Disneyland 1972 Love the old s
Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210822

Bình chọn: 7.00/10/1082 lượt.

ột loạt sát thủ sau lưng Địch Long, để bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, sau đó rất có khí phách xoay người đuổi theo bước chân Ngân Nguyệt!

Đặc công cùng với sát thủ Ám Hoàng ngây ngốc nhìn bốn người biến mất.

- Đuổi theo!

- Quay lại, mấy người muốn sư phụ chết có phải không, một đám ngu ngốc! - Hét lớn một tiếng để những người đuổi theo dừng bước, quay lại nhìn người vừa nói. Người kia nhìn ra cửa, hai người áo lam vừa rồi đã cảnh cáo bọn họ, nếu dám đuổi theo, bọn họ sẽ bắn chết sư phụ để đáp lại sự xằng bậy của bọn họ!

- Thế nhưng? - Có vài người do dự!

- Quay về rồi nghĩ cách sau!

- Vâng!

***

Bên ngoài biệt thự XX. Tiểu Ngải, Hạ Tâm Dung sau khi xuống xe chạy nhanh trốn vào một góc, hai người vừa ngồi xổm xuống, Tiểu Ngải liền lấy Palmtop (máy tính cầm tay) ra, khởi động máy. Khi máy được bật lên thì bắt đầu nhập số liệu vào, Hạ Tâm Dung ở bên cạnh mắt trợn tròn.

- Cô đang làm gì vậy?

Tiểu Ngải khinh bỉ nhìn cô ta. Đây là địa bàn của Ngục Thiên Minh địa bàn, có thể không có quản chế (giám sát và điều khiển)? Đùa gì thế, đừng bảo với cô là, chút thường thức cơ bản ấy mà cô ta cũng không biết. Miệng Hạ Tâm Dung méo xệch, cô đương nhiên biết có quản chế, cô chỉ là hiếu kỳ cô ấy lấy Palmtop làm gì, chẳng lẽ có thể bỏ quản chế được sao?

Tiểu Ngải không thèm để ý tới người ngu ngốc kia, gõ lên Palmtop hàng loạt số liệu, cả biệt thự liền hiện lên màn hình, trên đó có vô số chấm nhỏ. Hạ Tâm Dung thấy hơi ngạc nhiên. …

- Những điểm đỏ này là gì?

- Cô nhớ kỹ, những điểm đỏ này đều là quản chế và vật cản, một lúc nữa tôi sẽ xâm nhập vào máy chủ của bọn họ, điều khiển những chấm đỏ này, thời gian chỉ có năm phút, năm phút sau phải ra ngoài, hiểu không? - Thiếu một giây cũng không được, quản chế ở trên dày đặc, không có bỏ sót một góc chết, nói cách khác nếu trong vòng năm phút mà các cô không thoát ra thì sẽ chờ bị bắt!

Hạ Tâm Dung gật đầu, chăm chú nhìn những chấm đỏ trên màn hình, có chút giật mình, thực sự rất nhiều, giống như là những quả bom chữ liên hoàn vậy, cứ năm mét là có một, da đầu cô tê dại, còn may là tuyến đường này không khó nhớ!

Qua hai phút sau, Tiểu Ngải điều chỉnh thời gian, chợt đứng dậy.

- Hành động!

Hai người chia nhau ra làm hai hướng lẻn vào biệt thự. Bởi vì là ban ngày, cho nên lộ tuyến tương đối dễ đi, hai hướng khác nhau, nhưng, đồng thời, hệ số nguy hiểm tăng lên gấp đôi!

Tiểu Ngải theo hướng nam cẩn thận vào trong biệt thự, lấy chỉ bạc đã sớm chuẩn bị trong túi ra, bò dọc theo tường đi lên. . .

Hạ Tâm Dung thì đi theo hướng bắc. Thân thủ của cô tốt hơn Tiểu Ngải, lại quanh năm làm những việc như thế, cho nên chỉ một cái nhảy đã biến mất tại chỗ!

Tiểu Ngải dựa theo trí nhớ lẻn vào lầu hai, tim đập như sấm, khẩn trương đến mức lòng bàn tay toát hết mồ hôi. Đây là lần đầu tiên cô làm việc này. Trước đây dù có tham dự hành động, cô cũng chỉ ở hậu phương, chưa từng lên phía trước. Nhưng lần này thì khác, chị không ở bên cạnh cô, cô không có gì để dựa dẫm, chỉ có thể dựa vào bản thân!

Mà khi Tiểu Ngải vừa lẻn được tới cầu thang lầu hai thì nghe được thanh âm vang lên từ phòng khách lầu một.

- Đại ca, phải, Trảm đã về, bảo em về trước hội họp với mọi người. . . Được. . .

Tiểu Ngải sửng sốt, tự đại cuồng? Không xong!

Bên kia, đám người Lôi Khiếu Thiên sau khi lên xe thì quay về biệt thự XX, đúng lúc nhận được tin Thượng Quan Kiệt Thiếu cũng tới, không hề nghi ngờ, Hướng Diệp Lân, Huống Ngân Dịch cũng đuổi theo. Mấu giờ sau, những cao tầng của Ngục Thiên Minh liền gặp nhau ở biệt thự XX!

- Kiệt đã về? - Hướng Diệp Lân kinh ngạc, không phải cậu ta đi châu Phi à?

- Phía Trảm có việc, việc tìm người tạm gác một bên, bảo Kiệt về trước! - Lôi Khiếu Thiên thu lại sự lạnh lẽo nơi đáy mắt. Nếu không phải Lôi gia xảy ra chuyện, Kiệt cũng sẽ không về lúc này!

Huống Ngân Dịch gật đầu.

- Từ Giza vẫn chưa tìm được người sao?

- Vẫn chưa, tên Zimmer giấu rất kỹ! - Hướng Diệp Lân nhìn lại sang Lôi Khiếu Thiên.

- Chú nói xem, một người sao có thể lẩn mất tiêu hoàn toàn như thế nhỉ? Tròn mười tám năm mà vẫn chưa có bất kỳ dấu vết nào?

Hướng Diệp Lân cũng nắm tóc, thật khó hiểu. Ngục Thiên Minh tìm người này đã năm năm rồi, ngay cả tổ tình báo cũng xuất động mà vẫn không tra được chút dấu vết, mãi tới một năm trước mới tìm được Giza - thủ hạ của Zimmer. Cứ tưởng là sẽ đào được người ra, vậy mà lại mất công toi, thật sự không cam lòng!

Lôi Khiếu Thiên liễm mi, bọn họ không biết là, không chỉ có Ngục Thiên Minh đang tìm người, ngay cả mafia, tổ chức khủng bố cũng góp một phần lực vào đó. Nhưng mà, tên đó cứ như đã biến mất khỏi thế giới này, hoàn toàn không có tung tích, bọn họ cũng từng dụng hình với Giza, lại không lấy được gì từ miệng hắn, hắn ta rất trung tâm, hoặc là ngay cả hắn cũng không biết chuyện sau đó của Zimmer!

- Tên đó thực sự còn tồn tại? - Không phải sớm đi gặp Diêm Vương rồi đó chứ? Hướng Diệp Lân chớp mắt, nhìn Lôi Khiếu Thiên!

Lôi Khiếu Thiên hiện lên sát khí, Hướng Diệp Lân, Huống Ngân Dịch thấy liền ngậm miệng lại, không dám dẫm lên mìn của đại ca nữ