Mẹ Sắc Bén Mua Một Tặng Hai

Mẹ Sắc Bén Mua Một Tặng Hai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324544

Bình chọn: 7.00/10/454 lượt.

c địa vị Ôn Tâm hay không đây? !

Cô xuất thân là người mẫu, cao ráo, dạng người xinh đẹp, lại gần gủi với tổng giám đốc như vậy. . . . . . Thật là! ! Tin đồn chỗ nào cũng có a. . . . . .

Thang máy vừa mở ra ở lầu trên cùng, tất cả thư ký chạy như điên ra, "An tiểu thư, tổng giám đốc đang ở trong phòng làm việc chờ cô. . . . . ." Tình huống này, làm cho An Tâm Á có chút sợ hãi, thật muốn khóc. . . . . .

Như cái xác không hồn đi vào phòng làm việc tổng giám đốc, đóng cửa lại cuối cùng cũng cách xa được những ánh mắt như sói đói của mấy cô thư ký, cô rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, "Haizz. . . . . ." Vận mạng của cô a a a. . . . . .

Vừa ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy ánh mắt Trình Quân Hạo có bối rối có phức tạp có thâm tình. . . . . . nhìn cô chằm chằm, làm cô lúng túng 囧.

"Có chuyện gì xảy ra sao? !" An Tâm Á chân mày co quắp, chất vấn anh, "Tại sao vừa vào đại sảnh liền giống như có khỉ đến thăm. . . . . ."

Trình Quân Hạo vốn là đang suy nghĩ miên man, bị cô cắt đứt, tâm tình khó chịu, lạnh lùng nói: "Tối hôm qua chúng tôi phải làm việc ở đây suốt cả đêm, cô muốn nói là chuyện gì xảy ra? !"

o(╯□╰)o An Tâm Á đau đầu 囧, thì ra là cô trở thành đối tượng cho các tin đồn nơi công sở rồi. . . . . .

An Tâm Á chiềm trong suy nghĩ buồn giận của riêng mình, vẻ mặt cực kỳ rối rắm.

"An Tâm Á. . . . . ." Trình Quân Hạo vẻ mặt thâm trầm, nhìn cô ngẩn người rất không thoải mái, đánh thức cô.

"Có chuyện gì không? !" An Tâm Á tỉnh táo lại, lập tức hỏi, "Có công việc gì cần phân công cho tôi không, quét nhà cầu quét sân cũng có thể. . . . . ." Đối với đãi ngộ dành cho mình cô không có nhiều kỳ vọng.

Trình Quân Hạo im lặng, chỉ nhìn cô chằm chằm, nhìn đến nổi cả người cô đổ mồ hôi lạnh, ở nơi không gian tách biệt này, bị một con sói nhìn chăm chú, có chút nguy hiểm vô cùng.

"Tối hôm qua. . . . . ." Trình Quân Hạo băn khoăn hạ mi mắt xuống, suy nghĩ tìm từ ngữ, "Không xảy ra ra chuyện gì chứ? !"

"Chuyện gì? !" An Tâm Á nghi hoặc nhìn anh, không biết lời anh nói là có ý gì.

Cô không biết? ! Trình Quân Hạo ngậm chặt miệng, qua hồi lâu mới lại hỏi, "An Tâm Á, cô còn có người thân nào khác không? !"

"Không có, tôi là cô nhi. . . . . ." An Tâm Á liếc mắt, liếc anh một cái, "Làm ơn, rốt cuộc tôi được phân công việc gì? ! Dù gì làm việc cũng đâu cần phải tra hộ khẩu chứ? !"

Con ngươi Trình Quân Hạo càng thêm thâm trầm, anh đột nhiên đứng thẳng dậy, đi thẳng tới phía cô, An Tâm Á một hồi rụt rè, tên cầm thú này sẽ không. . . . . . Không tự chủ lui về sau một bước, cằm lại bị anh nâng lên, bị buộc nhìn thẳng, cô không thể lui được nữa, lưng dựa vào bàn làm việc, không gian eo hẹp này làm cô có chút sợ a a. . . . . .

"Cô rất sợ tôi? !" Sắc mặt Trình Quân Hạo thâm trầm, không nhìn ra tâm tình.

"Không có. . . . . ." ánh mắt An Tâm Á bắt đầu rối loạn, "Muốn nói gì thì cứ nói, không cần phải đứng gần như vậy. . . . . ." "Ha ha. . . . . ." Trình Quân Hạo phì cười, "Xem ra cô thật sự rất sợ tôi. . . . . ."

Tên cầm thú này, vẻ mặt cũng nham nhỡ như vậy, mẹ nó. . . . . . Mới vừa rồi bộ dạng như cô thiếu tiền anh ta không bằng, bây giờ lại cười cái kiểu

làm người ta muốn đánh, khiến người ta cực kỳ chán ghét, cô không kìm

được liếc mắt.

"Không thể không nói, động tác trợn mắt của cô rất xấu. . . . . ." Trình Quân Hạo cười cợt.

Cái này choáng nha, thật muốn đánh chết anh ta mà. An Tâm Á trong nội tâm

tức giận mắng, thật muốn một cái tát đập bẹp anh. Trình Quân Hạo không

chút nào thối lui, tay giứ cằm của cô lưu luyến, làm cô rợn cả tóc gáy.

Một cái tay khác ôm hông của cô, không khí mờ ám này làm cô cả người

không thoải mái. Anh vẫn đe dọa nhìn cô, ánh mắt lóe lên, "Cô nói. . . . . . Ngày đó chúng ta gặp mặt ba lần, lần nào cô cũng muốn chạy, tại sao sợ tôi như vậy? ! Tôi là quỷ sao? !"

". . . . . ." An Tâm Á nhíu mày, chuyện gì xảy ra đây? ! Sao đột nhiên lại hỏi tới chuyện này? !

Một tia lo lắng lướt qua trong lòng.

"Xem ra cô thật sự sợ tôi. . . . . ." Trình Quân Hạo cũng không đợi cô trả lời, lưu manh mà cười,

"Sợ tôi cũng tốt, sợ tôi. . . . . . Cũng sẽ không chạy trốn, An Tâm Á,

về sau ngoan ngoãn sống ở bên cạnh tôi làm đàn bà của tôi, nếu dám chạy

trốn, tôi nhất định bẻ gẩy cánh của cô. . . . . . Nhớ, cô chính là không đấu không lại. . . . . ."

Anh mặc dù cười cười nói nói, nhưng

lại làm An Tâm Á cả người nổi lên bệnh sởi, vẻ mặt này, thêm vào giọng

nói này. . . . . . Thật là đáng sợ, cô run lên, không dám nói tiếp.

Vẻ mặt cô lo lắng càng thêm làm Trình Quân Hạo tin chắc.

"Tốt lắm. . . . . . Ngoan. . . . . ." Trình Quân Hạo sờ sờ đầu của cô, bắt

đầu cười lên âm hiểm, vẻ mặt giống như cưng chìu nhìn sủng vật của mình, An Tâm Á cả người không thoải mái.

Vừa định phản kháng lại anh,

Trình Quân Hạo lại nói, "Thích làm người mẫu? Muốn nổi tiếng sao? ! Vậy

tôi. . . . . . Sẽ làm cho cô nổi tiếng . . . . ." Ánh mắt kia, tràn đầy

khí phách, giọng nói kia, tràn đầy tự tin, giống như chuyện anh đã quyết định, không người nào có thể ngăn cản, giống như anh chính là thần,

gương mặt kia, làm An Tâm Á cũng chốc


Polly po-cket