út quen như thế? Khi Đỗ Hiểu Văn đang điểm danh chuẩn bị vào lớp, phát hiện cô bé Hạ Thụy Thụy lại trốn học.
Cô gọi điện thoại đến ban tiếp tân, “Chào cô, xin hỏi Hạ Thụy Thụy có xin nghỉ không ạ?”
Dựa theo quy định của trung tâm nghệ thuật, nếu học sinh không phải nghỉ do bệnh, qua tiết hai mà không lên lớp, vậy thì giáo viên phải chủ động
liên hệ với phụ huynh để tìm ra nguyên nhân. Nếu vấn đề ở các cô giáo
thì phải kiểm điểm để sửa chữa kịp thời. Nhưng cô bé Hạ Thụy Thụy này
hình như cô chưa từng gặp qua một lần.
“Thụy Thụy? Thụy Thụy có đến mà! Trong danh sách cũng có tên cô bé!” Cô tiếp tân lập tức trả lời.
Sau đó, toàn bộ trung tâm cũng rơi vào hỗn loạn. Đứa trẻ rõ ràng đã được ba mẹ đưa đến trung tâm nghệ thuật lại mất tích, nếu xảy ra chuyện gì,
trung tâm nghệ thuật này phải gánh trách nhiệm rất nhiều. Cô vội vàng
phân công gọi điện với cô tiếp tân. Cô tiếp tân gọi cho mẹ Thụy Thụy, cô gọi cho ba Thụy Thụy.
“Chết rồi, mẹ Thụy Thụy tắt máy!” Cô tiếp tân nôn nóng.
Bên này cô lại may mắn hơn…
“Xin chào, tôi là cô giáo dạy vẽ của trung tâm nghệ thuật “Đồng Mộng”…” May
mà cô vừa liên hệ với ba Thụy Thụy, đối phương đã đồng ý đến ngay.
Hơn mười phút sau.
“Xin chào, tôi là ba của Hạ Thụy Thụy, xin hỏi con gái tôi…” Người vội vàng
chạy đến, ngay khi cô xoay người, giọng nói ngưng lại trước dung nhan
thanh lệ của cô.
Mà cả người cô cũng ngơ ngẩn ngây dại. Hạ Thụy Thụy, họ Hạ.
Vừa rồi tâm trạng lo lắng quá mức, làm cho cô căn bản không hề chú ý giọng
nam có từ tính quen thuộc kia chính là tiếng nói bao năm trong cơn mộng
dài của cô. Mà Hạ Nghị cũng nào ngờ, năm năm sau lại gặp cô lần nữa ngay khi anh đã hạ quyết tâm bắt đầu lại với Hạ phu nhân.
“Ba của Hạ
Thụy Thụy, chúng tôi… không tìm thấy cô bé…” Tâm tình vì quá ngỡ ngàng
do gặp anh lần nữa, cũng không thể sắp xếp lại ngôn từ của mình.
Suy nghĩ của anh cũng rối bời. Là em, là em, đúng là em ư? Thiếu chút nữa anh không phân biệt nổi hiện thực và cơn mê.
Song…
“Con gái của tôi làm sao có thể không thấy? Rõ ràng tôi đã giao Thụy Thụy cho cô gái tiếp tân này!” Lòng anh nóng như lửa đốt.
Sắc mặt nhân viên tiếp tân đã sớm như tờ giấy.
“Ông Hạ, ông đừng nóng vội, nhân viên chỗ chúng tôi làm việc không chu toàn, xin ngài tha thứ! Nếu đứa bé mất tích ở trung tâm chúng tôi, chúng tôi
nhất định sẽ chịu trách nhiệm!” Hiệu trưởng trung tâm nghệ thuật cũng
nghe tin chạy tới, cúi đầu xin lỗi.
Chịu trách nhiệm? Trách nhiệm cái gì! Nếu anh con gái thiếu một sợi tóc, họ đền được sao? Sắc mặt anh rất kém.
