lằng nhằng
nữa,anh lúc nào cũng lý sự cùn,cô mà còn tranh cãi với anh chỉ càng khiến mình
tức thêm,thà cứ bỏ mặc anh như vậy còn hơn.
Tấn Tuyên nở 1 nụ cười rồi đành buông tay ra,giơ tay lên tỏ vẻ đầu hàng,Vu Tiệp
lườm anh 1 cái ,nhưng lại cười thầm trong bụng, sao lại có người đáng ghét thế
nhỉ đúng là thua anh thật rồi.
Vu Tiệp tiếp tục chú tâm vào công việc,Tấn Tuyên vẫn mỉm cười ngồi bên cạnh và
ngắm cô,nhìn từ xa đúng là 1 bức tranh vô cùng hài hoà.
Người đang chìm đắm trong tình yêu lúc nào cũng mù mờ,chỉ có những kẻ ngoài
cuộc bàng quang tỉnh táo mới thấy rõ sự quan tâm dịu dàng trong mắt Tấn
Tuyên,anh ngắm cô với ánh mắt chân thành và chăm chú,như muốn in nụ cười, khoé
mắt của cô vào trí nhớ,rồi đem ra ôn tập trong từng giấc mơ. Cho dù vẻ mặt anh
luôn bỡn cợt, chỉ cần bạn nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra, sau vẻ bỡn cợt ấy là 1
tình yêu sâu sắc anh dành cho cô.
Đám bạn trong phòng dần dần từ bỏ truyện truy hỏi
scandal của Vu Tiệp, chỉ thỉnh thoảng thấy Trịnh Phong mới bấm nhau cười thầm.
Vu Tiệp cũng mặc kệ, lần trước sau khi cô dạy dỗ Tấn Tuyên một trận nên thân,
anh không làm những chuyện sến như vậy nữa, thế là scandal ấy cũng dần đi vào
quên lãng, cuộc sống bình lặng của cô cuối cùng đã quay trở về.
Hôm qua, bỗng dưng nhận được điện thoại của Lâm Hữu Nam, điều đó khiến Vu Tiệp
thực sự ngạc nhiên.
Lâm Hữu Nam ấm ức trách móc cô đã quên bẵng cậu, từ dạo cô lấy cớ nhập học rồi
đột ngột ngừng việc dạy thêm, đã khiến Lâm Hữu Nam buồn bực một thời gian khá
dài, cậu còn tưởng cô đang trừng phạt mình vì chuyện cậu đã hại Tấn Tuyên. Nên
mới không dám gọi điện cho cô. Lâm Hữu Nam hẹn Vu Tiệp thứ bẩy đi thư viện, lấy
lý do vì lần trước cô đột ngột đá cậu ra một bên, nên bây giờ cô bắt buộc phải
chịu trách nhiệm. Vu Tiệp nghĩ lại thấy gần đây đúng là có nhiều việc quấy
nhiễu khiến cô quên bẵng Lâm Hữu Nam nên cũng thấy hổ thẹn ít nhiều, thế là
đồng ý ngay [Tiểu Tiệp à, sao chị dễ dụ quá đi =.='>
Mới sáng sớm, Vu Tiệp đã đến thư viện thành phố, nhìn từ xa đã thấy Lâm Hữu Nam
đứng ở cửa thò cổ ra ngó nghiêng khắp nơi.
"Lâm Hữu Nam."
"Sao bây giờ mới tới, tôi đợi chị lâu chết đi được." Lâm Hữu Nam nhăn
mũi, miệng thì nói thế nhưng ánh mắt lại lộ vẻ vui mừng khi nhìn thấy Vu Tiệp.
"Xin lỗi, tắc đường quá." Vu Tiệp mỉm cười vẻ hối lỗi, cậu vẫn trẻ
con quá, không thích phải đợi ai cả.
