khắp nơi lộ ra cuồng ngạo không kiềm chế được, ngón tay dài khớp xương
rõ ràng bưng một chén trà nóng lên, phóng tới bên môi, động tác tao nhã
khẽ nhấp một cái, nhớ tới Lăng Tuyết Mạn uống trà cơ bản đều là chảy
tràn ra miệng, bất giác tràn ra tươi cười. Thật sự là không rõ vì sao
hắn xuất thân cao nhã như vậy, thế nào lại ham mê nha đầu cẩu thả hành
vi thô lỗ đâu!
Một tiếng ‘chủ tử’, Mạc Kỳ Hàn chậm rãi mở mắt, Vô Giới đứng trước mặt khẽ cúi đầu, “Chủ tử, Vương phi đã hồi phủ.”
“Ừ, không xảy ra chuyện gì chứ?” Mạc Kỳ Hàn hỏi.
“Hồi chủ tử, tiểu Vương gia bị ủy
khuất, bị các thiếu gia cái của Nhị Vương phủ đánh chửi, Vương phi rất
tức giận, náo loạn một hồi với Nhị Vương gia, tiểu Vương gia được Nhị
Vương gia mang về Nhị Vương phủ, sau đó Vương phi đi hồ Thúy Trà giải
sầu, bị vấp váy té, được Tam Vương gia đỡ. Bệnh của Tam Vương gia xem ra không nhẹ, Vương phi đỡ Tam Vương gia đi đến cổng Thuận Đức, sau đó
hình như Tam Vương gia có việc đột xuất đi không được, Vương phi liền
trở về ngự hoa viên, nô tài luôn luôn đi theo Vương phi, Vô Ngân đi theo dõi Tam Vương gia.”
Mạc Kỳ Hàn trầm ngâm nửa ngày, mắt thâm thúy nhìn một chỗ, thâm u không thấy đáy.
“Vô Cực, chặt chẽ chú ý hướng đi của Vô Ngân, bản vương tổng cảm thấy sẽ không đơn giản như vậy!”
“Vâng, chủ tử!”
Môi lạnh cong lên, ánh mắt sắc bén, “Vô Giới, phân phó toàn bộ ám vệ luôn chuẩn bị đợi lệnh, hành tung Mộng
Thanh đã lộ, theo tâm tư kín đáo của người nọ, nhất định còn có động tác kế tiếp, chúng ta phải phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện!”
“Vâng, chủ tử!”
Lúc này, Thu Nguyệt đi tới, bẩm bào tình huống của Lăng Tuyết Mạn.
“Chủ tử, Vương phi đã nghỉ ngơi.” Thu Nguyệt đứng ở cạnh cửa, cung kính bẩm báo.
“Ừ, ngươi thấy tâm tình Vương phi như thế nào?” Mạc Kỳ Hàn nhè nhẹ hỏi.
Thu Nguyệt nhìn Mạc Kỳ Hàn nói: “Hồi chủ tử ,Vương phi vừa về đến đã nói mệt, đến rửa mặt chải đầu đều không có, liền đã ngủ.”
“Vậy Vương phi không có gì dị thường sao?” Mạc Kỳ Hàn lại hỏi
Thu Nguyệt lắc đầu, “Hồi chủ tử, nô tì nhìn không ra, ngoại trừ cảm xúc thoạt nhìn có chút mất mát, thì không có gì.”
“Ừ, lui ra đi.”
Một chén trà nóng toàn bộ nhập hầu, Mạc
Kỳ Hàn mới đứng lên, mặc y phục, chậm rãi đi đến trước giường, mở đường
hầm lắc mình tiến vào.
…………
Trong phòng ngủ, nữ tử dịch dung nằm ở
trên giường nhắm mắt lại giả bộ ngủ dựng, nhưng luôn thẳng lỗ tai nghe
động tĩnh bên ngoài, mà tay phải nắm độc châm đã chuẩn bị tốt, cổ tay
cũng quấn hai sợi dây rất nhỏ, dưới gối cũng bị nàng giấu vào một cây
chủy thủ sắc bén đến cực điểm.
