Polaroid
Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222904

Bình chọn: 7.00/10/2290 lượt.

gia?”

“Hừ, Tam Vương phi chọc ta, ta tìm nam nhân của ả báo thù!” Lăng Tuyết Mạn đắc ý, trong đầu lại xuất hiện cảnh tưởng tượng Tam Vương phi mỗi đêm trơ mắt nhìn Tam Vương gia cùng tiểu thiếp khác triền miên, ả

lại một mình trong phòng, kích động cười ha ha!

“Haiz, nàng cười cái gì? Rốt cuộc sao lại thế này?” Mạc Kỳ Hàn nhăn mày, xem ra là ở trong điện Thái Hòa đã xảy ra chuyện gì

rồi, hắn ở bên ngoài đương nhiên không thấy được. Xem ra Vương phi của

hắn lại chịu ủy khuất.

Lăng Tuyết Mạn vui sướng, kích động giải thích: “Tình nhân, Tam Vương phi trách móc ta, trào phúng ta không có nam nhân, quả

phụ khắc phu gì đó, sau đó không phải ta biểu diễn tốt sao? Ta thắng

cuộc với năm Vương gia, ta liền muốn Tam Vương gia không chạm vào Tam

Vương phi một năm, cho Tam Vương phi làm quả phụ, ha ha, Tam Vương gia

đáp ứng rồi, chàng nói ta xài chiêu này được không?”

Mặt Mạc Kỳ Hàn run rẩy, “Nàng cứ nói trắng ra như vậy với Tam Vương gia sao?”

“Đúng vậy, không nói rõ, hắn làm sao mà biết ta muốn hắn đáp ứng điều kiện gì” Lăng Tuyết Mạn kinh ngạc, “Ta cảm giác ta không có nói sai a.”

Nhưng dâm tặc này lại tức giận, chỉ ngón tay vào trán nàng, hổn hển nói: “Nàng vẫn là không phải nữ nhân a. Nàng sao lại không biết xấu hổ chạy đến

trước mặt nam nhân nói chuyện này? Nha đầu chết tiệt, chuyện này chỉ có

thể nói với ta, có nghe không?”

“Ách, sao lại kích động như vậy? Ta có phải là nữ nhân hay không, chàng không phải rõ ràng nhất sao?” Lăng Tuyết Mạn ủy khuất, xoa xoa cái trán nhỏ, giọng không phục.

“Còn không biết hối cải?” Mạc Kỳ Hàn trừng mắt, môi phát run, việc này rõ ràng cho thấy Mạc Kỳ Minh động tình với nàng.

“Ta sao phải hối cải, loại sự tình này không nói rõ, thì phải ám chỉ thế nào? Ngộ nhỡ ta ám chỉ, hắn hiểu sai ý ta, vậy thù không phải báo không được sao?” Lăng Tuyết Mạn nói rất là ủy khuất.

“Nàng…” Mạc Kỳ Hàn bực mình, cúi đầu cắn môi Lăng Tuyết Mạn một ngụm.

“A… Đau quá, chàng cắn ta làm chi?” Lăng Tuyết Mạn vội đưa tay che miệng, tức giận lên án.

Mạc Kỳ Hàn tức, cuối cùng không khỏi bật cười “Nha đầu, sao nàng có thể nghĩ ra chiêu hiểm như vậy, Tam Vương gia một năm

không đến phòng Tam Vương phi, sợ là địa vị chánh phi của tam Vương phi

trong mắt người ngoài là hoàn toàn thất sủng, nhóm trắc phi hẳn là vui

mừng đây! Ha ha, nhà mẹ đẻ Tam Vương phi cũng sẽ lo lắng!”

“Ách! Ta mặc kệ! Ta chính là muốn chọc giận chết nàng ta, ai bảo nàng cười nhạo ta. Hừ! ta không có nam nhân,

vậy ta làm cho nàng có nam nhân cũng như không có!” Lăng Tuyết Mạn thở phì phò.

