ngây người đứng ngay cửa cũng y hệt. Càng
tệ hơn nữa là, giọng nói của cô, phong cách của cô còn cả cử chỉ lúc trò chuyện nữa chứ, hoàn toàn là bản sao của Châu Tiểu Mạn.
Trên thế gian này sao lại có chuyện trùng hợp thế này, trùng hợp đến mức anh không khỏi kinh ngạc.
Anh muốn biết, Châu Tử Hoành giữ cô bên cạnh rốt cuộc là để làm gì!.
Thư Quân một mình đợi rất lâu dưới lầu, cũng chẳng thấy trên lầu có
động tĩnh gì. Cuối cùng trời dần tối sầm lại, cô mới sực nhớ ra phải nấu cơm. Dù rằng tài nghệ nấu ăn vẫn tồi tệ đến mức bị Châu Tử Hoành ghét
bỏ, nhưng trước sau trong nhà cũng vẫn chưa thuê bảo mẫu hay người giúp
việc theo giờ nên cô đành nhịn nhục chậm rãi mò mẫm.
Mãi đến một lần Trần Mẫn Chi ở lại dùng cơm, khen ngợi mùi vị món bò
phi lê cô làm. Cô vừa sợ vừa mừng xác nhận hết lần này đến lần khác mới
miễn cưỡng chấp nhận tin vui mình đã tự học thành tài.
Sự thật chính là thế, bởi lẽ không có tài năng vì thế mà cô chẳng có
chút tự tin gì đáng nói trên phương diện này. Huống hồ, Châu Tử Hoành
trước nay chỉ biết đả kích cô, cứ nghĩ đến là khiến người khác nhụt chí.
Bốn món ăn đơn giản cùng một món canh được bày trên bàn, Thư Quân
đứng dưới cầu thang do dự một hồi, kết quả nghe thấy tiếng động vọng lại từ trên lầu hai.
Châu Tử Dương một mình đi xuống lầu, dường như là không được vui cho
lắm, nụ cười càn rỡ bất cần đời trên gương mặt thường ngày cũng đã chẳng thấy nữa. Anh trông thấy Thư Quân, con tim bất giác loạn nhịp.
Thư Quân khẽ nhíu mày, vì thật sự không biết nên nói gì, sau một hồi do dự mới hỏi: "Ở lại dùng cơm luôn?".
Nói xong cô liền thấy không hợp lý, phảng phất như cô đang tự cho
mình thân phận nữ chủ nhà vậy. Thế là, Thư Quân lại nói thêm: "Tôi còn
có chút việc phải đi trước, chìa khóa để trên bàn trà".
Cô vội vàng gạt phắt mối quan hệ, vì thế mà đã sớm có sự chuẩn bị hợp lý, áo khoác ngoài cũng mặc sẵn rồi.
Châu Tử Dương nhất thời không tiếp lời.
Thật ra anh đang hoảng hốt.
Đứng trước mặt đây, dường như là người xưa vô cùng thân thuộc, rõ
ràng biết rõ là không cùng một người nhưng anh vẫn không khỏi muốn ngắm
nhìn cô thêm một lát. Vầng trán xa lạ ấy, với sức quyến rũ cùng hơi thở
quen thuộc như thế, tựa như xoáy nước sâu thẳm không đáy, cứ thế thu hút lôi kéo ánh mắt và suy nghĩ của anh khiến anh chẳng dễ gì rời ra được.
Thế nhưng, bọn họ rõ ràng là hai con người.
Tuy mới chỉ chạm mặt nhau hai lần, nhưng Châu Tử Dương dễ dàng phát
hiện ra lớp phòng bị dưới đáy mắt Thư Quân. Có lẽ bản thân anh quá nhạy
cảm, hoặc có lẽ do Thư Quân vốn cố ý che đậy. Dường như bắt đầu từ
khoảnh khắc tình cờ đụng mặt tại cửa thì cô đã cố tình xa lánh và đề
phòng. Hiện giờ lại là dáng vẻ chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào, chẳng
giống với bộ dạng đang làm bộ làm tịch.
Cô đang đề phòng điều gì chứ? Anh không hiểu. Chỉ biết là dường như
cô không muốn đối mặt với anh. Trên người cô dường như đang dựng lên một bức màn không dày cũng không mỏng, dù là nhẹ nhàng tinh tế thì cũng
chẳng dễ dàng để người khác tiếp cận.
Đây mới chính là khác biệt của cô và Châu Tiểu Mạn
Châu Tiểu Mạn từ nhỏ đã được Châu gia nhận nuôi, cô con gái nhận được sự bao bọc cưng chiều của người nhà họ Châu, tựa như viên ngọc đang tỏa sáng lấp lánh. Trong hồi ức Châu Tử Dương, cô mãi mãi ngây thơ rạng rỡ, dù là lúc mới bước vào Châu gia cũng chẳng bỡ ngỡ. Sau này lớn lên đối
xử với mọi người dịu dàng tựa như làn nước suối trong vắt. Ngay cả ông
nội cũng nói, Tiểu Mạn là đứa có tình cảm và mạnh mẽ. Phải biết rằng,
ông ngoại đã từng lăn lộn trên chốn thương trường mấy chục năm, ánh mắt
sắc nhọn tựa lưỡi dao, đánh giá thế hệ đời sau chưa bao giờ sai cả.
Rốt cuộc vẫn là hai người .
Tiểu Mạn đã mất lâu rồi. Cho dù người khác có giống cô thế nào đi nữa, thì trước sau vẫn là không phải.
Châu Tử Dương từ từ hoàn hồn, biểu cảm cũng thoải mái lên, nói: "Tôi
không ăn ở đây. Đồ ăn trông ngon thế này, hy vọng lần sau sẽ có dịp nếm
thử". Nói xong anh gật đầu với cô, khẽ cúi người rồi cất bước rời khỏi
căn hộ.
Cánh cửa lơn mở ra rồi đóng lại, trong phòng khách chỉ sót lại một người.
Cô vốn chẳng phải ngốc nghếch, ánh nhìn chăm chú của Châu Tử Dương có chút gì đó kỳ lạ. Kỳ thực có những khoảnh khắc cô đột nhiên nhận thấy
ánh mắt đó hơi quen thuộc, dường như đã từng gặp ở đâu đó rồi.
Có lẽ là không lâu trước đây, tiếc là nhất thời không nhớ ra.
Sau một hồi tranh đấu cô mới lên lầu tìm Châu Tử Hoành, oán trách
chẳng nặng chẳng nhẹ: "Anh nên nói trước với em ở đây còn có người khác
nữa".
"Nó là em trai anh, không phải người nào khác cả." Biểu cảm Châu Tử
Hoành rất lạnh nhạt, ngồi nghiêm chỉnh tựa lưng vào ghế sau bàn đọc
sách. Trước khi cô lên anh dường như vẫn giữ nguyên trạng thái này cũng
chẳng rõ là đang suy nghĩ gì nữa.
Thư Quân chau chau mày, quả nhiên cảm thấy anh không hiểu dụng ý những lời mình vừa nói.
"Bởi vì cậu ta là người nhà anh, thế nên phải báo trước với em."
"Vì sao?"
"Anh thấy sao?"
"Xin lỗi, anh không hiểu." Ngữ khí của anh vẫn bình thản điềm đạm,
không rõ là cảm xúc gì nữa nhưng cô lại t