XtGem Forum catalog
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325731

Bình chọn: 7.00/10/573 lượt.

chúng ta phải sử dụng 2 thanh nẹp này để cố định, trước tiên phải băng lại chỗ đùi…” Cô vừa nói vừa vô ý thức chạm nhẹ vào đùi ngoài của Hình Khắc Lũy. “Khi băng thì phải khống chế tốt độ chặt của băng, lỏng quá thì sẽ không cố định xương được, còn chặt quá thì sẽ không tốt cho xương…” Cô miệng nói không được chặt quá nhưng tay thì lại đang ra sức siết chặt cuộn băng.

Mễ Kha đương nhiên chỉ nghĩ đến việc làm đau anh nhưng thân thể Hình Khắc Lũy đã trải qua không biết bao nhiêu thử thách, liệu cô có thể làm đau anh không? Anh chỉ cảm thấy một đôi tay mềm mại đang chạm vào cơ thể mình, làm cho anh sinh ra một cảm giác khác lạ. Mà loại cảm giác này làm cho sắc mặt của Hình Khắc Lũy trở nên khó coi, anh cảm thấy mình phải giạy cho cô một khóa học cơ bản. Ví dụ như: Thân thể của đàn ông rất nhạy cảm.

Hôm đó, sau khi buổi huấn luyện kết thúc, Hình Khắc Lũy tìm cơ hội thần không biết quỷ không hay, đi đến trước mặt cô nhỏ giọng nói: “Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, tôi sẽ nhập viện, tiến hành theo sát em.” Khi thấy lông mày Mễ Kha dựng đứng lên, anh cười hì hì mà bổ sung thêm một câu: “Đảo lộn bệnh viện của các em.”

Đối với việc Hình Khắc Lũy thường xuyên giở trò vô lại, Mễ Kha thật sự rất bất lực. Kể từ ngày bọn họ quen nhau, một ngày anh không trêu chọc cô thì chắc không sống được. Làm cho Mễ Kha bắt đầu nghi ngờ rằng công việc của thiếu tá Hình chính là trêu chọc cô.

Anh còn chê cô đại não kết cấu không bình thường, anh bình thường mà còn muốn nằm viện? Mễ Kha cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục dây dưa với anh thì chắc chắn cô sẽ phải nhập viện tâm thần. Mễ Kha nhấc chân dùng sức đạp thật mạnh hai phát, bị đả kích nói: “Cười cười. Không sợ bị rút quai hàm à?” Trong lòng âm thầm oán: Nếu như đi giày cao gót thì sẽ đau hơn nhiều.

Hình Khắc Lũy thản nhiên như không, khi Mễ Kha quay người anh nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô, cánh tay hơi dùng lực ép sát cô vào tường, khóe mắt tràn ngập ý cười: “Tôi phát hiện ra một điều, em đã trưởng thành rồi.” Lúc đầu anh chỉ muốn đùa cô chút thôi nhưng lại không ngờ tời cô lại nhanh chí phản bác như vậy.

“Anh, anh đang làm trò gì vậy?” Cả người Mễ Kha bị thân hình cao lớn của Hình Khắc Lũy bao vây, trên người anh tỏa ra mùi thuốc lá quen thuộc, vào giờ khắc này nó giống như một mùi hương đầy cám dỗ, làm cho cô mất đi khả năng giao tiếp, trống ngực cứ đập thình thịch nhìn anh.

Nếu như không lầm thì đây là lần đầu tiên Mễ Kha tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy với Hình Khắc Lũy. Đường nét trên khuôn mặt anh rất đặc biệt. Điểm nổi trội nhất chính là cặp mày kiếm kia, chỉ cần anh khẽ nheo lại đã làm cho cả gương mặt trở nên nghiêm nghị. Thêm vào đó là đôi môi với độ dày hoàn hảo, dù chỉ hơi nhếch khóe môi thôi cũng khiến cho anh dù không biểu lộ cảm xúc gì vẫn giống như đang cười. Chính đặc điểm này đã tạo nên biệt danh “Hổ mặt cười” của Hình Khắc Lũy, gương mặt đẹp trai, mạnh mẽ nhưng cũng mang vài phần trẻ con.

Cảm thấy anh càng ngày càng ép sát mình, Mễ Kha cuống cuồng giơ tay chống vào ngực anh: “Anh…anh buông tôi ra.” Cái gọi là nhanh mồm nhanh miệng đứng trước mặt anh cũng trở nên vô nghĩa.

Nhìn bộ dạng khẩn trương, luống cuống của cô, nụ cười của Hình Khắc Lũy càng sâu hơn, nói nhỏ: “Sao thế? Đỏ mặt à? Lúc trước “sờ” tôi tự nhiên lắm mà?” Hơi thở nóng rực của anh phủ trên tai cô, làm cho tâm tư của Mễ Kha trở nên rối bời. Nhưng cũng không gần thêm nữa, Hình Khắc Lũy lùi ra sau 1 bước, thờ ơ nhún vai: “Trừng phạt em, lần sau không tùy tiện như thế nữa.”

Đối đầu với kẻ điên này, Mễ Kha hiểu được mình không phải là đối thủ của anh. Chờ cô trấn tĩnh xong thì không thấy bóng dáng của Hình Khắc Lũy đâu nữa.

Trừng phạt cái gì? Với trí thông minh của mình, Mễ Kha không hiểu anh ám chỉ việc gì, cứ thế mà bước đi.

Cứ nghĩ đến việc Hình Khắc Lũy thường xuyên cố ý đến gần cô là một loạt phản ứng dây chuyền như chân tay mềm nhũn, não hoạt đọng không nhanh nhạy lại xuất hiện. Mễ Kha ảo não dùng tay che mặt, thầm nghĩ mình thật không có tiền đồ.

Mễ Kha cố gắng không để ý đến anh, dù là ở sân huấn luyện hay là ở phòng ăn, cô cũng xem như là không nhìn thấy, coi anh như không khí vậy. Dĩ nhiên loại phản kháng này của Mễ Kha hoàn toàn chẳng có năng lực sát thương gì đến Hình Khắc Lũy.

Đến cả đoàn 5-3-2, đối thủ mạnh nhất trong các đợt dã chiến cũng phải công nhận Hình Khắc Lũy chính là “Thủ tốt công giỏi”. Cho nên mới nói, ngay cả bộ đội đặc chủng như họ cũng không dám coi thường đối thủ là anh, khả năng chiến đấu của Hình Khắc Lũy thật sự không phải nghi ngờ. Về điều này, Mễ Kha đã được lĩnh giáo sâu sắc.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thời hạn 1 tháng cuối cùng cũng kết thúc, ngày kiểm tra đã đến. Mễ Kha dồn toàn bộ sức lực, trừ những người xếp hạng đầu và cuối của danh sách trúng tuyển ra thì thành tích của Mễ Kha cũng đạt ở mức trung bình, miễn cưỡng qua đợt kiểm tra.

Bên trong phòng vi tính, các nữ binh hai mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, một tay di chuột, một tay gõ bàn phím, điều khiển linh hoạt, ví dụ như Nghiêm San,.. cũng có những người tay chân luố