ời vẫn còn chưa giảm đâu.
“Thím Mẫn, cháu vừa mới gặp Tạ Kính, cháu giật cả mình.”
Cô tìm đến nhà thím Mẫn cũng bởi vì muốn biết Tạ Kính là người như thế nào, cũng không phải là muốn điều tra lý lịch của anh, chỉ là cô muốn biết người đàn ông này có khó sống chung hay không thôi.
“Tôi cũng vừa mới biết.” Thím Mẫn cười rất tươi: “Cậu ấy vừa về tối hôm qua, lại bị đám A Tạp kéo đi uống rượu.”
“Anh ấy nói anh ấy chỉ về một tuần thôi.”
“Đúng rồi, trước giờ cậu ấy chưa bao giờ ở trên núi quá một tuần lễ.” Thím Mẫn dừng lại một chút rồi lại nói tiếp: “Cậu ấy trở về để tảo mộ.”
Tảo mộ?
Vương Tuệ Hân trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
Tảo mộ không phải là tiết thanh minh sao?
“Mẹ cậu ấy chôn ở dưới chân núi, ngày mốt là giỗ bà ấy!” Thím Mẫn giải thích.
Thì ra là vậy, Vương Tuệ Hân đã hiểu rồi.
“Vậy cha anh ấy đâu? Anh ấy còn có người thân nào khác không?” Nếu có thì chắc nay mai cũng sẽ trở lại để tảo mộ rồi.
“Cha cậu ấy còn sống, nhưng cũng không quan tâm tới cậu ấy, đó là một người đàn ông vô lương tâm. . .” Nhắc tới chuyện này, thím Mẫn lại tức giận, lớn tiếng trách móc người đàn ông kia.
“Mẹ của A Kính thật ngốc, bị tên đàn ông xấu xa đó lừa gạt. . . .”
Thím Mẫn bắt đầu lải nhải, kể về những chuyện lúc trước, từ trong lời nói của bà, Vương Tuệ Hân biết Tạ Kính là con riêng, năm đó, cha của Tạ Kính ngoại tình với mẹ anh, lúc Tạ Kính 3 tuổi thì vợ của ông ta tìm đến, nghe nói là đã đánh hai mẹ con bọn họ rồi tố cáo mẹ anh chia rẽ hạnh phúc gia đình người khác, mẹ Tạ không còn cách nào khác, đành phải mang con trai lên núi sống nương tựa bà dì.
Lúc Tạ Kính 7 tuổi, mẹ anh bất ngờ qua đời vì căn bệnh ung thư, từ đó anh sống chung với bà dì, cũng may, nhà bà dì không tệ, anh có thể yên ổn mà lớn lên, mấy năm trước bà dì chuyển nhà xuống chân núi, mở một quán ăn nhỏ, lần nào anh lên núi thì cũng sẽ ghé thăm nhà vợ chồng bà trước.
Thím Mẫn nói liên tục nửa tiếng đồng hồ, nếu không phải là hàng xóm đến tìm thì chắc câu chuyện vẫn còn chưa kết thúc đâu.
Vương Tuệ Hân nhân dịp này nói tạm biệt, sau đó chạy chầm chậm vòng quanh đường núi. Chạy bộ là thói quen mỗi ngày của cô, hôm nay Tạ Kính đột nhiên xuất hiện làm xáo trộn thói quen của cô.
20 phút sau, cô mồ hôi đầy người, trở về nhà tắm, thay một chiếc áo ngắn tay và một chiếc quần short lửng, tự làm cho mình một bữa sáng phong phú, sau đó mới bắt đầu công việc theo thường lệ.
Cô ra sân trước nhổ cỏ tưới hoa, sau lại trở vào uống trà đọc sách, nghe một vài bài hát quen thuộc, vô cùng thoải mái, thời gian cứ thế trôi qua rất nhanh. . . .
Đã tới giấc trưa, cô đi ra bên ngoài tản bộ, tiện thể ngắm hoa, lúc trở về thì điện thoại di động lại vang lên, cô nhìn điện thoại thì biết là bạn tốt Giản Hữu Văn.
“Không phải là cậu đang làm việc sao? Sao lại gọi cho mình?” Tâm tình của Vương Tuệ Hân đang rất tốt nên mở miệng trêu chọc đối phương.
“Cậu nghe thấy gì chưa?” Giản Hữu Văn vội vàng hỏi một câu.
“Nghe thấy gì? Mình chả hiểu gì cả?” Vương Tuệ Hân lót tấm đệm, sau đó thoải mái ngả lưng vào ghế salon.
Giản Hữu Văn bạo phát: “Bành Ngạn Kỳ sắp kết hôn với người phụ nữ chết tiệt kia.”
Trong đầu oanh một tiếng, Vương Tuệ Hân chết lặng tại chỗ, điện thoại di động rơi xuống đất. Bành Ngạn Kỳ, bạn trai cũ của cô, kẻ bạc tình, sắp kết hôn?
“Alo? Alo. . .”
Vương Tuệ Hân lấy lại tinh thần, vội vã luống cuống nhặt điện thoại lên: “Mình đây!”
Giản Hữu Văn thử dò xét: “Cậu không sao chứ?”
“Không sao. Làm sao cậu biết?”
“Có người quen thấy anh ta đăng trên facebook, sau đó gửi hình cho tớ xem. Cậu cũng biết tớ bị anh ta cho vào danh sách đen nên không xem được.” Giản Hữu Văn cau mày.
Một năm trước, khi Bành Ngạn Kỳ bắt cá hai tay thì cô đã chửi anh ta ầm ỹ ở trên facebook, sau đó đã bị anh ta cho vào danh sách đen.
“Tớ nghĩ chắc cậu cũng thấy cho nên mới gọi tới hỏi cậu. Aizz, cái tên khốn đó. . . cậu đừng đau khổ.”
Vương Tuệ Hân bị tin tức bất ngờ khiến cho tâm trạng không vui, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Mình có gì mà phải đau khổ? Anh ta vốn vẫn là một tên khốn.”
“Còn nói chắc chắn là không có gì với Phương Khải Lỵ, láo toét, đàn ông mà tin được thì cứt chó cũng có thể ăn!” Giản Hữu Văn thở phì phò nói: “Cậu yên tâm, tớ sẽ giúp cậu trút giận, để tớ lên facebook chửi hai kẻ khốn kiếp đó.”
“Hả?” Vương Tuệ Hân trợn mắt: “Đừng làm ẩu, mất công người ta nói cậu nói xấu. . .”
“Anh ta dám nói gì? Nói đi, ai sợ ai?” Giản Hữu Văn cười lạnh: “Tớ vừa mới gọi điện thoại mắng Phương Khải Lỵ một trận!”
Phương Khải Lỵ từng là bạn của các cô, thế mà lại hèn hạ đi quyến rũ bạn trai của Tuệ Hân, cuối cùng bị các cô cạch mặt.
“Cô ta còn dám ngắt điện thoại của tớ!” Giản Hữu Văn nổi cơn thịnh nộ: “Cô ta đã cướp đi bạn trai của cậu ——”
“Đừng nói nữa!” Tâm trạng của Vương Tuệ Hân đang rất xấu, cô cắt ngang lời của Giản Hữu Văn: “Loại đàn ông như vậy, cô ta muốn thì cứ lấy đi, mình không quan tâm, dù gì thì tụi mình chia tay một năm rồi, nam cưới nữ gả cũng không liên quan đến nhau.”
“Cậu không cần phải giả vờ mạnh mẽ, nếu như cậu không quan tâm thì tại sao lại không