Giọng nói yếu ớt như thể con diều đã đứt dây: “Tấn… Tuyên, anh dám động vào tôi
nữa, tôi… tôi thề… cả đời này… sẽ mặc kệ anh!” Chỉ một câu ngắn mà đã rút cạn
sức lực của cô, cơ thể như một quả bóng bị xì hơi, nói xong bỗng thấy người rã
rời, bải hoải.
Tấn Tuyên nhìn cô đăm đăm, khóe môi dần dần nở một nụ cười bí ẩn, dần dần buông
cô ra. Vu Tiệp có được tự do, nhanh chóng quay người bỏ chạy ra khỏi phòng.
Tấn Tuyên nhìn theo bóng dáng nhỏ bé hoảng loạn ấy, gương mặt phủ một nụ cười
quái dị, cửa dần khép lại, đôi mắt dài ranh mãnh của anh khuất sau lần cửa.
Đại học W, trước cửa nhà ăn.
Vu Tiệp nhìn nhóc Trịnh đột ngột xuất hiện trước mặt mình, tim nhói đau, khóe
mắt cậu bên đỏ bên xanh, khóe môi bị rách một đường, cổ vẫn còn những vết đỏ
nổi bật, cậu… nhất định là đau lắm!
“Vu Tiệp, cậu không sao chứ?” Nhóc Trịnh nhìn thấy cô thì tảng đá đè nặng trong
tim như đã rơi xuống, gương mặt nở nụ cười, tuy cậu biết mặt đang sưng tấy,
cười lên sẽ rất xấu, nhưng vừa nhìn thấy cô là niềm vui trong lòng vẫn không
che giấu được.
Mắt Vu Tiệp cay cay, cậu nhóc ngốc này, người có sao là cậu mới đúng, sao chỉ
nghĩ đến mình cô? Khóe môi cố nhướn lên, cô lẳng lặng kéo cậu vào nhà ăn.
Đặt thức ăn lên bàn, Vu Tiệp ngồi xuống đối diện Trịnh Phong, thấy vết thương
trên mặt cậu nặng như thế mà vẫn cười dịu dàng, thì nỗi hổ thẹn trong lòng càng
tăng!
“Ăn đi.” Vu Tiệp gắp thức ăn vào bát cho cậu.
“Đừng lo, tôi không sao.” Nhóc Trịnh mỉm cười nhìn cô cứ thúc giục mình, cậu
biết cô cũng rất buồn, nhất định là đang tự trách bản thân.
“Còn… không sao nữa à…” Vu Tiệp xót xa nhìn vết rách ở khóe môi cậu, máu đã
đông lại, đỏ đến chói mắt, gương mặt đẹp trai cũng sưng tấy lên đến mức hơi
biến dạng.
“Chỉ cần cậu không sao là được.” Nhóc Trịnh thấy cô lo lắng thì càng thấy trong
lòng ngọt ngào, cô thật sự đang lo cho cậu, chỉ cần cô nhớ đến cậu thì có đau
gấp trăm lần, cậu cũng chịu.
“Tôi thật sự… rất xin lỗi, Tấn Tuyên… hôm qua có lẽ uống nhiều, nên mới ra tay
đánh cậu, tôi thay anh ấy… xin lỗi cậu.” Nỗ hổ thẹn trong lòng càng tăng lên vì
sự thông hiểu của cậu, đã bị thế mà cậu không hề tức giận!
Sắc mặt nhóc Trịnh hơi thay đổi, nhưng trong tích tắc lại mỉm cười: “Có liên
quan đến cậu đâu.”
“Nhưng… anh ấy vì tôi nên mới đánh cậu, tại tôi không tốt, xin lỗi.” Vu Tiệp
tay cầm đũa, đầu cúi gằm, không dám nhìn cậu.
“Có thể anh ấy hiểu lầm.” Nhóc Trịnh an ủi, “Tôi biết anh ấy luôn bảo vệ cậu
như anh trai, có thể anh ấy hiểu lầm tôi dẫn cậu đi làm chuyện gì xấu, nửa đêm
nửa hôm lén lút như thế, nên mới cuống lên, thực ra là tại tôi sai.”
