta biết được mọi chuyện!
Nick xuống phòng khách ở lầu một, Phó Hạnh Lương, Hướng Diệp Lân, Huống Ngân Dịch đã sớm đứng chờ.
- Đại ca sao rồi?
Nick nhún vai, cười híp mắt trả lời.
- Anh Diệp, vấn đề anh hỏi một chút tài nghệ cũng không có. Em ném một quả đạn vào lưng anh xem một buổi chiều anh có hồi phục lại được không nhé?
Hướng Diệp Lân mặt tối sầm, anh ta có ý đó? Nick không thèm để ý tới anh đi ra ngồi cạnh Huống Ngân Dịch.
- Quả nhiên, đại ca không định bỏ qua cho bọn họ!
Huống Ngân Dịch một bộ ngả ngớn.
- Đại ca có nói cho chú mày biết cô gái đó là ai không?
Nick lắc đầu, Huống Ngân Dịch kinh ngạc.
- Thậm chí mày mà đại ca cũng không nói? Quá tà môn rồi đó!
Khóe miệng Nick giật giật, cũng đâu phải chuyện gì đại ca cũng nói với anh ta đâu. Huống hồ, (QUÝ) anh mặc dù thích đùa, thế nhưng vẫn biết tự có chừng mực, những việc như moi móc chuyện riêng của đại ca, anh tuyệt đối sẽ không làm!
Phó Hạnh Lương, Hướng Diệp Lân đồng thời nhìn về hai người.
- Hai người đang nói gì thế? Cái gì mà cô gái?
Huống Ngân Dịch khoanh tay: "Không biết!" Hai người trợn mắt nhìn anh ta xong trực tiếp nhìn thẳng Nick, người kia cũng nhún vai, anh ta đâu có biết!
Phó Hạnh Lương, Hướng Diệp Lân lườm bọn họ. Nếu không phải nghe bát quái, Huống Ngân Dịch cũng thấy chẳng thú vị, đứng dậy chào rồi đi, dù sao cũng còn rất nhiều chuyện phải làm!
Nghĩ đến sự việc chính phủ địa phương lấy lí do thoái thác, Huống Ngân Dịch hí mắt, thu lại cơn lốc trong mắt!
Huống Ngân Dịch đi rồi, Phó Hạnh Lương cau mày liếc nhìn Nick: "Bọn anh khi nào thì thăm đại ca được?"
Nick sờ đầu suy nghĩ: "Có lẽ là hai ngày sau!" Nếu đại ca không lộn xộn!
Hai ngày sau? Phó Hạnh Lương và Huống Ngân Dịch nhìn nhau. Lâu vậy sao bọn họ bàn chuyện Tề gia với đại ca được? Còn cả chuyện chiếc nhẫn kia nữa? Quan trọng hơn là gia đình Bunol!
Lúc bọn họ tới Tề gia thì nơi đó đã trở thành một đống hoang tàn. Bọn họ cố gắng tìm chiếc nhẫn kia, chỉ là, một mặt hiện trường bị cảnh sát phong tỏa, không thể quang minh chính đại tiếp cận, khi tìm kiếm sẽ vướng tay chân. Mặt khác, khi điều tra ai làm thì lại gặp trở ngại (ĐÔN). Hiện trường không còn ai sống sót, bọn họ chỉ có thể từ chỗ khác bắt tay lo liệu, mà rất không đúng dịp là ở tổng bộ Tề gia nhận được một tin tức kinh người!
Gia đình Bunol đã xảy ra chuyện!
Đây cũng là nguyên nhân bọn họ chạy về nhanh như thế. Nếu tin tức có được là thật, đến lúc đó sợ là sẽ lại là một màn tinh phong huyết vũ!
Trong mắt Phó Hạnh Lương thoáng hiện lên sự tàn nhẫn