c mặt mình, lòng đau như cắt ?
Lúc này Kha Nhi hơi bị rối, nếu là chuyện công, cô có thể suy nghĩ thông nhưng chuyện tình cảm, đánh chết cô cũng không biết cảm giác nào mới gọi là yêu.
“ Kha Nhi, dù em phủ nhận hay
không phủ nhận, chị cũng nói thẳng, người ngoài cuộc vẫn sáng mắt hơn
người trong cuộc, ai cũng thấy rõ em yêu hắn ta …”
“ Tôi có một việc không lí giải được.”
Kha Nhi chen ngang lời Vanessa, ánh mắt không quên quan sát từng cảm xúc
trên khuôn mặt cô ta. Vanessa có chút mất tự nhiên, nhỏ giọng.
“ Em cứ nói.”
“ Vì sao chị luôn gắng ghép tôi với Man Cảnh Ân.”
Kha Nhi phát hiện, từ lúc gặp Vanessa đến giờ, cô ta luôn nhắc nhở cô việc
cô có tình cảm với Man Cảnh Ân, trong khi đó việc hai người gặp nhau,
nhận lại nhau, phải có rất nhiều điều cần tâm sự, vì sao một chút cũng
không có ?
Vanessa nhíu mày, đôi mắt khẽ động nhưng đã trấn định rất nhanh, cô gắt giọng.
“ Vì chị không muốn em lún sâu vào việc này, chị biết, chị không ngăn cản được em theo Man Cảnh Ân nhưng chị không muốn em yêu hắn, như thế người chịu khổ chỉ có em … Kha Nhi, hắn xem phụ nữ như món đồ chơi, dù hứng
thú cũng không sủng lâu, em muốn làm món đồ chơi cho hắn cả đời sao ?”
“ Điều này chị có thể an tâm, tôi biết có chừng mực.” – Kha Nhi trả lời rất nhanh.
Căn phòng rơi vào trầm mặt, Kha Nhi không nói thêm nữa, xoay người rời đi.
Trong đầu lúc này không nghĩ đến câu nói của Vanessa mà nghĩ đến Man Cảnh Ân. Hiện tại đã xế chiều, nếu không về nhanh, Man cảnh Ân sẽ trách mất.
Vanessa cũng không ngăn cản nữa, những gì cần nói, cô đã nói xong, giờ chỉ còn
chờ nhận thức của Kha Nhi, là yêu hay không yêu ? tự cô ta biết lo liệu.
Kha Nhi đi rồi, trong phòng lại một khoảng vắng lặng. Vanessa thở dài, muốn đi vào phòng tắm, điện thoại bổng reo, cô bắt máy, bên kia là giọng nói nam tính quen thuộc.
“ Kết quả.”
Không phải câu hỏi, cũng không phải lời nói hỏi thăm, chỉ đơn thuần nói hai chữ.
Vanessa có chút ủy khuất, nén giọng chua xót, cô trả lời lạnh nhạt.
“ Kha Nhi không nghi ngờ thân phận của tôi, lão đại yên tâm.”
Bên kia trầm tư giây lát, lạnh giọng. – “ Không được khinh suất, Kha Nhi tâm tư kính đáo, thời gian sau cần thận trọng hơn.”
Nói xong, người bên kia cúp máy ngay, Vanessa tuy đã quen nhưng lòng không
khỏi oán giận, cô đặc di động xuống bàn, mắt nhìn về khung của sổ, trong mắt toàn hận ý.
………………………….
Dạ Thự.
Về đến Dạ Thự, Dì Quế vừa thấy Kha Nhi đi vào sảnh, vẻ mặt có chút không
vui nhưng khi thấy vai cô bị thương, mặt biến sắc, bà đi vội tới hỏi
hang.
“ Làm sao lại bị thương rồi ?”
Thời gian trước, bà
không thích Kha Nhi vì cô là người của Kiến Ngụy, nhưng thời gian sau,
Kha Nhi lại phục tùng mệnh lệnh Man Cảnh Ân vô điều kiện, bà mới bỏ chút bài xích ngày trước, giờ thấy cô bị thương, không biết lại đi đánh đấm
gì nữa rồi ?
Thấy được sự lo lắng của dì Quế, Kha Nhi cười nhẹ, cô lắc đầu ý bảo không có gì, nhìn lên lầu lại nhìn dì Quế ý hỏi Man
Cảnh Ân về chưa ?
Dì Quế thở dài, cũng không quên nhắc nhở. – “ Ông chủ về rất sớm, tâm tình hình không tốt cho lắm.”
Không phải bà muốn nhắc nhở, không phải lo cho Kha Nhi, bà đang lo cho Man
Cảnh Ân, bề ngoài ông chủ không tỏ ra việc gì, nhưng bà theo hầu hắn
nhiều năm, bà biết hắn có tâm sự, chỉ là không muốn nói ra.
Kha Nhi không biết dì Quế nghĩ gì, biết tâm tình Man Cảnh Ân không tốt,
chắc vì chuyện của Brian, người cầm đầu Tam giác vàng, dạo gần đây hắn
có hành động, tuy không gây trở ngại cho bọn họ, nhưng không phải chuyện tốt lành gì.
“ Sáng nay đã đi đâu ?”
Man Cảnh Ân từ
trên lầu đi xuống, tuy biết rõ cô đi đâu, vẫn hỏi một cách thản nhiên,
mắt nhìn cô mang vẻ khó chịu, đến khi tầm nhìn dời ngay bã vai quấn
băng, mày nhíu lại, chân sải bước dài hơn đi tới trước mặt cô, không nói hai lời kéo cô lên lầu.
Dì Quế nhìn hai người đi lên lầu, mới quay lại phân phó người làm. – “ Đi bảo nhà bếp làm thức ăn được rồi.”
…………………………..
Trong phòng ngủ chính.
Kha Nhi ngoan ngoãn ngồi trên giường, mặc Man Cảnh Ân xử lý vết thương cho
cô. Ánh mắt cũng không quên đánh giá xung quanh phòng ngủ.
Nói thật, từ lúc hai người xảy ra quan hệ, hắn và cô chỉ làm ở phòng cô, cô chưa bao giờ bước chân vào phòng hắn.
Căn phòng được thiết kế theo kiểu Châu Âu, gam màu chủ đạo là trắng, dụng
cụ trang trí đều là vàng nhạt, khác xa phong cách hắc đạo thường hay
dùng hai màu đen trắng, có thể vì hắn ưa sạch sẽ nên mới thành ra như
vậy.
Có vẻ thấy hơi buồn cười, làm Lão Đại, tay nhuốm đầy máu tanh lại ưa sạch sẽ, hắn là người đầu tiên cô biết.
“ Không đau sao ?”
Man Cảnh Ân đột nhiên lên tiếng. Mày hắn từ đầu đến cuối không hề giản ra,
hắn bôi thuốc sát trùng, còn làm một ít động tác ma sát lên vết thương
của cô, cứ nghĩ cô mặt nhăn mày nhíu, nào ngờ một chút phản ứng cũng
không có.
Có phải được Kiến Ngụy huấn luyện thành kẻ vô tri vô giác rồi không ?
Kha Nhi nhìn Man Cảnh Ân, nghĩ đến lời Vanessa nói, cô lại trầm tư. Từ
ngày ở bên hắn, ngay cả việc vợ chồng cũng làm, cô biết đó chỉ là nghĩa
vụ của thuộc hạ, Hải Miên cũng không phải thế sao