Vu Tiệp thương xót nhìn gương mặt vẫn dịu dàng rạng rỡ của cậu, chẳng những
không trách Tấn Tuyên bạo lực, mà còn quy hết tội lỗi về mình, nhóc Trịnh, nhóc
Trịnh, cậu đúng là một tên siêu ngốc.
“Anh ấy đánh cậu là lỗi của anh ấy, không phải lỗi của cậu.” Nhóc ngốc, làm gì
có chuyện bị đánh mà còn nói giúp cho người ta, cứ nói cô hiền lành, thật ra
cậu mới là một con cừu non ấy, sao mà ngây thơ thế?
“Thấy cậu không sao là tôi yên tâm rồi.” Nhóc Trịnh nhìn cô, ánh mắt như một
dòng suối nóng ấm, dịu dàng đến mức người ta nhìn thấy cũng phải mềm lòng, “Hôm
qua gọi điện cho cậu mà cứ khóa máy, tôi cứ lo có chuyện.”
Vu Tiệp xấu hổ nói: “Hôm qua di động để quên trong ký túc, chắc hết pin rồi…
xin lỗi.”
“Không thể trách cậu được.” Nhóc Trịnh cố gắng nhấc tay lên, khẽ vỗ vào trán cô,
sự dịu dàng đó không giống tức giận mà như đang vuốt ve, có chút tiếc thương và
chiều chuộng, khiến cô cảm thấy mình giống như một con mèo nhỏ vừa bị chủ nhân
dạy dỗ, rất lúng túng hổ thẹn mà cũng rất cảm kích.
Vu Tiệp nhìn nhóc Trịnh, gương mặt và khóe môi tuy vẫn sưng, không nhìn thấy nụ
cười dịu dàng, nhưng đôi mắt cong cong lại để lộ nụ cười, nhóc đáng thương, đã
ra nông nỗi này mà còn thản nhiên được!
“Đợi tôi.” Vu Tiệp bỗng lên tiếng, rồi đứng dậy chạy ra chỗ ô cửa sổ lấy thức
ăn.
Trịnh Phong nhìn theo bóng cô, nghi ngại theo dõi, cô muốn mua gì?
Lát sau, Vu Tiệp cầm hai quả trứng gà chạy về. Nhóc Trịnh cười ra vẻ thấu hiểu,
cậu biết cô muốn làm gì rồi, nhưng sắc mặt không tỏ ra vẻ gì cả.
“Cậu muốn ăn trứng?” Nhóc Trịnh hỏi, cố ý làm ra vẻ ngạc nhiên.
“Cái này cho cậu.” Vu Tiệp đặt trứng trước mặt cậu, mắt chớp chớp.
“Tôi… rất khỏe mạnh, không cần thứ dinh dưỡng này.” Nhóc Trịnh mỉm cười.
“Không phải để ăn.” Cậu tưởng cô đang vỗ béo chắc, nhóc ngốc này, chẳng biết tự
chăm sóc gì cả, “Cái này để lăn lên vết thương ấy.”
“Sao cơ? Tôi không biết.” Nhóc Trịnh cười trộm trong bụng, nhưng vẻ mặt vẫn tỏ
ra ngờ nghệch.
“Cái này… ăn xong tôi giúp cậu làm.” Vu Tiệp nhíu mày, giục cậu ăn nhanh, dùng
trứng gà để tan máu bầm là rất tốt, trứng mà nguội thì tiêu! Quả nhiên là nhóc
ngốc, kiến thức phổ thông mà cũng không biết.
Nhóc Trịnh mở tròn đôi mắt ra vẻ vô tội: “Ồ.” Rồi nghiêm túc gật đầu, trong
tích tắc cúi xuống, khóe môi thoáng lướt qua một nét cười khó nhận biết, có cô
giúp đương nhiên là tốt nhất rồi.
Ăn xong, trong vườn hoa vắng vẻ của trường, trên băng ghế dài,