Polly po-cket
Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328452

Bình chọn: 9.00/10/845 lượt.

g Quốc?"

Chuyện xảy ra một năm trước ở Trung quốc còn sờ sờ trước mắt cô, nghe

được hai chữ Trung quốc liền khiến cô nhăn mày.

"Bí mật ạ. Chú Trảm, đi mau."

Lôi Trảm Thiên buồn cười đi theo Lôi Mông ra ngoài, quay đầu lại nói với Đường Kiến Tâm, "Yên tâm đi chị dâu, em sẽ chăm sóc Mông Mông thật

tốt."

Đường Kiến Tâm gật đầu, nhưng cô vẫn không yên lòng, đứng dậy gọi điện tới tổng công ty Lôi gia.

"Tâm Nhi? Em nhớ anh à?"

Lôi Khiếu Thiên đang ứng phó với mấy trưởng lão mỉm cười nhận được

thoại, mấy vị trưởng lão ngồi bên cạnh sợ hãi, mắt không dám nhìn lung

tung.

"Con trai anh đi Trung Quốc rồi, anh đi xem đi."

Nói xong liền cúp máy luôn, tên này càng ngày càng không đứng đắn.

Lôi Khiếu Thiên vừa mới cười híp mắt xong thì ngay lập tức sắc mặt tái

xanh, đầu dây bên kia vang lên tiếng tút tút khiến anh tức giận muốn

giết người, ban đầu tưởng Tâm Nhi vì nhớ anh mới gọi điện cho anh, không ngờ người ta nói xong một câu liền vứt anh sang một bên, thế mà còn

không sao, chết tiệt.

Lôi Mông, thằng nhóc con có phải lại ngứa mông rồi không hả?

Một đầu khác, Lôi Trảm Thiên ôm Lôi Mông ngồi bên người cầm lái trên máy bay, "Mông Mông, không phải hôm nay con bảo chú dẫn con lên tàu chiến

à? Tốt vậy thì sao phải đi Trung quốc?"

"Dạ, bạn con nhờ con phá hoại nhà thờ Trắng ở thành phố X, Mông Mông cảm thấy đó là chuyện rất vui nên đưa chú đi cùng đó, thế nào, Mông Mông

quý chú nhất mà thấy không? Có đồ chơi Mông Mông cũng không đưa bố đi

cùng đâu."

Lôi Mông ngồi trên đùi Lôi Trảm Thiên, tay ôm máy tính cỡ nhỏ mới nhất

của tổ chức khủng bố, đăng nhập vào "Trại Quỷ", những tiếng bíp bíp vang vọng không gian.

Lôi Trảm Thiên sờ sờ khuyên tai Lôi Mông, "Hừ, con mà để bố con đi cùng thì xem cái mông con còn có thể bảo toàn không."

"Chú, cho dù thật sự là vậy thì chú cũng không thể nói ra chứ? Mông Mông năm tuổi mà còn bị tét mông, thật mất mặt, sau này chú gặp bạn con cũng không thể nói lời này được đâu đấy?"

Lôi Mông vội vàng nghiêm túc nói với Lôi Trảm Thiên.

Lôi Trảm Thiên hếch mi nhìn, "Con có bạn sao chú lại không biết? Lại còn ở Trung quốc?"

"Vâng ạ, con biết từ hệ thống hacker, bọn họ chỉ nhỏ hơn Mông Mông có vài ngày à."

Lôi Mông rất tự hào nhìn Lôi Trảm Thiên.

Lôi Trảm Thiên cười trộm, "Là thật sao? Mông Mông thật có bản lĩnh."

"Cũng không xem con là con trai ai chứ, được rồi, chú, chú nói xem phải làm thế nào mới có thể "dỡ" nhà thờ này?"

