ng nhanh thì vội vàng bước đến gần
hơn.
Hừ, Vu Tiệp lườm một cái, mặc kệ anh, đi nhanh thôi, gần như cô đã chạy chứ
không phải đi bộ nữa, đồ điên bạo lực, đồ thổ phỉ, tôi dùng ánh mắt, cả mũi
mình nữa, để khinh bỉ anh!!!
“Tiểu Tiệp!” Tấn Tuyên cuối cùng không nhịn được, túm lấy cô. “Đợi anh.”
“Chẳng phải anh lợi hại lắm à? Tay dài chân dài, đánh nhau cũng ghê gớm, đi bộ
mà lại không được?” Vu Tiệp hất mạnh tay anh ra, cắm đầu cắm cổ bỏ đi.
“Vu Tiệp! Giận thật à?” Tấn Tuyên bước nhanh đến sánh vai với cô.
“Tôi giận hay không thì có quan trọng không? Tấn đại thiếu gia, anh ghét ai là
động thủ đánh ngay, thế mà còn quan tâm xem có ai không vui hả?” Vu Tiệp cười
lạnh, chưa bao giờ thấy anh ngang ngược như thế, trong lòng cô, Tấn Tuyên dù
đào hoa, dù rất ăn chơi nhưng chí ít cũng rất lịch sự với mọi người, vả lại
trước đó dù chuyện lớn đến mấy, cũng chưa từng thấy anh động thủ với ai, đặc
biệt là ngang ngược, không phân trắng đen phải trái như hôm nay, không hỏi han
gì đã ra tay đánh người ta! Đúng là khiến cô giận muốn điên lên!
Đi qua ngã tư là đến đường lớn. Vu Tiệp nhanh mắt nhìn thấy một chiếc taxi đang
chạy đến, tốt quá, mau mau chạy đến đó, mặc Tấn Tuyên gọi tên cô phía sau, Vu
Tiệp vẫy tay gọi xe, chưa đợi xe dừng hẳn, cô đã nhảy lên, đóng cửa lại “sầm”
một tiếng.
Mặc Tấn Tuyên đứng phía đối diện cuống quýt gọi lớn: “Vu Tiệp, Vu Tiệp, đợi
anh, đừng đi.”
“Mau, mau chạy đi, đường Nam Kinh.” Vu Tiệp trừng mắt nhìn Tấn Tuyên đang hét
gọi tên cô, khẽ cười thầm trong bụng, hứ, ai thèm quan tâm đến anh!
Tài xế liếc nhìn Tấn Tuyên đang chạy đến, khởi động xe rồi chạy vút đi. Vu Tiệp
quay lại nhìn qua cửa kính, thấy Tấn Tuyên đang chạy theo điên cuồng, làm một
động tác tay khinh bỉ anh, thấy anh vẫn chạy đuổi theo xe, bóng dáng càng lúc
càng nhỏ dần, anh đang cố gắng vẫy tay điên cuồng về hướng cô, miệng không
ngừng gọi xe dừng lại.
Ồ ha ha! Cho anh tức chết đi! Tức chết đi! Xem anh còn ngang ngược đến đâu! Đồ
bạo lực!
Cuối cũng Vu Tiệp cũng thở một hơi dài nhẹ nhõm, nở nụ cười đắc ý, quay lại
ngồi ngay ngắn trên ghế, thầm nghĩ nhóc Trịnh chắc bị thương rất nặng rồi, nhóc
Trịnh đáng thương, tự dưng vô duyên vô cớ lại gặp tai họa! Đều tại cô cả, ai
bảo hôm qua cô khiến Tấn Tuyên không vui, nên hôm nay anh mới nóng tính như
thế, cô thật không ngờ anh lại bạo lực như thế!