Mạc Kỳ Hàn ngưng cười, con ngươi thâm

thúy nhìn một chỗ, Tam Vương phi Quách Tố Khanh! Thật to gan! Cho dù là

ái nữ của trưởng công chúa Lệ Khanh thì như thế nào.

“Tình nhân chàng đang suy nghĩ gì tại sao không nói chuyện?” Lăng Tuyết Mạn lắc lắc cánh tay hắn hỏi.

“Không có gì, Mạn Mạn, chiêu này của nàng rất hay. Nhưng về sau không thể ở trước mặt nam nhân nói lời nam nữ, biết không?” Mạc Kỳ Hàn trịnh trọng nói.

Lăng Tuyết Mạn lè lưỡi, “Biết rồi, nam nhân dài dòng!”

“Hừ.” Mạc Kỳ Hàn nheo mắt lại, vừa nói xong, nhịn không được làm hắn nhớ tới ở bên trong ngự hoa viên, nha đầu kia nói một câu, “Vô Giới ca ca, ngươi cũng dài dòng như bà già!”

“Mạn Mạn, không cho nàng kêu Vô Giới ca ca! Không được kêu thân thiết như vậy! Không được thêu túi hương cho nam nhân khác!” Mạc Kỳ Hàn bá đạo tuyên bố, cho dù Vô Giới chính là hắn, nhưng kêu không phải tên của hắn, trong lòng hắn không thoải mái!

“Ách.” Lăng Tuyết Mạn co rúm, nuốt nước miếng, cười mỉa nói: “Tình nhân, việc chàng không cho làm thật nhiều a. Nhưng Vô Giới ca ca là ân

nhân cứu mạng của ta, đêm nay nếu không phải nhờ hắn, ta đại khái bị cắt thành cái bánh thịt, chàng cũng không thấy được ta, chàng hẳn là phải

cảm tạ hắn.”

“Còn nói sao! Nàng cùng Liễu Ngô Đồng chạy đến lương đình làm cái gì? Nàng ta thần trí mơ hồ, có gọi nàng cũng đừng đi qua. Lúc đó nàng nên đi gọi người Liễu gia. Suýt nữa! Lại là suýt nữa! Nếu không phải là ta thấy có người cứu nàng, ta đã phải bại lộ thân phận nhảy ra

nhặt cái mạng nhỏ cho nàng!” Mạc Kỳ Hàn nói tới đây liền tức giận không ít, gầm nhẹ.

Lăng Tuyết Mạn kinh ngạc, lúc này mới phản ứng được, “Chàng… chàng đêm nay đã ở hoàng cung sao? Chàng không phải nói chàng không đến sao? Chàng nấp ở nơi nào a?”

“Vô nghĩa, ta không theo tới có thể

yên tâm sao? Nếu không gặp chuyện không may thì cao hứng cùng nam nhân

khác, nàng muốn làm bản công tử tức chết a!” Mạc Kỳ Hàn nắm chặt nắm tay đấm xuống giường, chỉ kém không thể kéo thân mình Lăng Tuyết Mạn

qua mà hung hăng đánh nàng một trận.

Lăng Tuyết Mạn bị tiếng đấm trên giường làm run run một chút, lắp bắp: “Không… không có, ta… ta lúc ấy không nghĩ tới nhiều như vậy, ta nghĩ… nghĩ Ngô Đồng là bạn của ta, ta lo lắng nàng…”

“Cái gì? Bạn? Bảo nàng không được qua

lại với người Liễu gia, một câu nàng cũng không có nghe. Giờ thì tốt

rồi, nếu vì chuyện kia mà chôn cùng Liễu Ngô Đồng, xem nàng có hối hận

không.” Mạc Kỳ Hàn lần này thực không nhịn được, đánh vào tay Lăng Tuyết Mạn một cái, tiếp theo