Trong đôi mắt to lấp lánh hiện lên sự nghi hoặc, nghiêng đầu, mắt hấp háy, nhìn đã biết là lại nghĩ đến ý tưởng gì rồi đây

"Mông Mông, bạn con sao lại muốn con giúp hủy nhà thờ hả?" Lôi Trảm Thiên có chút kỳ quái nhìn Lôi Mông.

"Cậu ấy nói, bố cậu ấy muốn kết hôn với người phụ nữ khác." Lôi Mông

quay lại đánh quái, "Chú, có phải bọn họ rất đáng thương không?"

Lôi Trảm Thiên mặt xề ra, trong mắt cậu nào có nửa phần ý tứ đồng cảm đâu? Nếu có cũng chỉ là đùa dai thôi.

"Cho nên con quyết định phá hủy nhà thờ Trắng ấy để bọn họ không kết hôn được nữa phải không?"

"Vâng." Lôi Mông thận trọng gật đầu, "Vậy thì tiểu Dật và tiểu Tiên sau này sẽ có bố."

Lôi Trảm Thiên xoa đầu cậu, "Mông Mông, con nghĩ vậy là có thể cản bọn

họ không kết hôn sao? Nếu bọn họ thực sự muốn kết hôn thì dù nhà thờ này bị hủy thì trên thế giới này vẫn còn rất nhiều nhà thờ."

Lôi Mông suy nghĩ một chút gật đầu, "Đúng à, con cũng không thể phá hủy

hết tất cả nhà thờ được ha?" Lôi Mông cắn ngón tay, nhìn quái thú trong

máy tính, lộ ra vẻ khó xử.

"Chú, chú cảm thấy nên làm thế nào?"

Lôi Trảm Thiên gõ đầu Lôi Mông, hai mắt lóe lên tinh quang, "Biết là cái gì cũng không gạt được con."

"Chú tốt nhất." Lôi Mông quay lại ôm chầm Lôi Trảm Thiên rồi hôn lên má

anh một cái, "Chú à, vậy giúp bọn họ xong chú đưa con đi thành phố W nhé được không?"

Cả người Lôi Trảm Thiên cứng đờ, "Mông Mông sao lại muốn đi thành phố

W?" Thành phố W, đó là nơi cả đời này anh không muốn đặt chân đến.

"Con muốn đi gặp tiểu Bảo với tiểu Nhan, chú không biết lần trước con đã nói chuyện điện thoại với tiểu Nhan đó, con rất là nhớ bọn họ."

"Tiểu Bảo tiểu Nhan là ai?" Lôi Trảm Thiên luôn cảm thấy thằng nhóc này

rõ ràng lúc nào cũng có người quan sát mà lại che giấu rất nhiều chuyện

sau lưng bọn họ.

"Đương nhiên là bạn của Mông Mông rồi."

"Con ở đâu ra nhiều bạn như vậy?" Lôi Trảm Thiên nhíu mày, bây giờ cậu còn nhỏ, nếu lớn thêm chút nữa, vậy thì... "Chú thật là kỳ, Mông Mông đương nhiên là có bạn." Lôi Mông nói xong

cũng không để ý tới Lôi Trảm Thiên nữa mà tập trung vào game của mình.

Lôi Trảm Thiên xoa đầu rồi ôm chặt cậu, xem ra phải bảo người bên dưới

chú ý quan sát kỹ tiểu thiếu gia, Mông Mông còn nhỏ, không hiểu lòng

người hiểm ác, nếu kết bạn lung tung vậy thì không xong.

Máy bay tới thành phố X thì trời đã tối, những ngôi sao chiếu sáng sân

golf tư nhân ở vùng ngoại ô, sau khi máy bay dừng hẳn, Lôi Trảm Thiên

mới ôm Lôi Mông ra khỏi cabin.

Lôi Mông dù sao cũng là trẻ con, đêm qua ngủ không ngon, cơ thể cũng

không chịu đựng nổi, lúc trên máy bay đã buồn ngủ, lúc này nằm ngả đầu

vào va