h trầm
thấp, trầm đến mức dường như lẩm bẩm nói với chính mình. Thế nhưng lần
này, Thư Quân thật sự nghe thấy rõ ràng.
Anh thì thầm gọi một cái tên: " Tiểu Mạn...", giọng điệu như mang chút vẻ thỉnh cầu bịn rịn mà cô chưa bao giờ nghe thấy.
Tim cô đập loạn liên hồi, sau đó mới sực nhớ ra vốn định làm gì. Cô
không để ý anh nữa chỉ đứng nhanh dậy xoay người đi vào nhà tắm.
Đến nửa đêm, Thư Quân chợt tỉnh giấc. Nhưng lần này chẳng phải vì mấy ngày liên tục gặp ác mộng. Cô vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng, trong
bóng tối mắt nhắm nghiền, cảm nhận bàn tay mát lạnh men theo xương quai
xanh, trượt xuống ngực và eo. Đó là cảm giác quen thuộc cùng với hơi thở ấm áp hòa lẫn với men rượu vấn vít phà phà bên cổ. Cô không khỏi nín
thở, khi bàn tay trườn xuống vùng nhạy cảm nhất cô mới không khỏi run
rẩy.
Giọng điệu thấp trầm đầy sức quyến rũ vang lên bên tai: "Tỉnh rồi à?".
Cô không nói gì.
Một lúc sau, thân thể cô bị đối phương xoay chuyển thay đổi phương hướng, đổi sang tư thế nằm ngửa đúng ý đối phương nhất.
Cô vẫn nhắm nghiền mắt không cử động còn Châu Tử Hoành cũng chẳng trở mình đè lên ngay lập tức. Anh dường như đã tỉnh rượu, lúc này đang hứng thú cao độ khám phá thân thể cô bằng ngón tay linh hoạt.
Ngón tay anh lang thang dọc theo những đường cong trên cơ thể cô, đầy kiên nhẫn và hứng khởi, tựa như nhà điêu khắc cần mẫn đang chiêm ngưỡng kiệt tác công phu do mình tạo ra. Thư Quân im lặng không nói gì, cô
không biết biểu cảm của mình lúc này là gì nữa, thân thể hoàn toàn trần
trụi, cô chỉ cảm thấy hơi lạnh, hai tay đặt xuôi hai bên mình, lặng lẽ
nắm chặt lấy drap trải giường.
Cô duy trì trạng thái như xác chết khá lâu, mãi đến khi Châu Tử Hoành đẩy đôi chân của cô ra và xâm nhập vào trong, cô mới không khỏi khẽ rên rỉ.
Người đàn ông đang đè lên thân thể ấy cúi rạp đầu hôn lên đôi môi cô, "Anh cứ ngỡ em muốn vờ ngủ mãi chứ".
Cô nhíu mày, trải qua khoảnh khắc khó chịu ấy, cô nói: "Em thật sự rất buồn ngủ".
"Mở mắt ra đi." Anh dường như chẳng nghe thấy lời cô, nói như nửa yêu cầu nửa như ra lệnh.
Hàng my rậm rạp trong bóng tối khẽ rung động, cô khẽ hỏi: "Vì sao?".
"Lúc này anh thích em nhìn anh." Anh nói, "Mở mắt ra".
Anh bắt đầu động đậy, chân mày Thư Quân lần nữa nhíu lại, cô để bàn tay mình vịn lên eo anh, hệt như những lần trước đây.
Cuối cùng theo lời Châu Tử Hoành, cô mở mắt nhìn theo từng động tác và biểu cảm của anh trong bóng tối mãi đến khi kết thúc.
Hôm sau cô dậy và ra khỏi nhà từ rất sớm, lúc đi khỏi Châu Tử Hoành
vẫn đang ngủ, cả di động cô cũng chẳng mang theo. Ở công ty cả ngày
trời, tiếp đó thì mấy ngày liền Thư Quân sắp xếp thời gian kín mít, một
mặt làm công tác ghi âm album còn tồn đọng, mặt khác nghiêm túc nghiên
cứu kế hoạch tuyên truyền do công ty sắp đặt.
Mãi đến choạng vạng tối cô mới nhận được điện thoại của Châu Tử Hoành.
"Anh có một tấm danh thiếp quan trọng để rơi ở chỗ em, giờ em có thể mang đến cho anh không?".
Cô đang định đi mua sắm tại siêu thị gần đó, thế nên cự tuyệt: "Hiện
giờ không có thời gian rỗi". Nhưng vẫn tìm thấy trên chiếc sofa lần
trước anh nằm ngủ quả nhiên lôi ra được tấm danh thiếp từ khe vịn tay,
cũng chẳng rõ là làm thế nào mà lại rơi ra nữa.
"Thật sự rất quan trọng, anh đang cần gấp." Đầu dây phía Châu Tử
Hoành dường như hơi ồn ào, mơ hồ nghe thấy tiếng nói của vài người, cả
nam cả nữ. Ngữ khí của anh lại trịnh trọng khiến cô không khỏi do dự.
Không đoán được anh đang làm gì. Cô suy nghĩ, rốt cuộc vẫn hỏi thỏa hiệp với tinh thần trách nhiệm: "Anh đang ở đâu?".
Vị trí Châu Tử Hoành đang ở cách căn hộ của cô không xa lắm, nhưng vì những lời lẽ anh nói trong điện thoại Thư Quân xuống nhà liền bắt taxi, đến mức khi cô nói ra địa danh, tài xế taxi liếc nhìn cô bằng ánh mắt
quái lạ. Cô mím chặt khóe môi: "Tôi có việc rất gấp".
Sau đó, mọi chuyện chứng minh cho sự lựa chọn của cô là hoàn toàn sai lầm. Thời khắc choạng vạng tối chính là giờ giao thông cao điểm, ngồi
xe lại tốn thời gian dài hơn là cuốc bộ, vả lại cũng do kẹt xe tiền xe
cũng vượt xa so với giá ban đầu. Khi đã đến nơi, vị tài xế đó nói: "Đi
thong thả".
Thư Quân miển cưỡng mỉm cười: "Cảm ơn".
Rút trong túi ra tấm danh thiếp được xem là cực kỳ quan trọng ấy, Thư Quân đã đợi người đàn ông hướng dẫn đứng ngay cửa dẫn vào hội sở, đồng
thời dễ dàng tìm thấy sảnh bao tại lầu ba, người hướng dẫn gõ gõ cửa,
người ngồi trong mở cửa ra cung kính chào đón cô ra hiệu bằng tay mời cô vào trong, sau đó thì rời đi.
Làn khói thuốc trắng mờ ảo vấn vít khắp phòng nhanh chóng bay lượn lờ ngay trước mặt, bước chân Thư Quân hơi do dự. Châu Tử Hoành ngồi ở vị
trí đối diện cửa ra vào, trên môi ngậm điếu thuốc, trông thấy cô, đôi
mắt thon dài khẽ nheo lại, vẫy vẫy tay với cô: "Vào đi". Sau đó, lại h
ạhấp ánh nhìn, đẩy mạt chược đến trước mặt, nói: "Thanh nhất sắc".
Thoáng chốc, không khí trong sảnh bao lại được đẩy lên cao trào mới.
Một người trong số ba người đàn ông khác ngồi cùng bàn với anh không cam tâm cười nhạo nói: "Hôm nay vận may đã tìm đến cậu, cuối cùng vẫn là
cậ