"Chúng ta vào thôi." Lâm Hữu Nam vui vẻ choàng vai Vu Tiệp đi vào thư
viện (ò_ó)
Lâm Hữu Nam đã thay đổi rồi, còn nghĩ đến chuyện đến thư viện mượn sách nữa,
cậu nhờ Vu Tiệp chọn giúp vài cuốn sách học thêm, Vu Tiệp thấy nghi ngại, chẳng
phải cậu sắp thi đại học hay sao? Đọc sách giáo khoa là được rồi, tại sao lại
phải chạy đến thư viện mượn sách, Lâm Hữu Nam cũng không kiêng nể gì, thẳng
thắn nói là vì muốn gặp cô, nên mới viện cớ đến thư viện để hẹn cô ra ngoài. Vu
Tiệp nghe xong thì tủm tỉm cười, cậu nhóc này thực sự rất đáng yêu, thế là hai
người vui vẻ cùng đi dạo trong thư viện một hồi lâu.
Sau khi ra khỏi thư viện, Lâm Hữu Nam lại đòi cô cùng cậu đi dạo phố, với lí do
là đã lâu rồi không mua một bộ quần áo nào, muốn nhờ cô tư vấn hộ. [ Được voi
đòi HBT quá '>. Vu Tiệp dở khóc dở
cười nhìn Lâm Hữu Nam: "Em có nhiều quần áo lắm mà?".
"Nhưng đều cũ rồi." Lâm Hữu Nam nghiêng người dựa vào bức tường trên
phố, khuôn mặt hiện rõ vẻ tủi thân: "Quần áo của em đều mua qua mạng,
chẳng có ai đi mua cùng".
Vu Tiệp nhìn khuôn mặt non nớt nhưng lại buồn bã của cậu, rồi nghĩ đến hoàn
cảnh nhà họ Lâm, thì lại thấy mềm lòng bình thường Lâm Chấn Đông rất hiếm khi
quan tâm đến cuộc sống của cậu, có lẽ ông nghĩ rằng cứ cho tiền thì Lâm Hữu Nam
sẽ không thiếu gì nữa, mà với mối quan hệ gay gắt giữa A Nam và Lâm Ngữ Âm thì
cậu càng không bao giờ nhờ cô ta đi cùng. Nghĩ ngợi một lúc rồi cô mỉm cười gật
đầu, nếu vì có cô ở bên cạnh mà khiến cậu nhóc cô đơn này cảm thấy chút hơi ấm,
thì cô rất sẵn lòng. Gương mặt Lâm Hữu nam trở nên rạng rỡ hẳn, vui sướng
choàng vai cô: "Quả nhiên chị là người tốt nhất".
Vu Tiệp đi cùng Lâm Hữu Nam đến tòa nhà thương mại Tân Thế Giới dạo đến mấy
vòng, chọn được vài bộ quần áo, Lẫm Hữu Nam vui vẻ đều mua hết, thấy cậu hào
hứng liên tục quẹt thẻ ngân hàng, Vu Tiệp lo lắng nhắc cậu đừng xa xỉ quá, quần
áo đủ mặc là được. Lâm Hữu Nam cười hì hì lắc lắc tấm thẻ trong tay, nói rằng
bố cậu vừa cắt viện trợ một tháng mới mở lại tài khoản cho mình, đương nhiên
phải hưởng thụ rồi. Vu Tiệp không hiểu ý cậu nói gì, hỏi thì mới biết, hóa ra
Lâm Hữu Nam cuối cùng cũng khai thật với bố chuyện cậu lén trộm tài liệu của
Tấn Tuyên, ông Lâm nổi trận lôi đình, quản thúc cậu một tuần, còn cắt luôn cả
tài khoản ngân hàng.Có điều, A Nam kể rằng sau nguôi giận, ông còn nói rằng cậu
đã trưởng thành rồi, vì cậu dám thừa nhận lỗi của mình, nên cuối cùng cũng
không phạt cậu vì chuyện này nữa.
"Bố em nói đều do công của chị." Lâm Hữu Nam mỉm cười nhìn Vu Tiệp.
"Phải nói là, em trưởng thành thật rồi." Vu Tiệp cũng rất vui khi A
Nam ý thức được điều đó. Thực ra, cô chưa bao giờ