g
mặt Đường Kiến Tâm, rất muốn bóp bóp mấy cái xem cảm xúc nó ra sao, "Dĩ
nhiên không phải, Tâm Nhi, em nghĩ đi đâu vậy?" Lôi Triển Lâm mà đáng để anh dẫn bà xã cùng anh em chết chung với ông ta?
"Vậy anh nói Hoàng Lăng có thiết bị tự hủy là sao?"
"Ừm..."
"Vào dễ, nhưng khó ra?" Hơn nữa lúc vào hình như cô đã quên mất chuyện
quan trọng gì đó, lúc đó nét mặt người đàn ông này không đúng lắm? Nhất
là khi cô nói tới việc muốn lấy lại hai viên bảo thạch.
"Ừ." Lôi Khiếu Thiên biết Tâm Nhi muốn nói điều gì nên vội cắt ngang cô, "Điều đó không sai, nhưng lối ra vẫn có, chẳng qua lối ra ấy có hơi đặc thù."
"Có ý gì?"
"Được rồi, đợi lát nữa em sẽ biết." Trong khi nói chuyện đã tới cuối con đường, Đường Kiến Tâm mở trừng mắt nhìn cánh cửa làm từ đá, "Hoàng Lăng gì chứ, tất cả đều là đá. Không biết quỷ xui xẻo nào ngủ ở đây tận mấy
nghìn năm?" Không có đường còn thêm một cánh cửa, mệt không vậy.
Đường Kiến Tâm giờ mới có tâm tình thưởng thức vách đá xung quanh, tất
cả đều được xây dựng bằng những khối đá lớn, không khỏi cảm thán, "Cũng
sắp đuổi kịp bạo quân Tần Thủy Hoàng rồi đấy."
Bắt đầu từ lúc bước vào sơn động này, cả con đường đều xây dựng bởi tầng tầng lớp lớp đá, vậy phải mất bao nhiêu nhân lực vật lực mới chuyển
được đá tới đây?
Còn nữa, từ cánh cửa kia tới nơi này cũng coi là xa, chiều rộng cũng lớn, cần bao lâu mới đào được cái sơn động này?
Vị Vương gia này hoặc là bạo quân, hoặc là bã đậu, Hoàng Lăng như này
cũng có thể xây dựng, sao ông ta không học Tần Thủy Hoàng đi? Thêm Vạn
Lý Trường Thành hay tượng binh mã gì gì đó, chí ít còn có thể để lại
tiếng thơm muôn đời, anh nói xem, một đống đá bỏ đi mất bao nhiêu là sức lực, cuối cùng chẳng có gì, cô thấy sầu não thay cho bọn họ.
Lôi Trảm Thiên đi mở cửa, Thẩm Dương Kỳ cười trả lời, "Chị dâu, chị
khoan hãy nói, có lẽ đã làm cho chị mắc lừa thật, mặc dù vị Vương gia
này không phải Tần Thủy Hoàng, nhưng Hoàng Lăng phỏng chừng cũng nhất
định có kho tàng giống như Tần Thủy Hoàng. Bảo tàng phải nhất định có,
Dạ Minh Châu lớn như quả dưa hấu cũng không nhất định là chuyện thần
thoại."
Đường Kiến Tâm chớp mắt, "Lừa ai? Nơi này mà cũng có thể so sánh với Tần Thủy Hoàng? Chỉ với mấy tảng đá này? Lại còn Dạ Minh Châu, hơn nữa, mộ
địa của Tần Thủy Hoàng đến giờ còn chưa tìm được, làm sao cậu biết trong Hoàng Lăng ông ta thế nào?"
"Có thể tưởng tượng cơ mà, chị nghĩ xem, Tần Thủy Hoàng là vị Hoàng Đế
đầu tiên trong lịch sử, có thể nghĩ đến tượng binh mã, Vạn Lý Trường
Thành những truyền thuyết bất hủ thì liệu Hoàng Lăng ông ta rộng lớn cỡ
nào, cách lý tưởng của chị bao xa được đây."
