nói!!!
"Cái con bé này, ở bên nhà con mà dám nói dối dì là đang ở nhà bạn. Được
rồi, khuya thế này rồi mà về nhà dì cũng không yên tâm, tối nay bảo nó ngủ lại
nhà con đi", giọng mẹ cô vang lên rất rõ trong điện thoại.
Tấn Tuyên cười gian, trả lời: "Vâng, vâng, vâng".
Vu Tiệp trợn mắt, tức giận. Sao mẹ cô lại có thể làm vậy được cơ chứ!
"Mẹ, con về nhà ngay đây!" Cô chồm đến hét vào chiếc điện thoại.
Nhưng mẹ cô vốn không thể nghe thấy vì Tấn Tuyên đã nhanh chóng tắt máy.
"Tôi phải giết anh!" Vu Tiệp tức giận nhào đến, nắm áo anh, cướp lại
điện thoại của mình. "Anh bị thần kinh hả? Ai cần ngủ lại nhà anh?"
Vu Tiệp cuống lên định giật lại điên thoại để giải thích rõ cho mẹ mình biết.
Hai người đang vật lộn, giằng co với nhau, đúng lúc ấy bỗng "Ding"
một tiếng, cửa thang máy mở ra.
"Tiểu Tiệp!"
Hai người dừng lại, quay đầu nhìn, rồi cùng ngẩn người ra.
"Dì Châu?", "Mẹ?" Cả hai đồng thanh kêu lên.
Dì Châu nhìn hai người đang ngồi dưới sàn, Vu Tiệp chồm lên người Tấn Tuyên,
hai tay túm lấy tay anh, Tấn Tuyên ngồi dưới đất, hai tay giơ cao lên trời,
trong lòng bàn tay là một chiếc điện thoại.
"Hai đứa đang làm gì vậy?" Dì Châu khẽ cười, lớn thế này rồi mà còn
làm loạn như trẻ con.
"Con..." Mặt Vu Tiệp đỏ bừng lên, đến tau và cổ cũng nóng rực lên, cô
cúi đầu nhìn Tấn Tuyên đang bị mình đè lên, vội vã nhảy lùi sang một bên.
Tấn Tuyên trấn tĩnh lại rất nhanh, khóe môi nhếch lên: "Mẹ, hôm nay Tiểu
Tiệp ngủ lại nhà mình". Đôi mắt dài đắc ý liếc cô một cái, xem lần này cô
có ngoan ngoãn ở lại không nào.
"Thảo nào vừa nãy mẹ con gọi đến hỏi sao giờ này vẫn chưa chịu về. Dì thấy
Tấn Tuyên mãi mà chưa về nên lo lắng xuống dưới xem thế nào. Hay thật, cả hai
đứa cùng về một lúc". Dì Châu vừa nghe nói Vu Tiệp ngủ lại nhà mình thì
rất vui sướng.
"Dì Châu, con..." Vu Tiệp chưa kịp giải thích gì thì đã bị dì Châu
nắm tay, lôi vào nhà.
Tấn Tuyên ngồi dây, tay cầm điện thoại, đi theo sau. Lúc quay đầu lại, cô nhìn
thấy anh đang cười thầm vẻ đắc ý. Tức chết đi được, Tấn Tuyên chết tiệt, Tấn
Tuyên thối tha, hại cô giải thích thế nào cũng không xong!
Vu Tiệp miễn cưỡng để dì châu kéo vào nhà.
Vừa vào trong, dì Châu đã kéo cô vào phòng dành cho khách.
"Tiểu Tiệp, bao nhiêu lần bảo con ở đây mà vẫn không chịu. Thực ra, dì đã
dọn dẹp xong cả rồi, con xem có thiếu gì không?" Dì Châu chỉ căn phòng,
vui vẻ vỗ lên tay Vu Tiệp hỏi.
