Polaroid
Mua Phu

Mua Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323792

Bình chọn: 7.5.00/10/379 lượt.

chân, tiên hạ thủ vi cường.

Hắn ngước mắt, nhìn lên bốn phía. Dư

quang đuôi mắt thoáng nhìn thấy một bóng người nhanh như chớp, trốn vào

sạp đậu hũ ở đối diện. Nàng vừa lui thân mình vừa trốn, còn vừa len lén

nhìn lại, trộm thăm dò xem phản ứng của hắn.

Xem ra, đại cô nương ngày thường cẩu

thả, không chút để ý, nhưng lại rất biết suy nghĩ như vậy đây. Hắn không nhịn được liền bật cười.

Chỉ há miệng một cái đã ăn hết cái bánh nướng vừng, hắn phủi phủi vừng vương trên người, tâm tình cực tốt.

Có gì mà phức tạp quá vậy? Muốn làm gì thì cứ đi làm là được, kỵ đông kỵ tây, cuối cùng lại chẳng làm được cái gì hết?

Hắn nhẹ nhàng đi đến trước sạp đậu hũ

đối diện tìm người, trực tiếp báo với Linh Nhi: “Linh Nhi cô nương,

phiền cô nói dùm với cái người đang ở trong kia một tiếng. Cứ trốn như

thế thật không giống nàng chút nào, mau về nhà đi!” Dừng một chút rồi

nói tiếp: “Ta chờ nàng.”

Linh Nhi liếc mắt nhìn hắn một cái, không khỏi giơ tay lên ấp hai gò má đang nóng lên: “Được, biết rồi.”

Thật sự nàng muốn nói là … hơi quá đáng!

Làm sao có thể nói với đại cô nương chưa gả như vậy… Này, không phải là lời tỏ tình sao? Thâm ý uyển chuyển hàm

xúc, làm người ta xấu hổ đến đỏ cả mặt.

Chân hắn vừa mới bước đi, Mục Hướng Vũ liền lắc mình đi ra.

“Linh Nhi, ngươi nói xem, hắn làm vậy…

có phải là không còn giận ta nữa không? Ây da, ngươi thấy hắn có ngốc

lắm không? Giận ta thì cứ giận đi, tội gì phải cực thân đến mức tức giận cả một đêm không ngủ…”

Muốn ta nói? Muốn ta nói ta muốn đánh

người sao? Vợ chồng son các ngươi muốn ngọt muốn ngấy, cần gì phải diễn

trò trước mặt ta… Sao không tự mình đóng cửa mà dạy nhau đi?

“Ta nói hả? Ta nói ngươi tốt nhất là mau trở về đi. Trễ một chút làm hắn lại nổi giận thì không có ai cứu ngươi được nữa đâu.”

Linh Nhi từ tốn đe dọa, lại khiến cô

nương kia nhanh như chớp, chạy vội về nhà. Mới chớp mắt mấy cái đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Nàng cúi đầu, nhìn con sói to lớn đang

kề cọ bên chân mình. Nàng ngồi xuống vuốt ve nó, ánh mắt yêu thích vô

tận cùng ngưỡng mộ hướng về phía bóng người đang chạy ở xa xa.

“Bọn họ, đẹp đôi quá, đúng không?”

Tình cảm thuần túy như vậy: chân thành

tha thiết, không nhiễm thế tục, chỉ toàn tâm toàn ý làm bạn bên cạnh đối phương. Cuộc đời con người ta, có thể có được một cuộc tình như vậy,

tìm được một người thật tình với mình như vậy, cũng không có gì là uổng

phí nữa…

Một ngày, đang lúc thu dọn quán xá, hắn nhanh nhẹn xếp gọn bàn ghế, đuổi nàng vào trong thu bát.

Trong khi dọn bát đũa vào giỏ trúc, nàng tìm thấy một chén đậu hũ nước đường đã nguội.

Quay đầu nhìn lại, thấy hắn đang giả vờ

bận rộn thu dọn đồ đạc, không hề để ý đến nàng, nhưng vẫn không tài nào

giấu nổi tâm sự, hai tai đều đỏ bừng lên.

Nàng bật cười, nâng bát lên tinh tế nhấm nháp. Đậu hũ vừa vào đến miệng liền chui tọt vào cổ họng, ngọt đến tận tâm.

———–***———–

Trước khi đi ngủ, Ấp Trần vào phòng, bên trong hoàn toàn im ắng.

Lại chạy đi đâu rồi?

Nhớ lại, mới vừa rồi khi hắn muốn vào

phòng thay quần áo thì bắt gặp nàng đang chạy ra ngoài, hắn cũng vội

vàng ném mình ra cạnh cửa.

Khi đó cũng không nghĩ nhiều, cứ tưởng

nàng đang thay quần áo. Vô tình lại đụng phải lúc cô nương người ta đang làm chuyện riêng tư. Dù sao, cô nam quả nữ ở chung một phòng cũng có

rất nhiều điều bất tiện… Mặc dù thật ra, cái gì hắn cũng chưa hề nhìn

thấy.

Bây giờ nghĩ lại, càng cảm thấy bộ dạng của nàng lúc ấy rất khả nghi, thái độ lén lút.

Đại cô nương kia thần kinh có vấn đề,

chỉ sợ rằng đang lúc tắm rửa mà có bị hắn bắt gặp vẫn có thể hào phóng,

đùa yêu với hắn một câu: “Cùng tắm đi!” Làm gì có chuyện xoay xoay vặn

vặn như vậy?

Nghĩ như thế, hắn liền hạ quyết tâm phải điều tra nguyên nhân.

Kỳ thật cũng không cần phải lo lắng tìm

kiếm thần bí. Hắn vừa đi đến gần liền nhìn thấy một bộ quần áo mới được

đặt ngay ngắn trên giường của mình.

Vải dệt này, nhìn có chút quen mắt nha.

Hắn híp mắt suy nghĩ một lát. Nhìn xuống bộ trang phục màu chàm mà nàng để lại, run run mở ra xem, là quần áo đàn ông.

Cho nên, cho nên là…

Hắn cho rằng nàng mua vải là muốn chuẩn

bị cho chính nàng thêm vài bộ quần áo mới để trang điểm dung mạo. Về sau hắn có hỏi, nhờ thợ may đồ mất bao nhiêu tiền. Nàng nói không cần, nàng sẽ tự mình làm. Sau đó cũng không nói tiếp gì nữa.

Cũng đã nửa năm rồi đấy nhỉ? Chưa từng

nhìn thấy lại bóng dáng tấm vải đó lần nào, cũng không thấy nàng cắt

may. Còn tưởng rằng nàng không biết nên đã ném cho người nào rồi. Hóa ra là…

Hốc mắt hắn nóng lên. Nỗi lòng kích động không thôi. Cánh tay cầm quần áo khẽ run lên. Hắn khoác thử quần áo mới lên mình, không sai biệt chút nào, hoàn toàn vừa y với vóc người của

hắn.

Cái này… còn có thể là ý gì nữa?

Đặt ở trên giường của hắn, mặc vào lại

vô cùng vừa vặn. Cho dù, chỉ là tự mình hắn đa tình, hắn vẫn muốn giữ

làm của riêng, tuyệt đối sẽ không trả!

“Thích không?” Mục Hướng Vũ im hơi lặng tiếng từ phía sau hắn xông ra, cằm dưới ghé dựa vào đầu vai hắn, mỉm cười hỏi.

Hắn nghiêng mặt liếc nhìn cái miệng đang cườ