phu,
ông hảo hảo hợp tác là được, cái khác đừng ở trước mặt ta nói thêm !”
Mắt
hạnh trừng, đại phu một cỗ uy nghiêm du nhiên nhi sinh*, tiếng nói thanh thúy
trách cứ quanh quẩn ở trong phòng, còn theo cửa sổ rộng mở truyền ra phòng,
trong khoảng thời gian ngắn, hai vị vương gia già trẻ trong phòng, hạ nhân nghe
lén lo lắng đề phòng bên ngoài, tất cả đều yên lặng không tiếng vang, ngay cả
thở cũng không dám.
“Vương gia, xin cho ta bắt mạch.” Cuối cùng vẫn là Liễu Lục Phi mở miệng, không kiêu
ngạo không siểm nịnh nói xong,lời lão vương gia vừa mới bắt bẻ xong cũng bay ra
ngoài, vân đạm phong thanh, không lưu dấu vết.
Mà
không biết vì sao, bầu trời trong xanh ngoài cửa đột nhiên chậm rãi bị mây che,
âm u lại, cùng tương xứng với sắc mặt của Nhạn Cận Thần.
Xem ra,
sắp mưa to.
Ban đêm
quả nhiên bắt đầu mưa to, tiếng mưa tơi giọt lớn giọt nhỏ, pha nhiễu buồn
phiền, mà sau trận mưa gió này, thời tiết nóng tiêu hết, mùa thu phương bắc sẽ
gặt hái.
Liễu
Lục Phi ngủ không được, trong lòng hỗn loạn, cá tính nàng dù không để ý tới
nhưng rõ ràng không thể bỏ qua, cho dù đêm đã khuya, mọi nơi yên tĩnh, nàng
thổi nến chuẩn bị đi ngủ, lại ôm đầu gối ngồi ở đầu giường, thật lâu cũng không
buồn ngủ.
Vì sao
nhớ tới vẻ mặt khinh thường của lão vương gia, giống như một quyền đánh vào
trong lòng nàng ? Từ khi phụ thân nàng bị trục xuất khỏi thái y quán tới nay,
bị khinh thường, bị cười nhạo, bị nghi ngờ, không phải là chuyện bình thường
như cơm bữa sao ? Lần này, vì sao lại bị một vương gia quý tộc kiêu căng gian
ngoan hung hăng đâm bị thương ?
Quả
thật nàng cũng Nhạn Cận Thần không xứng, nàng căn bản cũng chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề không cân
xứng, chỉ là, chỉ là….
Nàng
ngây ngốc nhìn của sổ như vậy, cho đến khi thấy một bóng người
Nghĩ
mình nhìn lầm rồi, Liễu Lục Phi nheo mắt lại, cẩn thận nhìn bóng đen kia, thấy
không rõ lắm, lòng của nàng cũng kinh hoàng không kém
Phanh,
phanh, tiếng đập cửa nếu nghe không cẩn thận, sẽ bị âm thanh mưa gió át, nhưng
hai tiếng này giống như đập vào ngực nàng, làm nàng không thở nổi, Liễu Lục Phi
ấn ngực, xuống giường chuẩn bị đi đến cửa.
Cửa mở
ra, thân cảnh cao lớn trong mưa bão xông thẳng vào. Một thân ướt đẫm,Nhạn Cận
Thần mỗi bước đi còn mang theo nước mưa.
Tóc tai
hắn bù xù, có chút buồn bã. Có loại hỏa diễm xa lạ kinh người điên cuồng thiêu
đốt ở đáy mắt.
Liễu
Lục Phi lui từng bước, ngay cả kêu đều không kêu ra tiếng. Chỉ có thể trừng mắt
nhìn tình hình trước mắt, giống như quỷ dị từ trong ác mộng đi ra chậm rãi tới
gần.
“ Ngươi sợ ta sao ?” tiếng nói của hắn khàn khàn, trầm thấp.
Nàng
lắc lắc đầu thật mạnh, nói thật, nàng cho tới bây giờ chưa hề sợ hắn, chính là
tối nay, hắn tựa hồ không giống, rốt cuộc không giống chỗ nào, còn nói không
được.
“ Ngay cả ngươi cũng muốn rời khỏi ta sao ?” hắn cúi đầu hỏi, giống như động vật bị thương gào
thét.
Nghe
hắn nói như vậy, đáy lòng nàng có chút bị xé nát, đau xót.
“ Buổi chiều ta quả thật phải đi xem bệnh, xem xong
rồi nên đi..”
Bởi vì
không khí quỷ dị, cho nên nàng nghiêm nghị mặt xem bệnh, ngay cả liếc mắt nhìn
phụ tử bọn họ cũng không, liền tự ly khai, về phần bọn họ ầm ĩ cái gì đó, Liễu
Lục Phi hoàn toàn không rõ ràng.
Có phải
làm ồn ào quá hay không ? Bằng không, vì sao Nhạn Cận Thần khác thường như thế
?
Hắn
dùng lực lắc lắc đầu, bọt nước còn vẩy lên người nàng.
Ngay
sau đó, Liễu Lục Phi cảm thấy hoa mắt, hắn giống như con thú khốn khổ đi đến
trước mặt nàng, sau đó, một phen gắt gao ôm lấy nàng.
Nàng có
một khắc bị hoa mắt, trên người hắn có hương vị mưa bão, có hơi thở của hắn,
còn có nhiệt độ cao kinh người.
Hắn bị
thương, nhưng ngay cả chính mình cũng không biết thương ở đâu, ý niệm này cứ
lởn vởn trong đầu, tiến vào trong óc nàng, sau đó, nàng sẽ không thể nào mặc
kệ.
“ Ngươi khó chịu ở đâu ?” nàng bị hắn ôm chặt, câu hỏi chôn ở trong ngực hắn.
“ Toàn thân đều khó chịu, giống như sắp nổ
tung.” Hắn trả lời, trong ngực
ù ù chấn động.
“ Là chuyện gì xảy ra, ta giúp ngươi nhìn xem.”
Cúi đầu
nhìn, trên khuôn mặt trái xoan của nàng tất cả đều là quan tâm, hắn rốt cuộc
nhịn không được, cúi xuống hung hăng cắn môi nàng.
“ Ô…”
Hắn cực
thô lỗ, cực hung, như muốn cắn xé nuốt nàng, bừa bãi tàn sát môi, lưỡi của
nàng, nàng ở trong lòng hắn run run.
Một
trận mưa to cũng không thể quét cổ lửa lớn này, ngay cả nàng cũng bắt đầu thấy
nóng, căn bệnh này thật sự là rào rạt tới, giống như bệnh bộc phát nặng, tính
mạng suy yếu..
Nàng là
hoa cúc khuê nữ, nhưng cũng là đại phu, nàng mơ hồ biết phát sinh chuyện gì,
nàng hoảng hốt, muốn từ trong miệng hắn nhảy ra.
Thình
lình mưa rền gió dữ không có chậm lại, ngược lại càng ngày càng tàn sát bừa
bãi.
Đai
lưng của nàng bị xé đứt, vạt áo rộng mở. Bàn tay thô ráp đặt trên lòng nàng,
lòng nàng giống như bị hắn nắm ở bàn tay mà khinh bạc.
“ Ngươi…” Liễu Lục Phi cổ họng run run, “ Ngươi rốt
cuộc làm sao vậy ?”
“ Ta bị bệnh.” Hắn thô bạo trả lời, “ Ngươi là đại phu, phải chữa bệnh cho ta.”
Ngay
sau đó, nàng