Vu Tiệp nhìn một lượt, căn phòng rất ấm áp, rèm cửa, ga chải giường, chăn nệm
đều một màu tím nhạt, nhìn rất dễ chịu. Nhưng cô đang ôm một bụng đầy lửa giận
nên làm gì có tâm trạng mà thưởng thức, chỉ có thể cười khan, hôm nay muốn về
nhà cũng không được nữa rồi. Trong thâm tâm, cô đã muốn xé nát, băm vằm Tấn
Tuyên vô số lần nhưng đối mặt với dì Châu thì cô còn làm được gì đây.
"Nếu Tiểu Tiệp không thích phòng này thì có thể ngủ ở phòng con."
Không biết Tấn Tuyên chui ra từ lúc nào, đang dựa người vào khung cửa, cười ra
vẻ quan tâm.
"Tiểu Tiệp, con thấy thế nào? Ở đây có hơi đơn giản, nếu không thích thì con
có thể đổi với Tấn Tuyên", dì Châu hỏi với vẻ thân mật.
"Không cần, không cần ạ, ở đây là tốt lắm rồi." Vu Tiệp vội vàng từ
chối, trừng mắt với Tấn Tuyên, cô thèm vào mà ngủ ở phòng anh.
Tấn Tuyên mím môi, cười trộm.
Dì Châu quay lại quở trách anh: "Xem cả người con bốc mùi rượu kìa, lại
uống nhiều quá rồi. Lúc nào cũng về trễ, cũng chẳng nghĩ đến chuyện làm ảnh
hưởng đến giờ giấc nghỉ ngơi của bố mẹ"
Tấn Tuyên thu nụ cười lại, ngoan ngoãn bước vào, khẽ ôm cổ mẹ nói: "Không
nhiều mà, lần sau con không dám nữa!". Nói xong, anh chớp chớp mắt với Vu
Tiệp, cuối cùng anh đã thỏa mãn rồi.Thấy cơn giận dữ cố kìm nén trên gương mặt
cô, trong lòng anh thấy vui khôn xiết. Lần này, chắc mèo hoang nhỏ tức lắm đây!
"Dì Châu, dì ngủ trước đi, con tự lo được mà!" Vu Tiệp vừa nói vừa
khẻ vuốt lưng giúp bà bớt giận.
"Ừm, Tiểu Tiệp vẫn ngoan nhất. Đúng rồi, sữa tắm và dầu gội đầu đều mới
cả, dì đi lấy một bộ cho con. Áo ngủ để trong tủ, con xem có hợp không?"
Dì châu nói xong liền đi lấy đồ dùng cho cô.
Tấn Tuyên vừa thấy mẹ mình ra ngoài là vội tiến đến trước mặt Vu Tiệp, cười hí
hí như muốn nói gì.
"Stop!" Vu Tiệp đưa tay ra ngăn anh lại, khẽ quát: "Anh ra khỏi
đây ngay cho tôi! Món nợ hôm nay để lần khách tôi tính sổ với anh!".
Tấn Tuyên mỉm cười đưa hai tay lên, gật đầu đầu hàng: "Ok,ok. Anh không
làm phiền em nữa!". Anh từ từ bước ra khỏi phòng, ngẩng lên chớp chớp mắt
với cô vẻ bí ẩn: "Anh ngủ ngay phòng bên cạnh thôi".
Lúc Vu Tiệp túm lấy cái gối trên đầu giường ném về phía Tấn Tuyên thì anh đã
biến mất.
Vu Tiệp tức tối bước lại, nhặt gối lên rồi trở về giường, buồn bực ngồi xuống.
Bỏ đi, bỏ đi, có giận nữa cũng vô ích, lại càng khiến tên kia khoái chí! Đêm
nay cứ ngủ tạm lại đây đã, buồn phiền gì của ngày mai thì để ngày mai hẵng
tính, chỉ cần nghĩ đến cơn điên của Vu Lâm là cô thấy đau đầu rồi!
Dì Châu mang cho cô một bộ sữa tắm và dầu gội mới, sau đó lại lấy một bộ đồ ngủ
mới tinh trong ngăn tủ, còn có cả