Tôi đột nhiên hiểu ra, vẻ đẹp của vợ cơ hồ chỉ để
thưởng thức, cô ấy đi lại trong nhà thỉnh thoảng lại khiến tôi có cảm giác đây
không phải là ngôi nhà, mà là sàn diễn hình chữ T.
Sau khi cưới, cô ấy không làm người mẫu nữa, chỉ được
thể hiện thân hình tuyệt mĩ lúc ở nhà hoặc đi phố với bạn. Câu cửa miệng của cô
ấy là: Ai nói phụ nữ thì phải nấu ăn, trông con? Tại sao không thể thuê giúp
việc?
Tôi nghĩ rất lâu, nói với cô ấy: Nếu vợ không biết nấu
ăn, không trông con, anh chỉ cần thuê giúp việc, vì sao phải kết hôn?
Vậy là từ sự ngông cuồng si mê người đẹp của thời trai
trẻ, trở về nhận thức của người đàn ông trung niên đối với gia đình, tôi cho cô
ấy đủ tiền có thể thuê giúp việc nấu ăn, trông con, dứt khoát ly hôn.
Tôi thích phụ nữ đẹp. Dung mạo đẹp, dáng người đẹp như
vợ cũ của tôi là một kiểu. Dung mạo không đến nỗi xấu không thể chấp nhận,
nhưng tâm hồn đẹp cũng là một kiểu. Cô phóng viên này, dung mạo xinh đẹp, có ý
thức công dân cũng là một kiểu.
Lặng lẽ nghe xong, lát sau em đi, ấn tượng để lại cho tôi
lúc đó là, khi tranh luận, mắt em giống như ánh đèn có thể điều chỉnh được, từ
từ sáng lên, cuối cùng lóng lánh như pha lê.
Tôi đến gặp một người quen trong giới kinh doanh bất
động sản vừa được em phỏng vấn, hỏi dò về em. Vị này lắc đầu, nói: Hình như
phóng viên báo mạng thời sự thành phố A, miệng lưỡi sắc như dao.
Tôi cười, ra khỏi phòng.
Tôi nghĩ, có lẽ mình quá nhàn rỗi, những môn thể thao
mang tính chinh phục như chơi golf, câu cá đều rất tĩnh, thiên về nội tâm chơi
mãi cũng muốn thay đổi.
Sau khi trở về, tôi lên diễn đàn trên mạng, chờ một
tuần. Khi thấy họ nói về vấn đề bất động sản bỗng hưng phấn, đọc liền hết bài
viết tiêu đề Gian thương đâu có chê tiền.
… Nếu giới đầu tư không quá hám lời, giá
nhà đất liệu có tăng? Không, giá nhà đất liệu có tăng vù vù như vậy? Thiết nghĩ
không ai trong số họ nhìn thấy tiền mà không muốn kiếm. Nhưng, họ tham lam, lừa
gạt, dối trá… bằng cách đó họ kiếm được những đồng tiền không xứng đáng…
Tôi cười ha hả, một mình khoái trá ngồi trước vi tính,
trước mặt vụt hiện một hình bóng đáng yêu, dứ dứ nắm đấm, chỉ muốn lôi giới
kinh doanh bất động sản lên đoạn đầu đài hoặc giá treo cổ. Thế hệ 8X, không
những có trí tuệ, còn đầy nhiệt huyết đam mê. Thế giới sẽ thay đổi dưới tay họ.
Cảm thấy hứng thú, tôi nghĩ ra một cái nick lên diễn
đàn đấu với em. Suốt một tháng, bài viết này trở thành vấn đề nóng nhất diễn
đàn, tôi và em tranh luận rất thẳng thắn, tôi không tin mình không địch nổi cô
bé “miệng lưỡi sắc như dao” kia.
Nếu tôi là con mèo già, thì em là con chuột nhỏ tôi
nuôi, là con chuột không biết, cũng chưa từng nhìn thấy mèo.
Tôi dần dà phát hiện, em rất có chủ kiến, lại am hiểu
triết học! Vợ cũ của tôi từng nói ráo hoảnh: Tần Huyên, em thấy anh khi túi đã
đầy tiền, liền đóng vai phong lưu, gia đình anh nông dân chính gốc, chuyên thầu
khoán, vừa phất mấy năm, bây giờ cũng lên được tập đoàn mới đi học thần, học
đạo để đánh bóng bản thân.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ta, giở sách đọc tiếp. Lúc đó
tôi biết, tại sao chủ nghĩa duy tâm vẫn còn đất sống, đầu chỉ nghĩ tới câu: Tôi
tư duy tức là tôi tồn tại[2'>. Tôi
coi như cô ta không tồn tại.
[2'>
Câu nói nổi tiếng của triết gia người Pháp René Descartes (1596-1650).
Cuối cùng một hôm, không thể hàng ngày chờ đợi hồi âm
trên diễn đàn, liền đề nghị em dùng QQ nói chuyện, em đồng ý. Tôi có MSN, nhưng
tôi muốn dùng riêng một QQ, trong đó chỉ có một người bạn là em. Tôi lấy cái
tên có hàm ý đặc biệt: Cỏ Mùa Xuân, từ đó em gọi tôi là Cỏ Xuân, tên mạng của
em là Linh Lạc Vi Trần, nghĩa là bụi bay, tôi gọi em là Trần Trần.
Trong thời gian hơn hai năm, em dần dần đi vào lòng
tôi. Em coi tôi là một người ảo không bao giờ gặp mặt để dốc bầu tâm sự, A
Dương, bố mẹ, công việc, bạn bè, em đều nói hết với tôi. Tôi lặng lẽ trở thành
cái hố nhỏ, trong phim Năm tháng như hoa Lương Triều
Vỹ dùng tay đào một cái hố nói vào đó những bí mật của mình.
Trần Trần làm tôi đau lòng. Tính cách kiên cường,
nhưng bị kẹt giữa tình thân và tình yêu, đến nỗi một thời gian dài, tôi cảm
giác em bị kẹt giữa băng và lửa.
Theo tôi nghĩ, em và A Dương không thể có kết quả, mấu
chốt của vấn đề liên quan đến quan niệm dòng dõi của người Trung Quốc. Cá nhân
tôi cho rằng, vấn đề này có lý, đối với người bình thường, hoặc với người không
coi trọng quan điểm đó, điều này có vẻ không công bằng, chỉ người trong cuộc
mới có thể hiểu khoảng cách khó nói đó.
Lấy ví dụ đơn giản, bố mẹ Trần Trần là giáo sư đại
học, sẽ tuyệt đối không suốt ngày phàn nàn chuyện chợ búa giá cả, bố mẹ Tiêu
Dương thì ngược lại. Hai gia đình ngồi với nhau, biết nói chuyện gì? Không có
tiếng nói chung, bố mẹ Trần Trần chỉ cần hơi khách sáo, kiệm lời một chút là bố
mẹ Tiêu Dương đã thấy chạnh lòng, họ cho là vợ chồng ông giáo sư kiêu ngạo, kì
thực họ chỉ không quen giao tiếp theo cách của bố mẹ Tiêu Dương.
Đàn ông không chịu nổi khi thấy bố mẹ bị lép vế, bị
coi thường, dù đó chỉ là cảm giác.
Thực
