XtGem Forum catalog
Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329742

Bình chọn: 8.5.00/10/974 lượt.

khiến tiểu thiếu gia bị bắt!…

"Có tra ra được chưa?" Lôi Khiếu Thiên lạnh lùng đảo qua Huống Ngân Dịch, Hướng Diệp Lân, nhìn thẳng vào Đế Văn. Bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm.

Bốn người mà không trông nổi thằng nhóc, vậy chỉ có thể nói là đối phương quá cường đại, hoặc đối phương đã sớm lập kế hoạch trong thời gian dài. Cho dù lần này Lôi Mông không xảy ra chuyện, cũng sẽ có lúc xảy ra chuyện thôi.

Đế Văn lắc đầu, "Không có, rất kỳ quái, người của chúng ta đều đã điều động mà cũng không tra ra được đối phương là ai."

Đường Kiến Tâm nhìn chằm chằm Đế Văn, "Lúc đi tôi đã nói thế nào?" Tâm trạng Đế Văn sắp điên rồi, bất chợt cơn gió lạnh lẽo đến từ nam cực thấm vào lưng làm anh toát mồ hôi lạnh. Anh cũng là người từng đoạt lại mạng từ trong tay tử thần, nhưng trước mặt Đường Kiến Tâm, anh thật có chút kinh hãi!

"Xin lỗi, chị dâu."

Ngoại trừ xin lỗi, anh không còn lời nào khác. Nếu không phải anh nhất thời hiếu kỳ đi theo Ngân Nguyệt, Lôi Mông cũng sẽ không xảy ra chuyện. Chí ít, có anh ở đây, đối phương sẽ không dễ dàng thực hiện như thế được.

Đây là sai lầm của anh!

Đường Kiến Tâm tóm lấy cổ áo anh, trợn mắt nhìn, "Thứ tôi muốn không phải là xin lỗi."

Đế Văn cúi đầu, mặc cho Đường Kiến Tâm phát hỏa. Lôi Khiếu Thiên vội vàng kéo lấy Đường Kiến Tâm đang kích động, "Tâm Nhi, em bỏ cậu ta ra trước đã, Mông Mông sẽ không có chuyện gì đâu."

Đường Kiến Tâm trở tay đánh mạnh vào ngực Lôi Khiếu Thiên, "Anh im đi, anh giết con gái tôi, vì sao bây giờ ngay cả con trai anh cũng không bảo vệ được. Lôi Khiếu Thiên, anh cút."

Những người ở đây đồng loạt nhìn Đường Kiến Tâm lúc này tâm tình đã sát tới biên giới sụp đổ. Nhất là Lôi Khiếu Thiên, cho dù bỗng dưng vô cớ trúng một chưởng của cô cũng không khiếp sợ như khi nghe được lời cô nói.

Tâm Nhi, cô ấy biết rồi?

"Em?"

"Anh im miệng." Trên cả đoạn đường Đường Kiến Tâm đã nhịn lại nhẫn, cưỡng chế đè nén đau đớn hoảng loạn trong lòng. Hôm nay thấy đám người Đế Văn, cũng không còn áp chế được nữa. Tâm tình từ quá khứ cho tới hiện tại dồn hết lên não, tâm động thì thân động, chưởng thứ hai đã tới trước mặt Lôi Khiếu Thiên.

"Đại ca. Cẩn thận "

"Lão đại."…

Lôi Khiếu Thiên hai mắt híp lại, nghiêng người tránh thoát chưởng vừa rồi của Đường Kiến Tâm, "Tâm Nhi, em bình tĩnh chút đi."

Đường Kiến Tâm cười nhạt, "Lôi Khiếu Thiên, tôi hận nhất kẻ nào gạt tôi." Một con dao nhỏ đâm tới ngực Lôi Khiếu Thiên. Lôi Khiếu Thiên trở tay chế trụ cổ tay phải của cô, mâu quang sắc bén, "Anh không muốn em phải đau khổ."

"Anh như thế càng làm tôi đau khổ hơn." Đường Kiến Tâm hận biểu tình này của Lôi Khiếu Thiên thấu xương. Vì sao, con gái cũng là con anh, anh lại trơ mắt nhìn nó biến mất dần trước mắt? Không chút bi thương? Có thể thờ ơ đến mức vậy ư?

Vì sao?

Đế Văn nhìn hai người so đấu. Không, xác thực là, một người tấn công không chút lưu tình, một người chỉ biết né tránh, vạn phần cấp thiết, "Lão đại, bây giờ không phải lúc đấu tranh nội bộ, chị dâu tâm tình bất ổn, anh mau đánh ngất chị ấy đi."

Tới lúc nào rồi mà còn đánh nhau vậy hả!

Lôi Khiếu Thiên quét sang Đế Văn, giữa đôi lông mày co lại vào nhau. Lúc này Đường Kiến Tâm tràn đầy sát khí, đó là sát khí chân chân chính chính, không có chút nào mịt mờ.

Cô, muốn giết anh!

Điều này làm cho anh tức giận, chết tiệt, tâm tình cô gái này sao lại biến hóa lớn vậy chứ. Mới phút trước còn có thể vừa nói vừa cười với anh, ngay sau đó đã thành kẻ thù truyền kiếp tám đời của anh, nhìn nhau là đỏ con mắt!

Thân hình Lôi Khiếu Thiên chợt lóe, đánh ngất Đường Kiến Tâm rồi đặt cô lên ghế. Cả bốn người ở đây đều thở phào nhẹ nhõm, cô gái này thật đúng là không thể khinh thường.

"Lão đại, mấy người Chris đang trên đường tới đây." Đế Văn nhìn Đường Kiến Tâm đã ngất đi nhưng sát khí vẫn còn trên gương mặt, cảm giác nghĩ lại phát sợ.

May là vừa rồi không phải anh, bằng không. Đế Văn lén lút sờ lên cổ, anh cũng không dám cam đoan mình còn có thể bình yên vô sự đứng tại đây nữa không.

Anh tự nhận mình không có được thân thủ như lão đại!

"Ừ. Cho các cậu nửa ngày, tôi muốn thấy người." Lôi Khiếu Thiên ôm Đường Kiến Tâm chạy lên lầu.

Hướng Diệp Lân, Huống Ngân Dịch nhìn nhau đều thấy được sự bất đắc dĩ và khổ sở, nửa ngày? Bọn họ tìm đã gần một ngày rồi nhưng còn chưa thấy được lân sừng của đối phương. Đối phương ở đây căn bản không phải nói tới người bên trên.

Ngân Nguyệt một mực đứng cạnh xem trò hay. Anh ta không phải người Ngục Thiên Minh, có thể xuất hiện ở đây nhiều lắm là hợp tác với Ngục Thiên Minh. Chỉ là, việc Lôi Mông xảy ra chuyện, anh cũng có trách nhiệm.

"Chuyện lần này đối phương rõ ràng nhắm vào Lôi Khiếu Thiên, yên tâm đi, đối phương sẽ tìm tới cửa thôi."

Huống Ngân Dịch, Hướng Diệp Lân cùng lúc trừng mắt với Ngân Nguyệt, hừ lạnh. Anh ta đang châm chọc đấy hả, người kia liền cảm thấy vô tội, anh nói không phải đều là thật sao?

Đế Văn quay đầu nhìn theo hướng Lôi Khiếu Thiên biến mất, âm thầm cắn răng. Không được, anh không thể cứ ngồi chờ chết vậy được. Mafia hiện tại tuy rằng đã thoát khỏi Ngục Thiên