giấu được nụ cười.
“Khi nào ba về nhà?”
Khi nào thì về nhà? Dưới mái hiên, chờ Hạ phu nhân ngủ rồi anh tự nhiên sẽ về nhà!
“Trở về sinh em trai mà!” Thụy Thụy nói đương nhiên.
Nụ cười vui vẻ của anh đông lại.
Anh còn tưởng rằng mình nghe lầm, nào biết, Thụy Thụy đắc ý thúc giục, “Ba
ơi, Thụy Thụy lớn rồi có thể một mình ngủ, Thụy Thụy trả mẹ lại cho ba,
hai người phải hăng hái sinh cho Thụy Thụy một em trai nhé!”
Cô lại đang làm cái gì?
Anh cố nén tức giận, mềm giọng, “Thụy Thụy ngoan, có thể đưa điện thoại cho mẹ con không?”
“Dạ!” Thụy Thụy vừa chạy đến thư phòng, vừa dặn dò qua điện thoại, “Ba phải
về sớm ngủ với mẹ, tranh thủ tháng sau còn có em trai nhé!”
Anh muốn hộc máu, phun máu tươi tại chỗ!
“Hạ phu nhân, em lại làm gì vậy, anh là ngựa đực sao?” Anh khẽ cao giọng.
Nhận điện thoại từ tay con gái, cô chỉ kịp nghe được một câu cuối cùng, Dư
Vấn lãnh đạm hỏi: “Anh ở đâu?” Thụy Thụy nhìn cô chăm chú, cô không nói
quá nhiều.
Cô có thể nghe ra ở đầu kia điện thoại, âm thanh không
đúng, rất ầm ĩ. Cô không hy vọng để Thụy Thụy biết, thật ra tình cảm ba
mẹ bất hòa, như vậy sẽ mang đến thương tổn cho Thụy Thụy.
“Anh về sớm một chút, trước 12h phải về nhà, tất cả chờ về rồi nói sau.” Mặt cô không thay đổi nói.
Thụy Thụy thỉnh thoảng hay cố chấp, cũng rất cố chấp, cô đoán đêm nay con
gái sẽ chờ anh ở cửa, sau đó tự mình đưa họ vào “động phòng”.
“Sớm về cùng “tạo người” với em hả? Em nằm mơ đi!” Hạ Nghị cảm thấy rất buồn cười, anh cũng không nhiều lời một chữ với cô.
Ngay khi anh chuẩn bị cúp máy, vai bị khoác lên, một bàn tay ngọc tao nhã cầm lấy điện thoại của anh.
“Hạ phu nhân, đêm nay, chồng chị không về đâu, tôi bao hết!” Nào biết, qua phone truyền đến một tiếng lười biếng.
Dư Vấn hoảng hốt, buông bút trong tay ra.
“Hạ phu nhân, chị cắt đường tiền tài của tôi, tôi muốn chồng chị!” Đối
phương cố ý nói thêm chữ “muốn”, mờ ám cười không ngừng. “Tôi sẽ để anh
ấy vui sướng như tiên, cho nên đêm nay phiền chị trông phòng một mình
rồi!” Giọng điệu khá tự tin và đắc ý.
“Tôi không nói chuyện với gà rừng, gọi Hạ Nghị ra nghe máy!” Đôi mắt đẹp của Dư Vấn híp lại, giọng điệu nghiêm túc.
Điện thoại được nhận một lần nữa, song…
“Hạ phu nhân, em đừng chờ tôi, đêm nay tôi sẽ không về nhà!” Anh trả lời rất rõ ràng, thực làm người ta chán nản.
Hơn nữa, anh rất hài lòng biểu hiện của người phụ nữ kia với cô.
“Đừng chờ cửa, đêm nay tôi đi “tạo người” cùng người phụ nữ khác!” “Tiếp theo đến quán bar đi, em mời khách.”
Khi Dư Vấn và CJoon đang chuẩn bị nói lời từ biệt, anh đột ngột mời một câu.
Dư Vấn sửng sốt một chút, đi đến gần anh, hạ giọng: “Không phải tối anh hẹn với bạn à, làm sao có thời giờ…”
Cho dù giờ phút này, cô rất muốn tách anh với Đỗ Hiểu Văn ra, nhưng bên
ngoài, cô rất quan tâm đến mặt mũi của anh, trước mặt người ngoài cũng
không dễ dàng phản bác quyết định của anh. Hạ Nghị là người đàn ông rất
bảo thủ, không tin tà ma, không chịu thua, người khác càng không muốn
anh làm thì anh càng phải thử, đây là ưu điểm của anh, cũng là khuyết
điểm của anh. Cô và Hạ Nghị sở dĩ có thể đi đến ngày hôm nay, là do hình thức cô nắm giữ tính cách và hành vi của anh.
Nhưng mà, anh bịt tai
không nghe thấy, chỉ nhìn Cjoon chòng chọc, “Sao thế, không hân hạnh
sao? Không để tôi mời sao? Hay là ở nơi này, quân nhân như bọn anh kiêng kị, không dám chạm vào?”
Dư Vấn nhíu mày, bởi vì khi cô làm bạn với
anh hai năm, anh thay đổi rất nhiều, đã lâu không nói với người ta giọng điệu như vậy. Hơn nữa cô cảm thấy, tuy mắt anh nhìn Cjoon nhưng thật ra những lời này là hướng về phía Đỗ Hiểu Văn.
CJoon nở nụ cười, hiền
hoà nói, “Tuy rằng cuộc sống của quân nhân chúng tôi bình thường có vẻ
nghiêm ngặt, nhưng chỉ cần không mặc quân phục thì CJoon vẫn có thể đến
quán bar, hơn nữa, tháng này, tôi đang chuẩn bị hôn lễ nên có rất ít
thời gian.”
Toàn bộ quá trình Đỗ Hiểu Văn chỉ cúi đầu im lặng.
“Hiểu Văn, đi thôi, chúng ta và bạn em đến quán bar!” CJoon ôm vai cô, thay cô ra quyết định.
Nhìn ra được, giữa họ ai có vị trí cao hơn.
Dư Vấn không thể nói nhiều, bên ngoài phụ nữ nếu lướt mặt đàn ông sẽ chọc
họ tức giận, cô là người phụ nữ thông minh, cô không phản bác, chỉ nắm
lấy tay Hạ Nghị một lần nữa.
Nhưng mà ánh mắt anh, vẫn theo đuổi bóng hình mảnh mai kia, không tập trung bỏ lại tay cô, anh đi thẳng về phía
trước. Để lại cô đứng một mình tại chỗ.
Ở quán bar, không khí rất náo nhiệt, CJoon uống mấy ly, ôm bả vai Hiểu Văn: “Buổi tối đi mình đâu,
em?” Bởi vì ở quán bar ồn ào, CJoon chỉ có thể cao giọng thêm một chút
để cô nghe thấy, vì thế Hạ Nghị ngồi ở bên cạnh vừa vặn cũng có thể nghe rõ ràng.
Cả đôi mắt Hạ Nghị là một màu lạnh.
“Em, em đi toilet trước.” Đỗ Hiểu Văn vội vàng đứng dậy.
“Tôi cũng đi toilet!” Hạ Nghị cũng lập tức đứng dậy.
Dư Vấn giữ bình tĩnh, cô khẽ gật đầu, làm vật nền, lịch sự tiếp tục nói chuyện cùng CJoon.
…
Mới đi đến cửa toilet đã bị anh chặn lại.
“Trước kia không phải em ghét không khí nơi này không tốt, hơn nữa ghét nhất đàn ông đi đến nơi này?” Trong mắt