bên
ta đến ngày nào đó ta chết đi."
Ta cầm quần áo từng cái từng cái gấp
lại, nội y, áo sơ mi, áo khoác, cà vạt. Gấp quần áo so với người ở quầy
bán hàng còn thuần thục hơn. Từ nhỏ ta ko lo chuyện cơm áo, sau khi gả
cho Cao Phi ta bắt đầu học như thế nào trở thành một người vợ tốt.
Cao Phi từ phòng tắm đi ra, vây quanh là khăn tắm trắng noãn gợi cảm vô cùng, không có liếc mắt nhìn ta đang sắp xếp hành lý, trực tiếp lên giường. Ta không có biện pháp giả bộ như cảm giác gì cũng ko có, vội vội vàng vàng cất dọn quần áo của hắn, tắm rửa
rồi cũng bò lên giường. Đụng phải thân thể hắn, ta như con rắn chui vào
trong ngực hắn, hắn muốn đem ta đẩy ra, không có đêm nào hắn ôm ta ngủ.
Mà ta lại nhất quyết không tha, gắt gao quấn quanh, ở trong ngực hắn làm nũng."Cao Phi, có nhớ ta ko?"
Ta không có cách nào dưới ánh mặt trời sáng rực rỡ hoặc là dưới ánh đèn
sáng ngời hỏi hắn vấn đề này, ta chỉ dám ở thời điểm tắt đèn, đưa tay
không nhìn thấy năm ngón hỏi hắn.
Cao Phi hiển nhiên là chán ghét vấn đề
này, dùng sức muốn đẩy ta ra. Mà ta lại linh hoạt đưa tay vào trong áo
ngủ của hắn sờ loạn, rốt cục hắn bắt đầu có phản ứng, trở tay bắt lấy
bàn tay ko an phận của ta, đôi mắt giống như mở to nhìn ta.
Ta giống như con gà con khanh khách
cười, vô cùng vui vẻ. Dán sát vào lồng ngực của hắn, tràn đầy mê hoặc,
"Cao Phi, ngươi có nhớ ta ko?" Mọi người đều nói trong dục vọng nam nhân đều ko lý trí, ta kỳ vọng Cao Phi có thể không để ý lý trí nói cho ta
biết một từ, nhớ.
Thế nhưng hắn đột nhiên xoay người đem
ta đè ở phía dưới, trong mắt có ẩn nhẫn, có dục vọng, có phẫn uất, nhưng là thật nhiều chán ghét.
Ta nhìn thấy trong mắt hắn, từ tận sâu
bên trong hắn, cho dù là lúc này Cao Phi vẫn có thể tỉnh táo biết rõ hắn hận ta. Ta muốn trốn chạy, nhưng bản năng lại lựa chọn đến gần. Ôm eo
của hắn, ta đem nước mắt chảy ngược vào trong lòng. Có lẽ ngay từ đầu,
ta vốn ko có quyền được chảy nước mắt.
Lần nữa mở mắt, ta đã mỉm cười sáng sủa. Nhưng Cao Phi lại cực kỳ chán ghét ta, giống như một loại trả thù, cuối cùng một khắc nói bên tai ta: "Hà Du Cẩn, ngươi bất quá là nữ nhân tự
đưa tới cửa mà thôi."
Đúng vậy, ta bất quá là nữ nhân tự đưa đến cửa, cho dù là đêm tân hôn,
chồng của ta cũng vì bị ta hạ dược mới thật sự cùng ta có quan hệ xác
thịt.
Nếu không phải tình thế bất đắc dĩ, ta
cũng sẽ không làm như vậy. Thời điểm hắn say như chết, ta đã thử đến
gần, thế nhưng hắn luôn nhận ra hương vị của ta, tránh xa ta.
Ta vạn bất đắc dĩ đành phải bỏ thuốc vào canh giải rượu của hắn.
Ngày hôm sau Cao Phi lại một lần nữa
miệt thị ta. Hắn nhìn thân thể trần truồng của mình, mặt lộ vẻ khinh bỉ
nói với ta: "Hà Du Cẩn, ngươi cần gì làm điều thừa, chẳng lẽ còn sợ ta
là Liễu Hạ Huệ?"
Ta cũng là sau khi có được thỏa mãn,
liền giống như mèo lười, cười cười lắc đầu, không đáng tranh luận. Hắn
nhất định là bị phương thức của ta làm tức giận vô cùng nên mới nghĩ một đằng nói một nẻo để bảo hộ tự tôn của mình.
Thế nhưng Cao Phi, lúc ngươi thần trí thanh tỉnh, ko có tác dụng của ngoại lực, ngươi thực sự có thể ân ái cùng ta sao?
Đáp án dĩ nhiên là không, cho nên ta sao có thể mạo hiểm. Khi tỉnh lại, trời đã sáng.
Ta luôn luôn ngủ muộn dậy sớm. Cao Phi
bởi vậy rất oán hận ta. Từ lúc bắt đầu lấy hắn, ta luôn bất chấp cảm thụ của người khác, ở trong phòng của mình cố tình làm bậy, ta không thích
giường. Ta có thói quen khi rời giường sẽ tạo ra tiếng động rất lớn, Cao Phi sau khi bị ta làm tỉnh giấc sẽ luôn nhìn chằm chằm ta. Ánh mắt như
đao, ngôn ngữ như mũi tên, chỉ sợ ta không mình đầy thương tích, hắn
nói: “Hà tiểu thư người rảnh rỗi, chẳng lẽ thời gian nghĩ thay người
khác một chút cũng ko có sao?”
Lúc trước cũng đã nói ta rất sợ hắn gọi
ta là Hà tiểu thư, lạnh nhạt, châm chọc mà bài xích. Ta trưng ra khuôn
mặt tươi cười, vô cùng sáng lạn, ta tin tưởng nụ cười của ta có thể lấn
át cả ánh sáng mặt trời, chỉ là dù thế nào cũng ko chiếu tới tâm khảm
Cao Phi. Ta dán lại gần người hắn: “Đánh thức ngươi có phải không? Ta về sau sẽ chú ý một chút, người hảo hảo ngủ tiếp. Ta đi chuẩn bị điểm
tâm.” Sau đó hôn lên mặt hắn. Mà Cao Phi mỗi một lần đều là híp mắt, đem nước miếng của ta lau sạch, quay đầu buồn bực ngủ tiếp.
Hôm nay có lẽ tiếng động của ta nhỏ,
không làm Cao Phi tỉnh giấc. Hắn còn đang ngủ, cánh tay trần đặt trên
chăn, xoay lưng về phía ta. Ta dè dặt ngồi dậy, nghiêng nửa người nhìn
hắn. Ta nhìn thấy gương mặt đó lại không thể kìm chế, cẩn thận quay
ngang mình nhẹ nhàng hôn xuống, trong lòng la to: “Cao Phi, ta yêu
ngươi, ngoại trừ ta sẽ không có ai yêu ngươi hơn.”
Sau khi hôn, lòng ta thực thỏa mãn.
Ta rời giường đi chuẩn bị bữa sáng cho
hắn. Cao Phi thích nhất là mì trộn, thêm một chút bơ lạc có thể làm cho
hắn vừa lòng thỏa mãn. Ta nhớ lần đầu tiên dùng thân phận bằng hữu hẹn
hắn, ta vốn đang trong khách sạn tốt nhất thành phố hẹn hắn cùng ăn một
bữa cơm. Cao Phi của ta chính là như vậy đáng yêu, như vậy nho nhã lễ
độ, như vậy biết lạnh biết nóng, như vậy săn sóc người khác, không có
d