Duck hunt
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327402

Bình chọn: 9.5.00/10/740 lượt.

từ chức, gánh vác tất cả sai lầm, bảo vệ cái ghế Lê Nhược Lâm sao?” Cô không đổi giọng, tiếp tục hỏi.

“Húc Nghiêu và Nhược Lâm không phải là người máu lạnh như vậy.”

“……..Em cũng không phải vô dụng nha, em đoán được tổ quảng cáo này thể nào cũng xảy ra chuyện à, chỉ là không nghĩ rằng nó sẽ liên lụy đến Lê Nhược Lâm.” Cô vẫn tiếp tục khờ khạo nghĩ rằng sự kiện này chính là nhằm vào cô, xem ra tránh cũng không được. “Anh có từng xem qua hà đăng* chưa? (*: đèn thả sông) Truyền thuyết có nói, chỉ cần hà đăng trôi đến bờ bên kia mà không tắt, nguyện vọng có thể thực hiện được, linh nghiệm lắm. Trước kia em và Nguyễn Linh cũng ở đây thả đèn, cùng hứa nguyện phải có chổ đứng ở thành phố lớn, xem ra…….. cô ấy làm thực hiện được nhanh như vậy………”

“Thành phố lớn tốt lắm sao?” Anh ngược lại thì thấ ‘Trinh tiết cổ trấn’ càng thích hợp với Tiểu Lộc hơn.

“Lúc trước thật sự là thấy tốt lắm, phòng ở thì thật cao, mọi người sống cũng thật khá. Khi đó, ba cũng từng khuyên em, nói rằng sống ở thành phố lớn, ngợp trong vàng son thì con người rất dễ đánh mất chính mình, đợi đến lúc muốn quay đầu, thì hơn phân nữa đã không còn tìm thấy được đường về. Giờ ngẫm lại, đúng là ba mẹ là người hiểu con mình nhất, quả nhiên là em không thích hợp với kiểu sống anh lừa tôi gạt này.” Tiểu Lộc đột nhiên sinh ra một đống cảm khái, ánh mắt tĩnh lặng nhìn dòng người đang thả đèn bên bờ sông.

Mờ hồ như thấy được cảnh mình và Nguyễn Linh trước kia. Những năm tháng bồng bột trước kia, đều thoáng như lưu sa*, giữ cũng không được. Có lẽ cũng chẳng có anh đúng ai sai, sai chính là thế giới bây giờ, con người phải hạnh phúc đến thế nào mới có thể tránh được những cám dỗ đó.

“Có muốn thả đèn không?” Anh ẩn ẩn một nụ cười yếu ớt, hỏi nhẹ, quyết định không muốn nghĩ đến những chuyện không vui.

“Hả?”

“Đổi cái nguyện vọng, hứa chút bình thản điểm đích nguyện vọng, đăng thần nói không chừng hội chiếu cố ngươi.”

“Đổi nguyện vọng, cầu được bình thản, không chừng đăng thận sẽ chiếu cố cho em.”

“………..” Thì ra thần đăng cũng biết đạo lý ‘bóp trái hồng mềm’ nha.

Sau đó, Tiểu Lộc mua rất nhiều rất nhiều hà đăng, bắt Khưu Sinh cùng thả, một chiếc lại một chiếc. Cô không rõ Khưu Sinh nguyện ước điều gì, chỉ biết là mình nặn một cái cũng không ra, chỉ là muốn nhìn hà đăng nghiêng nghiêng ngả ngả lảo đảo trôi đến bờ bên kia. Loại cảm giác không chút an toàn này làm cho cô cảm thấy năm tháng yên tĩnh thật là tốt, thật thỏa mãn.

“Khâu sinh.”

“Sao?”

“Sau này, tết Thanh minh hằng năm chúng ta đều cùng đến thả hà đăng đi.”

“Được……..” Cái ngày kỷ niệm kết hôn chết tiệt!

Điểm đặc sắc lớn nhất ở Trinh tiết cổ trấn, chính là mọi người đều thân như người một nhà.

Cho nên hôn lễ của dì Paris không phải là chuyện của một mình nhà Tiểu Lộc, mà là chuyện cả trấn. Ngày mai, chính là ngày cưới của dì Paris, thế nên toàn bộ trấn đều tham gia công cuộc tổng động viên, duy chỉ có hai kẻ nhàn rỗi nhất chính là Khưu Sinh và Tiểu Lộc.

Vì thế, Tiểu Lộc lôi Khưu Sinh đến một nơi đã lâu mình chưa đến.

Đó là một thôn nhỏ cách Trinh tiết cổ trấn không mấy xa, nơi đó còn có một trường tiểu học rất không thu hút mắt nhìn.

Nói đúng ra, là Tiểu Lộc kiên quyết gọi nó là trường học, Khưu Sinh nhìn thế nào cũng chỉ cảm thấy đó chính là mấy căn phòng tương đối, trong phòng có bảng đen, bục giảng, vài món đồ nhìn không mới không cũ. Cuối cùng, phía sau tường trường là một ngôi nhà tranh nhỏ, thật sự là nhìn mà kinh hãi.

“Chú hiểu trưởng, chú vẫn ngủ ở đây mỗi ngày sao?” Tiểu Lộc nhìn bốn phía, cảm thấy mấy chục năm mà cứ như mới một ngày, chỉ có thể là gian nhà tranh này.

“Ừ, ngủ quen rồi.” Chú hiệu trưởng mặt mũi hiền lành, gật đầu đánh giá Khưu Sinh, “Chú nghe nói con kết hôn rồi, đây là chồng con à?”

“Dạ đúng rồi.” Tiểu Lộc cười ngượng, kéo góc áo Khưu Sinh, ý bảo anh nói vài câu có lễ.

“Chào chú hiệu trưởng.” Thật sự không biết nên gọi ông là gì, Khưu Sinh đành gọi theo Tiểu Lộc.

“Tốt lắm, tốt lắm, tốt lắm, Thẩm Thần Xuyên.” Hiểu trưởng vẫn nhớ rõ, thật lâu trước kia, Tiểu Lộc từng kể qua một người đàn ông. Lúc đó, đứa bé này còn tâm tâm niệm niệm phải gả cho nhà người ta. (Yu: chệp, đôi khi trí nhớ tốt quá cũng có hại lắm nhoa.)

“Chú hiệu trưởng, con tên là Khưu Sinh.” Khưu Sinh không nhớ rõ đây là lần thứ mấy bị gọi sai tên, càng không rõ là vì sao mỗi lần lại càng buồn hơn.

“Đổi, đổi người?!” Thế sự thay đổi a, ngay cả người ông luôn nghĩ là trung trinh nhất – bé Tiểu Lộc, lại làm trái với tổ huấn của Trinh tiết cổ trấn.

“Chuyện này kể ra dài lắm, trước nói chuyện chính đã. Chú hiệu trưởng, tiền mỗi tháng đưa cho chú đủ không? Con nghe ba nói, người trong trấn muốn tìm người xây mới trường, chú lại nói không cần, vậy là sao? Hoàn cảnh học tập tốt, thì trẻ con mới học tốt chứ.”

“Hứ! Nếu trường học được xây mới, thì người đến thăm còn ai quyên tiền nữa?”

“………” Khưu Sinh im lặng, thiệt là cái Trinh tiết cổ trấn tuyệt vời đến thế nào a, quả thật có thể nói là một xã hội thu nhỏ, lừa bịp, tống tiền, cờ bạc, ong bướm.

“Còn nữa, lần trước Ngu