Theo chủ tử suy tính, tối nay tất sẽ có
người đến tìm Lăng Tuyết Mạn, hơn nữa cũng hẳn là người ẩn phía sau Lăng Tuyết Mạn, cũng có khả năng chính là mục tiêu của bọn họ!
Bất thình lình nữ tử khép chặt hai tròng mắt, càng căng thẳng, trong phòng này có thêm hô hấp của một người!
Mạc Kỳ Hàn đứng ở trước vách tường, đè cơ quan xuống, nhìn khắp phòng tối tăm, nghe tiếng hít thở vững vàng kia,
khóe môi giơ lên một chút độ cong xinh đẹp.
Biết tâm tình nàng đêm nay không tốt,
biết nàng đang ngủ, Mạc Kỳ Hàn liền nhẹ bước chân, không có phát ra
tiếng vang vòng qua bình phong, đứng trước giường
Trên cửa còn treo một tấm màn, ánh trăng
không tiến vào, trên giường cũng tối hết sức, hắn muốn xem xem nàng có
phải đã khóc không, liền từ trong tủ đầu giường cầm đá đánh lửa, châm
sáng, tư thế ngủ của nàng đột nhiên rất đoan chính, trên hai gò má cũng
không có dấu vết đã khóc, hai mắt nhắm chặt, thụy dung thật yên ổn.
Mạc Kỳ Hàn nhẹ nhàng cười, hoàn hảo, tốt hơn so với hắn dự tính, đại khái chút nữa chui vào trong lòng hắn khóc đi, ha ha.
Hơi hạ mắt, Mạc Kỳ Hàn tính thổi tắt lửa
lên giường, mà nữ tử ngủ say lại đột nhiên mở mắt, nhìn về phía hắn, ánh nến tạo bóng ở trên mặt của hắn, khiến cho ả không thể thấy rõ ràng
dung mạo nam tử trước giường, nhưng hình dáng kia lại tựa hồ có chút
quen thuộc
Đây bất quá là chuyện trong hai giây, Mạc Kỳ Hàn không chút do dự một ngụm thổi tắt lửa, cũng nhíu mày nói: “Mạn Mạn, sao đột nhiên tỉnh rồi?”
Nữ tử không dám tùy tiện xưng hô, sợ nhổ cỏ động rắn, liền nhẹ nhàng cười, “Chàng đã đến rồi!”
Nghe vậy, Mạc Kỳ Hàn nhíu mi, đi tới trước giường ngồi xuống, không vui nói: “Mạn Mạn, nàng đêm nay rốt cuộc sao vậy? Thế nào đến cái xưng hô cũng không có? Làm cho người ta nghe ngột ngạt!”
Khuôn mặt nữ tử trên giường nhìn như bình thản, nội tâm lại sớm là kích động vạn phần, dung mạo ả không thấy rõ
ràng, nhưng thanh âm này nàng tuyệt đối quên không được, chính là hắn!
Nghe hắn nói một tràng, lời thân mật, còn có một câu lộ thân phận hắn vừa nói, càng làm ả có thể xác định hắn là
biết Tứ Vương phi!
Này tiếng nói nghe được Mạc Kỳ Hàn trong
lỗ tai, cũng không có gì dị thường, theo thói quen không có trực tiếp
lên giường, mà là đang bên giường ngồi xuống, đưa tay khẽ xoa cái trán
của nàng, ôn nhu nói: “Mạn Mạn, không cần vì Ly Hiên mà thương tâm, nhà dân chúng tầm thường, cũng là mỗi nhà đều có quyển sách khó đọc, huống chi
sinh ở hoàng gia đây? Huống hồ, Ly Hiên cơ bản đã rời Nhị