ẩn này, cô ấy có thể sống lâu như vậy đã chứng minh là có dược vật bên ngoài khống chế. Bằng không, một cô bé mới tám chín tuổi sao có thể vượt qua được?
Cho dù là người trưởng thành, cũng chưa chắc làm dược. Kiến cắn vào tim, đao cùn lăng trì, gãi cũng không thể gãi, quấn cũng không thể quấn, chính anh nghĩ thôi đã sợ rồi!
Phó Hạnh Lương nghe xong sống lưng lạnh toát. Nghĩ đến những thống khổ khi còn bé mới chỉ là chịu đau trên da thịt, đây đơn giản là thiên địa khác biệt!
Hoàn toàn không phải cùng một đẳng cấp!
- Việc này tôi không biết. Mỗi lần phát tác cô ấy đều khóa mình trong phòng, không cho bất kì ai tiếp cận. Cho nên, vấn đề này, tôi thật sự không có cách nào trả lời anh!
Lôi Khiếu Thiên nắm chặt hai tay, trên mu bàn tay gân xanh hằn lên, dường như đang cực lực nhẫn nhịn gì đó. Phó Hạnh Lương, Địch Long cũng không có nói chuyện, chỉ chờ Lôi Khiếu Thiên chậm rãi bình ổn lại!
- Anh biết kết quả khi chọc tới Ngục Thiên Minh rồi đấy!
Lôi Khiếu Thiên đứng lên không thèm nhìn Địch Long đi thẳng ra cửa. Anh biết, cho dù Địch Long không nói hết sự thật, thế nhưng có một số việc cũng không phải giả. Tỷ như cơn đau khi Tâm Nhi phát bệnh, làm sao chịu được, những điều này là thật. Nick đã nói, tim cô ấy rất không bình thường, trái tim co lại quá nhanh, những điều đó là do cô chịu đau dẫn đến!
Anh chưa bao giờ biết, trong mười tám năm này, Tâm Nhi của anh nhận hết mọi hành hạ. Ba tháng phát tác một lần, một năm có bốn lần, mười tám năm, trời ạ, nghĩ tới con số ấy trái tim anh lại đau đớn, dường như muốn chuyển hết mọi sự đau đớn trên người Tâm Nhi sang người mình.
Sắc mặt Địch Long cứng đờ, nhìn chằm chằm Lôi Khiếu Thiên bỏ đi mà không có bất kỳ động tác gì, Phó Hạnh Lương nhìn anh ta một cái đầy ý vị thâm trường!
Tới khi Lôi Khiếu Thiên, Phó Hạnh Lương đều ra khỏi tổng bộ Ám Hoàng, Phó Hạnh Lương mới lên tiếng:
- Đại ca, Địch Long không có nói thật, vì sao không buộc anh ta nói ra?
Anh tin rằng đại ca chỉ cần cho anh ta chút áp lực thì Địch Long cũng không dám che giấu điều gì.
- Anh ta sẽ không nói, đó là thứ bảo đảm sau cùng của anh ta. Anh ta rất thông minh!
- Thế nhưng, anh ta tưởng rằng giữ những thứ đó là có thể bảo toàn cả Ám Hoàng của anh ta sao? - Ngục Thiên Minh mà động thủ thật thì ngay cả năng lực phản kích Ám Hoàng cũng không có!
- Tôi sẽ không lấy Tâm Nhi ra làm tiền đặt cược! - Lôi Khiếu Thiên lạnh lùng lên tiếng, Phó Hạnh Lương khẽ run. Ý tứ của đại ca là...? Không chờ anh phản ứng, Lôi Khiếu Thiên nói tiếp.
- Tôi không đánh cuộc được!
Đúng vậy, ông không đánh cuộc được. Ám Hoàng bị hủy còn có thể có Ám Hoàng thứ hai. Thế nhưng, nếu Tâm Nhi không còn nữa thì anh cũng không còn Tâm Nhi thứ hai!
Phó Hạnh Lương trừng lớn hai mắt, nhíu mày, lần đầu tiên đại ca nói anh ấy không đánh cuộc được thứ gì đó!
Đại ca nói thật vậy sao?
Lôi Khiếu Thiên híp mắt, lời anh nói chưa từng là giả, bắt đầu từ mười tám năm trước mọi thứ đều là thật, hai người bọn họ nhất định sẽ có dây dưa với nhau cả đời!
Phó Hạnh Lương nhìn bóng lưng Lôi Khiếu Thiên, trong lòng như có gì đó dâng lên. Đúng vậy, đại ca chưa bao giờ giả vờ cái gì, huống hồ là tình cảm. Chẳng qua bọn họ đều bị hình tượng của đại ca mê hoặc mới có thể không biết tình cảm chân thật của đại ca, quá mức ngoài ý muốn. Kỳ thực điều này có cái gì kỳ quái đâu. Bên ngoài đại ca khoác lên mình một vẻ sắt thép, nhưng lại bao bọc lấy một trái tim dịu dàng, có thể được một người như thế yêu say đắm đó là hạnh phúc!
Bản thân anh sao lại chưa nếm trải? Có thể được người khác yêu, cũng là hạnh phúc!
Khi Lôi Khiếu Thiên, Phó Hạnh Lương trở lại phân bộ, Thẩm Dương Kỳ, Hướng Diệp Lân cũng đã tới, mà Nick lại sớm hơn bọn họ một bước, vừa mới từ trên lầu xuống, mọi người lại gặp nhau ở đại sảnh! Lôi Khiếu Thiên thấy Nick xuất hiện ở đây thì biết là Tâm Nhi tạm thời không có nguy hiểm tánh mạng, trái tim cũng buông lỏng. Nick ngồi xuống bên tay phải Lôi Khiếu Thiên.…
- Đại ca, em đã đưa Đường Kiến Tâm về phân bộ, bây giờ tạm thời đã bình thường!
Lôi Khiếu Thiên gật đầu, ánh mắt chuyển đến Thẩm Dương Kỳ, Hướng Diệp Lân.
- Ngân Nguyệt có kế hoạch gì?
Thẩm Dương Kỳ ngồi đối diện Lôi Khiếu Thiên, Hướng Diệp Lân ở bên trái anh. Phó Hạnh Lương vốn định ngồi ở bên phải Lôi Khiếu Thiên, nhưng ngẫm lại cùng đại ca ngồi trên ghế cứ thế nào, kết quả là lại ngồi bên phải Hướng Diệp Lân!
- Người phía sau màn rất gian giảo. Bây giờ chúng ta ở ngoài chỗ sáng đối phương ở trong tối, Ngân Nguyệt không bắt được nhược điểm của hắn, lựa chọn cách thức trực tiếp nhất là bắt lấy Karl Bunol, từng bước làm tan rã sinh ý của gia tộc Bunol, bức người phía sau màn phải ra!
Thẩm Dương Kỳ nói xong liền lén nhìn Phó Hạnh Lương, chỉ lướt qua mà không dừng lại nhiều.
Lôi Khiếu Thiên nhíu mày.
- A Diệp, phía Tần Chính có động tác gì?
- Không có, hắn ta thật sự là một lão cổ đổng, tư tưởng, tác phong đều rất nghiêm cẩn. Bọn em đã thử hắn ta rất nhiều lần thế nhưng hắn ta rất yên phận, không có vượt quá điều gì! Thật sự là con chó trung thành!
Lôi Khiếu Thiên gật đầu, trong