Vu Tiệp thò tay vào túi áo, muốn gọi điện cho nhóc Trịnh, hỏi thăm tình hình
cậu thế nào, nhưng rồi phát hiện ra túi áo rỗng không, chẳng có gì cả! Nghĩ
ngợi một lúc mới nhớ ra buổi tối nhóc Trịnh gọi cô ra ngoài gấp quá nên quên
mang di động theo, thậm chí cả ví tiền cũng không có.
Trời ơi, Vu Tiệp hít một hơi, bây giờ không xu dính túi, tiền xe làm thế nào
đây? Cô lúng túng liếc nhìn máy tính tiền phía trước, vẫn chỉ ba tệ ngay từ lúc
lên xe, có cần xuống không nhỉ? Bây giờ xuống cũng không có tiền trả. Nhưng,
bây giờ ngồi xe về nhà cũng phải bốn mươi tệ, không thể bắt người nhà mang tiền
xuống trả vào lúc này được. Phiền quá, làm sao đây? Vu Tiệp liếc nhìn chú tài
xế, cố làm ra vẻ trấn tĩnh, thấy ông ta vẫn chăm chú lái xe, radio đang mở
chương trình phát thanh buổi tối.
Cô khẽ cắn môi, cuống lên không biết phải làm gì, rốt cuộc có nên nhân cơ hội
này xuống xe không, nếu cầu cứu chú ấy, liệu người ta có đồng ý không lấy tiền
của cô không, cô liếc nhìn máy tính tiền, trong tích tắc ấy, ánh đỏ trên ấy
nhảy nhót, nhảy số rồi! Vu Tiệp đau khổ kêu lên một tiếng, chú tài xế tò mò
quay lại nhìn: “Cô gái, có chuyện gì thế?”
Vu Tiệp nhắm nghiền mắt, cười khan rồi lắc đầu: “Không sao không sao!”
Tiêu rồi, đã nhảy số rồi, chú tài xế sẽ không chịu cho cô ngồi không nữa đâu!
Haizzz, thôi kệ, về đến nhà rồi tính! Vu Tiệp ủ rũ ngồi lặng thinh, đều do cái
tên chết tiệt Tấn Tuyên mà ra, hại cô hôm nay rối loạn cả lên, mà lại còn ngồi
xe không trả tiền nữa chứ! Hận chết đi được!
Chiếc xe tiếp tục lao nhanh trên đường, còn Vu Tiệp thì đau khổ muốn chết! Đau
đầu quá, hôm nay đúng là xui xẻo vô cùng!
Chiếc xe bon bon chạy, bỗng chú tài xế liếc nhìn kính chiếu hậu, thốt lên: “Trò
gì thế này?”
Vu Tiệp nghe một câu bất ngờ như thế thì giật thót mình, lẽ nào ông ta đã phát
hiện ra mình không đem theo tiền? “Hử?” Vu Tiệp lúng túng hỏi.
“Phía sau có xe chạy theo chúng ta.” Chú tài xế cau mày.
Hả? Vu Tiệp bàng hoàng, vội quay đầu lại nhìn, không thể nào! Chẳng lẽ là Tấn
Tuyên? Anh vẫy một chiếc taxi khác đuổi theo ư? Cô sắp điên mất, sao hôm nay
gặp toàn chuyện điên rồ thế này!
Chưa kịp than thở gì mấy, chiếc xe phía sau đã tăng tốc đột ngột, phóng lên
vượt qua xe cô… Kétttt… Tiếng phanh xe chói tai, Vu Tiệp thấy người mình đập
mạnh về phía trước, chiếc xe bị dừng đột ngột! Chú tài xế thô lỗ chửi thề một
câu.
Vu Tiệp dựa vào lưng ghế trước, khó khăn lắm mới ngồi ngay lại được, nhìn lên
đã thấy Tấn Tuyên xuống xe, đang tiến lại gần! Cô run rẩy, rốt cuộc anh muốn
làm gì?
“Không muốn sống nữa à, mẹ nó muốn chết hay sao chứ.” Chú tài xế tức giận đùng
đùng, tháo dây an toàn ra rồi b