t lờ anh cũng khó.
Châu Tử Dương chỉ uống nửa cốc trà Mao Tiêm thì có điện thoại gọi đến, Trần Mẫn Chi đứng dậy tiễn, anh xua xua tay, "Không sao".
Trần Mẫn Chi chỉ đành đứng như trời trồng, tiễn anh bằng mắt dõi theo bước chân khập khiễng tiến vào thang máy xuống tầng.
Nghe nói bàn chân trái của anh ba năm trước bị thương rất nặng trong
một tai nạn lúc trượt tuyết. Vì thế đã để lại di chứng, ảnh hưởng đến
việc đi lại sau này. Thêm vào đó, gần đây thời tiết không tốt, anh cử
động dường như khó khăn hơn lần đầu gặp mặt.
Đứng ngẩn ra bên bàn làm việc hồi lâu, Trần Mẫn Chi mới từ từ ngồi
xuống bình tâm trở lại. Mở máy vi tính tiếp tục chỉnh sửa những chứng từ mua lại của lần này. Những ngày tháng bên cạnh Châu Tử Hoành chẳng ngắn ngủi vì thế cô càng hiểu rõ tính khí của sếp. Châu Tử Hoành yêu cầu gắt gao trong công việc hoàn toàn khác biệt với thái độ lạnh lùng, hờ hững
khiến cô không dám sơ suất.
Chính vào lúc Trần Mẫn Chi tập trung tinh thần làm việc, hai cánh cửa gỗ tếch nặng nề bên cạnh mở ra, Châu Tử Hoành với điệu bộ chuẩn bị ra
ngoài, trước khi rời đi còn đặt một miếng giấy ghi chú nhỏ trên bàn làm
việc, dặn dò đơn giản: "Tuần sau bốn giờ thứ Hai, thay anh tặng một bó
hoa".
Trên tờ giấy ghi chú màu trắng đó có địa chỉ và tên một người con gái.
Trần Mẫn chi theo thường lệ xác nhận lại: "Tặng hoa hồng ư?".
Châu Tử Hoành nói: "Hoa hồng thường quá, đổi loại khác đi, em đích thân ra cửa hàng hoa nhé".
Trần Mẫn Chi không khỏi ngẩn người. Tặng hoa, tặng quà những việc thế này trước nay đều do cô làm chủ, Châu Tử Hoành chưa từng gặng hỏi qua,
sự việc thế này quả là trước nay chưa từng thấy.
Cô lưu ý và lại hỏi: "Chỉ tặng hoa thôi ư?".
Châu Tử Hoành định xoay người bỏ đi, nghe thấy thế liền dừng bước khẽ nheo nheo mắt, dường như thật sự nghiêm túc suy ngẫm hồi lâu. Sau đó
thần sắc trở lại bình thường, nói: "Chỉ tặng hoa, nhưng không cần để lại danh thiếp".
Cửa thang máy từ từ đóng lại, Trần Mẫn Chi mới cúi đầu nhìn nội dung tờ giấy ghi chú.
Thư Quân!
Một cái tên lạ lẫm, cô khẳng định mình chưa từng nghe qua cái tên
này. Mà lúc gọi điện thoại cho cửa hàng hoa, Trần Mẫn Chi mới đột nhiên
nhớ ra, sếp dường như đã từ lâu lắm rồi không sai cô tặng quà hoặc hoa
tươi cho phái nữ.
Dù là nữ nhân viên tinh thông, nhanh nhẹn cũng không thoát khỏi bản
năng "buôn bán". Lúc này Trần Mẫn Chi không khỏi thầm suy đoán. Rốt cuộc thì cô Thư Quân này là một niềm vui mới của Châu Tử Hoành hay là người
cuối cùng trong lịch sử phong lưu của anh.
Có lẽ, những thứ đã mất đi dẫu có tìm lại cũng chẳng thể được. Dù ký ức có sâu đậm đến đâu đi nữa thì giờ đây mong muốn gần gũi
như trước kia đã là chuyện không thể nào.
Khi nhận được hoa, chương trình truyền hình cũng vừa kết thúc, Thư
Quân đang tẩy trang trong phòng hóa trang. Cô vừa hát xong bài Như đang
phát huy, gương mặt Nicole đứng dưới khán đài trông không được vui cho
lắm.
Trợ lý Tiểu Kiều thay cô nhận lấy bó hoa tulip hồng tím lớn bắt mắt,
bó hoa che khuất cả gương mặt cô, cười hi hi nói: "Chị Thư, của chị
đấy". "Không tệ, nhanh vậy mà đã có fan hâm mộ rồi." Mọi người xúm lại
bàn tán.
"Chắc là của bạn trai đấy!"
"Không đâu, nếu là bạn trai thì phải tặng hoa hồng rồi. Đúng không, Thư Quân?"
Thư Quân đặt miếng bông tẩy trang xuống, phấn mắt trên quầng mắt vẫn
chưa kịp tẩy đi, hai quầng mắt sẫm màu gần như hoàn toàn nổi bật trên
nền da trắng thuần khiết. Cô băn khoăn nhận lấy bó hoa, chẳng biết ai
tặng.
"Xem ra thật sự là fan hâm mộ thần bí." Tiểu Kiều hớn hở phân tích.
"Không phải đâu!" Thư Quân chẳng tin.
"Vậy thì của ai chứ?" Ánh mắt Tiểu Kiều lóe sáng, cảm xúc hệt như
nhân vật phim hoạt hình, hai tay vòng trước ngực: "Lẽ nào là đối tượng
theo đuổi?". Cúi đầu nhìn bó hoa, Thư Quân lướt qua một lượt những khả
năng trong lòng mình, cuối cùng mặt nghiêm nghị, xua tay phủ nhận phỏng
đoán này.
Khi mọi người vừa lên xe công ty, điện thoại di động cô reo lên. "Giờ em có rảnh không?" Ngữ khí đầu dây điện thoại bình tĩnh. Giọng điệu
khiến Thư Quân hơi sững người, bó hoa tươi rực rỡ bắt mắt lặng lẽ đặt
bên cạnh ghế ngồi. Cô vô tình dải dây ruy băng tơ mỏng quanh ngón tay,
từng cuốn từng cuốn, cuối cùng mới lên tiếng hỏi: "Có việc gì không?".
Đối phương im lặng hồi lâu. "Gặp mặt rồi nói nhé?"
Rõ ràng chỉ là câu hỏi hết sức bình thường nhưng Thư Quân cảm thấy
tựa như ảo giác, chỉ thấy đây là giọng điệu khiêm nhường chưa từng xuất
hiện trong ấn tượng của cô, ẩn giấu kiểu cách tỉ mỉ cẩn trọng khiến
người khác cảm thấy xa lạ.
Cô cũng chẳng rõ bản thân mình là thế nào nữa, đầu óc lần nữa tái
hiện vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng, dáng vẻ hơi ngạo mạn thời niên thiếu.
Đáng ra phải mở miệng từ chối, thế nhưng cơ thể và suy nghĩ dường như
không thống nhất, cô bỗng chốc mềm lòng, khi sực tỉnh thì mới phát hiện
ra mình đã nhận lời rồi.
Thời gian đến địa điểm hẹn là nửa giờ đồng hồ sau đó. Trên con phố
quà vặt cạnh trường phổ thông trung học cũ đang vào thời điểm nhộn nhịp
nhất trong ngày. Ánh đèn sáng choang, khói dầu bốc lên tứ phía, mùi