"Lý tưởng của tôi rất nhỏ, không nghĩ ra nổi Hoàng Lăng của ông ta rộng
lớn bao nhiêu cả!" Đường Kiến Tâm mặt không thay đổi đứng cạnh Lôi Khiếu Thiên, nhìn theo động tác của Lôi Trảm Thiên, không thể không thừa
nhận, quả thực cô cũng tò mò.
"Hì hì, vậy được, chị dâu à, hay em giúp chị mở mang đầu óc nhé? Bắt đầu từ châu báu quần áo..."
"Sao cậu lại hứng thú với chuyện của Tần Thủy Hoàng thế?" Đường Kiến Tâm nghiêng sang nhìn anh ta.
Cô nói một câu Tần Thủy Hoàng, anh ta ít nhất phải đáp lại hai câu.
"Đó là đương nhiên, ông ấy là thần tượng của em đó." Thẩm Dương Kỳ thản nhiên trả lời, lại còn đắc ý nữa.
Đường Kiến Tâm mắt trợn trắng, cô thực không hiểu Tần Thủy Hoàng có gì
hay mà sùng bái, tuy là cô thường không hứng thú gì với nhân vật lịch sử cả, "Sùng bái bạo quyền của ông ta?"
"Sao chị hạn hẹp vậy? Tần Thủy Hoàng tuy bạo quyền, nhưng những công lao vĩ đại của ông ấy không thể không được thán phục." Thẩm Dương Kỳ vội
vàng làm sáng tỏ vết nhơ giúp thần tượng trong lòng.
"Khụ!" Lôi Khiếu Thiên rất không thích hợp giả ho, Đường Kiến Tâm nhìn
anh khó hiểu, anh cười cái gì? Thật là, "Không phải mọi người đều lớn
lên ở nước ngoài ư? Sao lại hiểu rõ văn hóa Trung quốc đến vậy?"
Trong khi nói chuyện, Lôi Trảm Thiên cũng từ từ mở cánh cửa đá lộ ra con đường, Đường Kiến Tâm vừa đúng lúc quay sang Thẩm Dương Kỳ, đột nhiên
ánh sáng vọt tới khiến cô phản xạ giơ tay lên che mắt... Lôi Khiếu Thiên híp mắt đi thẳng, Lôi Trảm Thiên ngây người như phỗng chống lên phiến đá, nhìn ánh sáng phát ra từ khe cửa...
Thẩm Dương Kỳ lấy làm kỳ, "Sao ở đây lại có ánh sáng?" Dường như còn là
màu vàng? Đường Kiến Tâm bỏ tay ra, khi hai mắt thích ứng với tia sáng
thì đến gần xem.
"Cái này..." Lôi Trảm Thiên ngây ngô bật ra được một chữ, ánh mắt chưa từng rời khỏi khe hở từ cánh cửa đá kia.
Lôi Khiếu Thiên cố sức mở cửa ra, Thẩm Dương Kỳ vỗ vai Lôi Trảm Thiên,
"Anh gặp quỷ à?" Mà phải dùng tới biểu cảm khoa trương vậy? Đến khi
chính anh trông thấy cảnh tượng truyền thuyết ấy thì anh mới bừng tỉnh,
vẻ mặt này một chút cũng không khoa trương, thậm chí còn giữ lại đấy...
Lôi Trảm Thiên mắt không dời, chỉ chăm chú vào bên trong, cánh cửa đá
càng mở rộng thì tia sáng càng sáng rõ... Đồng thời, con ngươi cũng càng mở lớn hơn.
Thẩm Dương Kỳ tò mò nhìn theo tầm mắt của Lôi Trảm Thiên, đôi mắt trợn tròn ngay tức thì...
Điều này điều này. . .
Thẩm Dương Kỳ cảm thấy luồ
