iếu mặt đỏ lên, cảm giác rất muốn gào thét. Thế nhưng lại không phát ra được một lời, nghẹn không thở nổi. Đại ca à, anh thì không ảnh hưởng gì hết, nhưng khổ mấy huynh đệ bọn em. Nhất là nghĩ đến quá trình giao dịch trước đây lại càng bực bội không thôi.
"Nói chuyện làm ăn coi trọng chính là thủ đoạn. Các cậu không bằng bọn họ nên các cậu phải kiểm điểm lại, mà không phải cứ xoắn lấy vấn đề người mình đánh người mình này!" Lôi Khiếu Thiên nhìn Thượng Quan Kiệt Thiếu với thâm ý khác. Thượng Quan Kiệt Thiếu chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Anh đương nhiên biết cái gì là trọng điểm, nhưng chuyện này mà xảy ra với bất cứ người nào, chắc rằng cũng sẽ rất muốn nôn mửa ra đó?
Người một nhà đánh người một nhà, có ai lại đi bỡn cợt người khác như bọn họ không?
"Cậu bảo Lương thu xếp ngày kia đi New York!"
Thượng Quan Kiệt Thiếu còn đang rối rắm, Lôi Khiếu Thiên liền trực tiếp phân phó.
"Vâng!" Thượng Quan Kiệt Thiếu trả lời mà chẳng có chút khí lực. Hiển nhiên còn chưa thoát khỏi ngõ cụt. Lôi Khiếu Thiên cũng không giận, ngồi bên cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi!
Chưa có lúc nào lại lo lắng như thế, anh hy vọng thời gian trôi qua thật mau. Để rồi sau khi anh giải quyết hoàn toàn Zimmer, Tâm Nhi cũng có thể thẳng thừng buông bỏ cừu hận...
Anh không biết, có những mối thù đó là cả đời. Cho dù cắt được khối u nhưng vết rách vẫn còn vĩnh viễn. Cái bắt đã vỡ vụn, làm sao có thể để nó trở lại như cũ?
Sicilia
Ngay sau khi Lôi Khiếu Thiên ra khỏi phòng khép cửa lại, Đường Kiến Tâm đã tỉnh rồi. Ánh mắt nhìn chăm chú vào trần nhà, nào có nửa điểm buồn ngủ. Vừa rồi lời Thượng Quan Kiệt Thiếu nói, cô đều nghe thấy. Không phải cô hiếu kỳ mà là Nhị công tử đã để cho cô ký ức sâu sắc!
Cô cũng là người giao thiệp ở Chợ Đen mấy lần, quy củ trong đó không phải cô không hiểu. Cũng là bởi vì quen thuộc, cô mới tò mò việc Nhị công tử tìm tới Lôi Khiếu Thiên là vì chuyện gì. Chợ Đen không cần nói tới cái gì nổi danh, tin tức tại nơi đó là nhanh nhất...
Đường Kiến Tâm trở mình đứng dậy, trước khi ra khỏi cửa liền nhìn sang Lôi Mông đang say sưa trên giường. Khi xuống dưới lầu tình cờ đụng phải Tiểu Ngải. Máy bay Lôi Khiếu Thiên đã cất cánh, cô bây giờ muốn đuổi theo cũng không kịp!
"Chị? Thằng bé đâu rồi?"
Đường Kiến Tâm dừng lại, nhìn ra cửa nhíu mày, sau khi tính toán một phen trong lòng mới quay về phíaTiểu Ngải, "Ngủ rồi, sao em lại xuống đây?"
Tiểu Ngải đang cầm Palmtop chơi, nhún vai, "Ở trong phòng quá buồn chán, em muốn xuống đây chơi với thằng nhóc kia, không ngờ nó lại ngủ mất rồi." Tiểu Ngải ủy khuất chu mỏ. Đường Kiến Tâm có chút buồn cười, "Chờ nó dậy rồi em có thể chơi với nó mà."
Tiểu Ngải gắng gượng gật đầu, trong Palmtop truyền ra những tiếng sàn sạt, có vẻ như là trò chơi. Đường Kiến Tâm thấy cô chơi rất nghiêm túc thì nói, "Tiểu Ngải ra đây, nói chuyện với chị đi!"
Tiểu Ngải gật đầu, "Chị, em muốn uống cà phê chị pha."
Đường Kiến Tâm gật đầu, lập tức nghĩ tới đây là Sicilia, "Ở đây có cà phê?"
"Vâng, có chứ, em để ở phòng bếp, cà phê xay Lam Sơn nhé chị!"
Đường Kiến Tâm dừng lại, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, đi vào phòng bếp. Nói thật, đây không phải lần đầu tiên cô tới Sicilia, chẳng qua phòng bếp là cô chưa có vào. Sau khi tìm được Lam Sơn mà Tiểu Ngải nói liền bắt đầu xay.
Cô tới Sicilia, hiện tại Tiểu Ngải ở bên cạnh cô, vậy không phải xác suất mình có thể rời đi càng lớn ư? Thật vất mới đuổi được cái đuôi Nick kia đi, bây giờ bên cạnh cô không có ai theo sát nữa, cũng đã tới lúc cô ra ngoài tìm người tính sổ rồi!
Bưng cốc Lam Sơn ra đặt trước mặt Tiểu Ngải, Tiểu Ngải nhếch miệng đặt Palmtop xuống khen Đường Kiến Tâm, "Chị, cà phê mà chị xay rất thơm."
Đường Kiến Tâm mỉm cười, "Đó là do Tiểu Ngải không chê!"
Tiểu Ngải rất nhanh lắc đầu, "Thật đó, chị, em chỉ thích uống cà phê do chị xay thôi."
Đường Kiến Tâm không biết nói gì. Nói thật, kỹ thuật xay cà phê của cô không phải là rất tốt, chí ít là kém nhiều so với nhân viên chuyên nghiệp. Dĩ nhiên cô cũng không phải người kén chọn, chỉ cần có thể uống, phù hợp với khẩu vị của mình là được rồi.
"Tiểu Ngải, Thượng Quan Kiệt Thiếu đâu?" Đường Kiến Tâm vắt chân ngồi bên cạnh Tiểu Ngải, biết mà còn hỏi.
Tiểu Ngải lắc đầu, "Em không biết, không thấy anh ấy đâu cả."
Đường Kiến Tâm nhìn chăm chú Tiểu Ngải. Tiểu Ngải uống cà phê rất hưởng thụ, Palmtop để bên cạnh chợt báo tiếng lạ, Tiểu Ngải đặt cốc cà phê xuống, có chút áo não nhìn Palmtop, "Xong, lại chết!"
Đường Kiến Tâm nghiêng người nhìn trò chơi ở trên đó, không nói gì, "Cái này có gì hay mà chơi?"
Hai tay Tiểu Ngải nhanh chóng thao tác, trả lời, "À, trò chơi này rất có ý tứ, nó nhưng lại..." Tiểu Ngải đang nói chợt im miệng, bỗng ý thức được chị cô chưa từng chạm vào thứ đồ chơi công nghệ cao như máy tính, suy nghĩ một chút liền tắt trò chơi đi, mở hệ thống hacker ra, kéo Đường Kiến Tâm nói, "Chị, lại đây, cho chị xem thứ này."
Đường Kiến Tâm sửng sốt, kỳ quái nhìn Tiểu Ngải, ánh mắt đặt trên Palmtop của cô, "Cái gì?"
"Chị còn nhớ một năm trước khi em bị Thượng Quan Kiệt Thiếu bắt, chị làm thế nào l