pacman, rainbows, and roller s
Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210434

Bình chọn: 8.00/10/1043 lượt.

át hiện sự mệt mỏi trong mắt Lôi Khiếu Thiên.

- Bên phía Ngân nguyệt có động thái gì không?

- Ngân Nguyệt đã giữ Karl Bunol. Bây giờ một vài thế lực đang ngấp nghé tới miếng thịt người này, đều đuổi theo tới Las Vegas!…

Lôi Khiếu Thiên gật đầu, không nói hai lời tới cửa chính, mọi người vội đi theo! Từ lúc Lôi Khiếu Thiên và Thẩm Dương Kỳ đi xuống thì Nick đã lên lầu chuẩn bị đồ đạc, chốc sau phòng khách lại trở nên yên ắng!

Nói tới Đường Kiến Tâm, sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ mới phát hiện súng của mình còn trong phòng người nào đó, nhíu chặt mày. Đây là một căn biệt thự tư nhân, cho dù cô muốn dựa vào đôi chân mình thì cũng chả có sức. Quan trọng hơn là thân thể cô không cầm cự nổi!

Cho nên cô rất sáng suốt tìm một nơi để ẩn núp, yên lặng chờ đợi! Đang nghĩ chờ khi vết thương bên trong tốt hơn chút sẽ đi, không ngờ là thấy đám người Lôi Khiếu Thiên lên xe, tiếp đó là hàng xe sang trọng kiêu ngạo đi theo sau, có vẻ rất vội vàng!

Đường Kiến Tâm nhíu mày, trong mắt thoáng hiện lên tia sáng, chớp mắt lẻn vào biệt thự. Thật tốt quá, vừa rồi cô đánh giá sơ qua thì thấy có tổng cộng ba mươi mấy người, vậy thì lúc này là lúc mà phòng vệ trong biệt thự ở trạng thái yếu nhất. Quyết định rồi liền leo lên tầng hai, đi vào cửa sổ lúc nãy, đứng cách chiếc giường lớn cách đó không xa. Bỗng một mùi là lạ kéo tới khiến cô nhướng mày, lúc mà ý thức được đó là mùi gì thì gò má đỏ hồng. Đường Kiến Tâm hòa hoãn lại, đảo qua từng xó xỉnh trong phòng, không thấy được thứ mình tìm kiếm thì có chút tức giận!

Cái tên chết tiệt!

Khẩu lục bạc là công cụ giết người không rời tay cô, đó là thứ để cô kiếm sống, bây giờ cô lại mất nó, vậy thì có gì khác khi mất cả hai tay đâu?

Nghĩ lại từng việc làm từng hành động của người đàn ông đó, ánh mắt càng trở nên sắc lạnh!

Đó là điềm báo cô tức giận!

Khi mà Đường Kiến Tâm còn đang ngây người thì bên ngoài phòng cách đó không xa vang lên tiếng bước chân thanh thúy. Đường Kiến Tâm nhanh chóng trở lại bình thường, lắc mình tới cửa phòng, mới phát hiện chủ nhân gian phòng đi quá gấp cho nên đã quên đóng cửa!

- Ài, thật là đáng tiếc, lần này đại ca đi thành phố cờ bạc Las Vegas lại để lại hai anh em chúng ta trông coi biệt thự, thật không cam lòng mà!

- Chú cũng đừng có không cam lòng ở đây. Lần này là từ miệng của đương gia Nguyệt bang, đại ca tới đó kiểu gì hai bang cũng không được yên bình đâu. Tôi ngược lại cho rằng anh em chúng ta ở lại trông coi biệt thự là an toàn nhất!

- Xì, tôi thà theo đại ca xông pha cũng không muốn trốn ở cái chỗ này. Có cái gì tốt đâu chứ? Địa bàn của Ngục Thiên Minh, ai ăn gan báo mà dám đi vào?

- Cấp trên bảo chúng ta ở lại tự nhiên là có dụng ý, nhỡ chẳng may chúng ta ở đây mà lại lập được công lớn ấy chứ!

- Nằm mơ hả cưng, ở đây mà lập được công khỉ gì!

- Ha ha, đùa với chú chút cho vui ấy mà. Đi thôi, kia là phòng đại ca rồi, không thể vào được, lên lầu ba xem thôi!

- ...

Sắc mặt Đường Kiến Tâm có phần khó coi, những hình ảnh liên tiếp thoáng qua trong đầu, gương mặt băng hàn càng trở nên thâm trầm. Bọn họ nói, đại ca của bọn họ đã tới thành phố cờ bạc Las Vegas, căn phòng này là của đại ca, bất kì ai cũng không được vào...

Đi lúc sáng sớm, người đạp cửa phòng vào gọi đại ca!

Anh ta là lão đại của Ngục Thiên Minh?

Chính là anh ta?

Vì sao?

Trái tim nhói lên thật đau đớn!

Đường Kiến Tâm không hiểu cảm xúc lúc này trong lòng mình, không hoàn toàn là ngũ vị thế nhưng cô cảm giác rất rõ hận ý mãnh liệt đang dâng lên cuồn cuộn, đúng vậy, là hận ý! Chợt có cảm giác cả người như bị rút sạch khiến cô phải tựa vào tường.

Những hình ảnh tối qua quay lại, anh nói anh là Lôi Khiếu Thiên, anh nói cả đời phải nhớ anh, anh gọi cô là tiểu Tâm Nhi, anh rốt cuộc có được em...

Trở nên thông suốt rồi, Đường Kiến Tâm siết chặt tay lại, sát khí thịnh nộ hiện lên trong mắt!

Một cơn gió lướt qua, góc màn cửa sổ bay lên, trong phòng đã không còn bóng người!

Trong một căn phòng VIP xa hoa tại thành phố cờ bạc Las Vegas, trên chiếc bàn tròn dài, ngồi tại hai đầu là Ngân Nguyệt - đương gia của Nguyệt bang và Lôi Khiếu Thiên - lão đại Ngục Thiên Minh. Hai bên trái phải có năm vị trí khác đã đầy người!

Sau lưng các vị lão đại đều đi theo nhiều hoặc ít những người đáng tin cậy! Một vòng người vây quanh cái bàn thật quái dị, trong lúc nhất thời bầu không khí có phần kỳ lạ!

- Lôi lão đại, mệnh cũng cứng nhỉ, thế mà lại nổ không chết. Anh nên tới chùa Nam Phổ Đà thắp hương khấn phật, cảm tạ thần linh đã phù hộ đi!

Lôi Khiếu Thiên lạnh lùng trả lời.

- Việc này không nhọc Nguyệt đương gia phí tâm, cầu thần bái phật tôi cảm thấy anh cần hơn tôi nhiều đấy!

Ngân Nguyệt đối diện cười cong môi.

- Ha ha! Lôi lão đại thật thích nói giỡn. Cũng phải, ai mà không biết uy danh của Lôi lão đại đâu, tôi đây quan tâm vô ích rồi!

Nick, Thẩm Dương Kỳ cười như không cười nhìn Ngân Nguyệt. Đại ca mà biết nói giỡn thì đúng là mặt trời mọc đằng tây!

- Nguyệt đương gia quá khen rồi!

Ngân Nguyệt bĩu môi, âm thầm lẩm bẩm, Lôi Khiếu Thiên không phải là người giữ lời như vàng hay sao? Hôm