“Hạ…” Muốn gọi tên anh theo thói quen, nhưng vẫn kịp thời sửa lại, “Ông Hạ,
Thụy Thụy bình thường có thích đi nơi nào, hay có nơi nào nhà anh thường đi không?”
Hạ Thụy Thụy là con gái anh, là nguyên nhân năm đó khiến cô tan nát cõi lòng rời bỏ anh.
“KFC? Đúng rồi, mấy ngày trước con bé la hét đòi ăn KFC, tôi không muốn đưa
nó đi! Tôi sẽ lái xe đến KFC gần nơi này nhất xem thử!” Anh lao nhanh ra ngoài.
Nghĩ đến Thụy Thụy xảy ra chuyện, anh sắp phát điên rồi.
“Cô Đỗ, cô cũng đi theo xem!” Hiệu trưởng vội vàng đẩy Đỗ Hiểu Văn đứng
im tại chỗ. Nhất định phải tìm được Thụy Thụy trước! Lớp vẽ hôm nay chắc không thể dạy nữa, đành phải xin lỗi các vị phụ huynh khác vậy.
Bị hiệu trưởng đẩy mạnh một chút, lúc này Hiểu Văn mới tỉnh táo lại.
“Ông Hạ, đợi tôi với!” Cô vội vàng đuổi theo.
Lên xe, nhấn chân ga chuẩn bị chạy, Hạ Nghị xoay người nghe được tiếng gọi
của cô, vội phanh lại hỏi: “Có tin của con gái tôi à?”
“Kít” ngay khi anh dừng lại, ở khoang sau ghế dựa truyền đến giọng nói vụn nhỏ, còn có…
“Đau quá!” Thụy Thụy vừa tỉnh ngủ, mơ mơ màng màng xoa trán, vừa kêu lên đau đớn, vừa ngồi dậy.
Hạ Nghị sửng sốt, Đỗ Hiểu Văn đã đứng bên ngoài cửa sổ xe của anh.
“Ba, đau quá đi!” Nó bước qua từ ghế sau, ngồi thẳng vào lòng anh.
Anh chần chừ vươn tay, lẳng lặng xoa trán cho con gái, bây giờ anh vẫn bất
ngờ, sao con gái lại bỗng xuất hiện? Dẫu sao, cuối cùng anh cũng có thể
an tâm rồi.
“Cô bé không có việc gì chứ?” Đỗ Hiểu Văn ngoài của sổ
xe nhìn thấy gương mặt nhỏ giống anh và Dư Vấn như thế, mỉm cười dịu
dàng hỏi.
“Không, không có việc gì…” Anh nghiêm giọng trả lời. Ngoài làm nũng ra, một sợi tóc cũng không rụng.
“Vậy thì tốt rồi, tôi lên lớp trước.” Đỗ Hiểu Văn cố gắng duy trì nụ cười, nhưng khi xoay người, bước đi hơi vấp váp.
Cô từng nghĩ nhiều năm sau dù có gặp lại, cũng có thể đón nhận, mỉm cười chào hỏi: Đã lâu không gặp, bây giờ anh khỏe không?
Nhưng thì ra vẫn khó khăn như thế, trái tim lại không tài nào chứa được mất
mát và đau đớn đến vậy. Cô nói với mình quyết định năm đó là đúng. Tuy
mới nhìn qua nhưng cô bé tên Hạ Thụy Thụy kia thật sự rất đáng yêu. Cô
đã làm đúng, để cho cô bé kia được ở cạnh ba mình. Nhưng vì sao cô lại
bỗng cảm thấy, trái tim đau xót quá.
Phía sau, anh ôm con gái vẫn nhìn theo hình bóng cô… với hồi ức như nước thủy triều.
※ ※※※※※※※※※※※※※
Em đi rồi, xin anh hãy tha thứ cho em. Đây là tin nhắn xin lỗi cuối cùng cô gửi cho Cjoon.
Không còn hôn lễ nữa. Một tháng đấu tranh, cô biết mình vẫn m