món, cậu đừng có chê!
-Cái thằng ranh này, sao nói chuyện càng ngày càng khách sáo thế nhỉ?- Chu Chính Hạo rót đầy rượu vào một cái cốc không rồi đưa cho Dương Phàm: -Nào, phạt một cốc trước đã!
Dương Phàm vui vẻ nhận lấy cốc rượu từ tay bạn và uống ực một hơi hết sạch.-Tốt, tốt lắm! Thế mới là anh em tốt chứ!- Giang Ba vỗ đùi cười lớn: -Nể mặt cậu thành tâm nên chỉ phạt cậu thế thôi đấy!
Ba người ổn định chỗ ngồi xong xuôi, Chu Chính Hạo liền nói với Giang Ba: -Vài ngày nữa tôi sẽ đến Thâm Quyến công tác, lúc ấy tôi sẽ đến nhà thăm con trai cậu. Thằng nhóc mấy tuổi rồi?
-Hôm nay vừa tròn một trăm ngày…- nhắc đến con trai, mặt Giang Ba hiện rõ niềm hân hoan: -Nói thật là một người cô đơn xông pha ở bên ngoài, cái cảm giác có gia đình thật là hạnh phúc. Chúng ta đều trưởng thành cả rồi, các cậu không có ý định lập gia đình sao?
-Đương nhiên rồi, tôi có nằm mơ cũng mong có vợ!- Chu Chính Hạo nửa đùa nửa thật: -Nhưng mà người tôi thích lại không thích tôi, người thích tôi tôi lại không thích, biết làm sao được? Giang Ba, không phải ai cũng may mắn như cậu đâu, có thể dễ dàng tìm được một người tâm đầu ý hợp với mình như vậy!Giang Ba hừ giọng: -Cậu ít ở đây diễn trò rên rỉ ấy đi, mặc dù tôi ở Thâm Quyến nhưng số đào hoa của Chu thiếu gia vang xa lắm đấy, cậu một tay đã tàn phá bao nhiêu đời hoa rồi? Chỉ có Dương Phàm là vẫn “hòn vọng thê” à?
Dương Phàm cười cười không đáp. Anh nhấc chai rượu lên rót đầy vào ba cốc rồi lảng sang vấn đề khác: -Bạn bè lâu ngày gặp lại, chúng ta có nên chạm cốc một cái không nhỉ?- rõ ràng là Dương Phàm không muốn nói đến chuyện xưa.
Giang Ba vẫn không bỏ qua: -Tôi thật không hiểu nổi, nếu như cậu đã không thể quên được Tần Khả Nhi, tại sao không đi tìm cô ấy. Trước đây bố mẹ cậu có thể kiểm soát cậu, nhưng giờ làm sao kiểm soát được?
Dương Phàm từ từ nốc cạn cốc rượu, lẩm bẩm như nói với chính mình: -Không muốn đi tìm!
Giang Ba đang định nói thêm điều gì đó thì vừa hay Thư Á bê rượu vào, đặt rượu trước mặt Dương Phàm. Dương Phàm liếc qua nhãn hiệu của chai rượu rồi gật đầu, Thư Á lập tức cầm dụng cụ mở nút lên và thực hiện thao tác mở nắp điêu luyện.Trong phòng không ai lên tiếng cả, không khí náo nhiệt lúc trước bỗng chốc như bị đông cứng lại. Giang Ba tiện tay bật ti vi lên, đúng lúc trên ti vi đang phát tin thức thời sự về tình hình tài chính. Đỗ Tích Nhã, chủ tịch tập đoàn Đỗ thị hiện ra trước ống kính, bên cạnh cô là chàng trai khôi ngôi Trụ Kiệt.
Dương Phàm liền đưa mắt ra hiệu cho Thư Á. Quả nhiên cô dừng tay lại, chú tâm nhìn lên màn hình ti vi.
-Sao? –Dương Phàm trêu Thư Á: -Nhìn thấy trai đẹp là không rời được mắt rồi chứ gì?
-Sao cậu biết là chắc chắn tôi đang nhìn trai đẹp, chẳng nhẽ không thể nhìn gái đẹp sao?- nói rồi Thư Á thở dài: -Đem ra so sánh thật khiến cho mình tức chết! Cậu xem, cái cô tiểu thư họ Đỗ kia cũng tuổi tác tương đương với tôi, thế mà người ta ở địa vị như thế nào, còn tôi thì ra sao?
Dương Phàm vỗ vỗ vào cánh tay Thư Á cười: -Đương nhiên chị cũng có điểm mạnh của mình, đừng mất công ngưỡng mộ người khác!
Chu Chính Hạo có vẻ hơi ngạc nhiên, liền đưa mắt sang nhìn hai người họ nhưng không phát hiện ra điểm gì đáng ngờ, đành quay đầu lại tiếp tục xem ti vi.
Phóng viên đang nhắc đến việc đầu tư của tập đoàn Đỗ thị vào thị trường Trung Hoa, đây chính là nội dung mà Dương Phàm đang quan tâm. Anh chăm chú lắng nghe. Đỗ Tích Nhã không trả lời trực tiếp câu hỏi của phóng viên mà chỉ nói: -Câu hỏi này hãy để cho cô Tần Khả Nhi, tổng giám đốc khu vực thị trường Trung Quốc đại lục của chúng tôi trả lời các vị!
Máy quay hướng vào một người khác đứng bên cạnh Đỗ Tích Nhã.
-Cô ấy…- Giang Ba chỉ tay lên màn hình king ngạc: -Là cô ấy…
Dương Phàm bất giác siết chặt lấy cốc rượu trong tay, những đốt ngón tay trắng bệch ra. Tần Khả Nhi…Tần Khả Nhi…cái tên hết lần này đến lần khác ám ảnh trong đầu anh. Cho dù là yêu hay là hận, cô đều chiếm đóng từng góc nhỏ trong trái tim anh.
Trong ti vi, Khả Nhi vẫn xinh đẹp như ngày nào, chiếc váy xanh làm tôn lên vóc dáng thon thả của cô, mái tóc đen ngày nào đã được uốn cao rất quý phái. Một Khả Nhi như thế này vừa cao quý lại vừa nho nhã, hoàn toàn không chút khoa trương. Thời gian gần sáu năm nay đã lấy đi mất vẻ thanh xuân của cô nhưng lại mang đến một khí chất cao sang và vẻ điềm đạm cho Khả Nhi. Trước ống kính máy quay, nụ cười của cô hoàn hảo không tì vết. Đối mặt với các câu hỏi của phóng viên, Khả Nhi ung dung, điềm đạm, trả lời dứt khoát, ngắn gọn. Dưới ánh đèn sáng rực rỡ, hình ảnh của cô thật quyến rũ, không còn chút gì lo lắng của cuộc sống vất vả mưu sinh như trước đây, chỉ có nét bướng bỉnh và sự tự tin trong ánh mắt của cô vẫn còn vẹn nguyên như lúc trước.
Ngẩn người hồi lâu, Chu Chính Hạo mới thở dài: -Sáu năm rồi, cuối cùng cô ấy cũng trở về!
Tần Khả Nhi vung cây gậy đánh golf lên, tư thế rất đẹp, quả bóng màu trắng bay vèo qua bầu trời rồi rơi xuống ngay bên cạnh hố bóng. Cô đi đến gần quả bóng, nhẹ nhàng đánh bóng vào lỗ, động tác dứt khoát và thành thạo.
-Ba lần đánh trúng lỗ trước! Hôm