XtGem Forum catalog
Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328444

Bình chọn: 7.5.00/10/844 lượt.

bởi vì thân thể tan tác mà chết, vậy bà cứ ở lại giám thị tôi.” Ánh mắt của ông ta lạnh lùng, tựa như châm chọc dì Linh quá cẩn thận.

Dì Linh cắn răng, lúc này mới đỡ Lương Ý đi ra cửa, trước khi đi, Lương ý ngắm kỹ Sở Du nằm ở trong trận pháp, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn, sau đó mới chậm rãi đi theo dì Linh rời đi.

Đợi sau khi hai người rời đi, Đại sư Cố ngồi chồm hổm, một tay nhấn dọc theo pháp trận, đôi môi hơi tái nhợt không ngừng mấp máy, thời gian niệm chú càng dài, sắc mặt của ông ta càng tái nhợt, cái trán thỉnh thoảng còn toát ra mấy giọt mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu, thoáng qua gương mặt ông ta, nhỏ xuống chiếc áo Tôn Trung Sơn cũ kỹ của ông ta, sau đó nhanh chóng biến mất.

“Khải…..”

Một con đường máu tựa như bức thành che chở bỗng nhiên dọc theo pháp trận dâng lên, tạo thành một hình cung khổng lồ, bao phủ Sở Du đang hôn mê ở bên trong.

Hoàn thành tất cả, cả người ông ta xụi lơ vô lực ngã ngồi trên thảm trải sàn. Năm ngón tay chống đỡ sức nặng cả người ông ta từ từ tụ lại, tạo thành quả đấm, nặng nề nện vào trên đất.

Ông ta nhắm mắt lại, gương mặt tái nhợt, nhíu chặt chân mày mang theo đầy không cam lòng.

Rõ ràng cũng sắp thành công rồi, nhưng bởi vì yêu cầu nhàm chán của cô gái kia, thế nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần làm hao tổn cơ thể hoàn mỹ mà ông ta tìm hơn 70 năm, tuyệt đối không thể tha thứ! Nếu việc đã đến nước này, ông ta cũng không cần nữa cố niệm giao tình thường ngày với nhà họ Sở nữa!

Đại sư Cố chậm rãi mở mắt, đáy mắt đã từng sóng nước chẳng sao giờ phút này đã nhấc lên mù mịt giống như mưa to gió lớn

Quản gia mới vừa nhận điện thoại của dì Linh xong, buông điện thoại di động trong tay xuống, xoay người lại ngắm xe hơi đi tới dừng ở chỗ cách đó không xa. Khi ông ta mới vừa đóng cửa xe thì màn ảnh điện thoại di động lại sáng.

Ông ta nhặt điện thoại di động lên nhìn, là một tin nhắn, chỉ thấy trong tin nhắn ngắn viết: ba ngày này tại sao tiền còn không có chuyển đến thẻ ngân hàng của tôi?

Quản gia nhướng mày, ấn mã số, điện thoại rất nhanh được người nọ nhận.

"Quản tiên sinh, tiền đâu rồi, ông đưa tiền mặt hay trực tiếp gửi vòa thẻ ngân hàng của tôi?"

"Ba ngày nay tôi cũng không có truyền mệnh lệnh bảo cậu chuẩn bị vật tế." Ông ta lạnh lùng nhắc nhở đối phương.

Người bên kia điện thoại cười lạnh một tiếng, "Làm ơn, ông không có truyền đạt mệnh lệnh như vậy. Nhưng thuật kia sĩ có, hơn nữa nhu cầu của ông ta còn nhiều hơn thường ngày rất nhiều, gần như gấp đôi. Cho nên, ông cho là tôi không nên đòi tiền ông sao?"

Giọng hắn du côn thái độ vô lại làm tay quản gia cầm điện thoại di động vừa khẩn trương vừa chặt, hồi lâu, ông ta mới lạnh lùng nói: "Ngày mai, chỗ cũ."

"Được!" Đối phương sảng khoái cúp điện thoại.

Quản gia ngồi ở chỗ tài xế nhìn màn ảnh trong tay vẫn sáng, lọt vào trong trầm tư.

Mưa to vừa mới dừng lại không bao lâu lại điên cuồng trút xuống, nước mưa nhỏ xuống mui xe, phát ra tiếng vang chói tai "cộp cộp", làm lòng người sinh cảm giác phiền muộn.

Nhà họ Lương

"Ha ha ha ha ha ha. . . . . ." Cô Cô vẫy cánh của mình, lấy tư thái tựa như khoe khoang nện bước chân ngắn không ngừng đi tới đi lui ở trên ghế sofa của phòng khách, tròng mắt như hạt đậu của nó còn bất chợt liếc trộm Đa Đa nằm ngẩn người ở bên bàn trà.

"Khanh khách." Nó thấy Đa Đa không để ý tới mình, vì vậy nhảy xuống ghế sa lon, tựa như khiêu khích hôn lên đỉnh đầu Đa Đa.

Đa Đa tức giận ngẩng đầu lên, nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm nó. Cô Cô lại hoàn toàn không sợ, rất có tư thế tiểu lưu manh, nó cúi đầu, hung hăng hôn đầu Đa Đa lần nữa, bởi vì sức lực quá lớn, nó không cẩn thận hôn rụng một nhúm lông trên đầu Đa Đa, đầu Đa Đa lập tức trụi một lỗ nhỏ, nhìn bộ dáng, nếu đụng mạnh hơn nữa cũng không khác gì sông.

Có lẽ là cảm thấy đầu mình hơi đau, còn có thấy những sợi lông vàng tung bay, Đa Đa rốt cuộc bộc phát, nó nhanh chóng đứng lên, miệng cắn về phía Cô Cô, một chó một gà mở ra chiến tranh thế kỷ ở trong phòng khách.

Lúc sư phụ dẫn mọi người xông vội xuống lầu, một chó một gà đã sớm lật phòng khách cả đáy lên trời, giữa không trung còn bay lơ lửng lông gà cùng lông chó, vô cùng hỗn loạn.

“Đa Đa!” Lương Tư hô to một tiếng, Đa Đa vẫn còn đang chiến đấu với Cô Cô lập tức ném Cô Cô, đi tới trước mặt cô, chột dạ cúi đầu, không dám nhìn vào ánh mắt của cô.

Lương Tư thở dài một tiếng, bất đắc dĩ sờ đầu nó, lúc này mới phát hiện đỉnh đầu của nó trụi một mảng. Cô kinh ngạc đến không biết nên làm ra biểu tình gì, muốn cười, nhưng lại sợ thương tổn đến lòng tự ái cực mạnh của Đa Đa, cuối cùng chỉ có thể quay đầu, che miệng cười trộm.

“Hai người này kiếp trước là kẻ thù à!” Sư phụ lẩm bẩm thở dài nói, sau đó đi tới trước mặt Cô Cô, ôm Cô Cô lên, một ra một nụ cười lấy lòng, nói với Cô Cô:” Cô Cô, giúp một tay được không?”

“Cục Cục” Kiêu ngạo nghiêng đầu, bày tỏ ông đây không muốn.

“Cô Cô! Muốn thành gà chiên không?” Sư phụ nghiêm giọng cảnh cáo nó.

Cả người Cô Cô run run, cuối cùng vô lực kêu lên hai tiếng, coi như đáp ứng. Lúc này sư phụ mới gật đầu hài lòng,” Đứa bé ngoan, ngày mai