Pair of Vintage Old School Fru
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326345

Bình chọn: 9.5.00/10/634 lượt.

u nhân thấp giọng nói: “Đừng để ý, như cô ta nhất định không lấy được chồng.”

Hướng Uyển Ngọc tức muốn bùng nổ, có mẹ chồng là Triệu Quốc phu nhân và em

chồng là Tiết Giai, chắc chắn A Cửu đã rõ chuyện của cô ta như lòng bàn

tay, sau này nhất định sẽ mỉa mai không tha.

Hướng Uyển Ngọc thấy không còn mặt mũi nào ngồi lại, liền đứng dậy cáo từ.

Cung phu nhân xuất cung cùng Hàn thị và Hướng Uyển Ngọc, chờ mấy ngày

nữa con gái lại mặt.

Ra đến cửa cung, Hướng Uyển Ngọc lên xe ngựa, dòng nước mắt kìm nén hồi lâu rốt cuộc trào ra.

Hàn thị khuyên nhủ: “Uyển Ngọc, đàn ông nạp thiếp là chuyện thường tình, con nên nghĩ thoáng hơn.”

“Mẫu thân, không phải con ngăn cản hắn, nhưng con mới gả về, hắn đã vội vã

rêu rao nạp thiếp, người khác sẽ nhìn con thế nào, sau này con còn mặt

mũi nào gặp thiên hạ.”

Hàn thị nói: “Con đừng đối đầu với hắn, có việc hãy đi tìm mẹ chồng. Hầu

gia thiếu nhạy cảm, nhưng mẹ chồng con là một người khôn khéo, tội gì

phải mang tội vào người, để vợ chồng bất hoà.”

Hướng Uyển Ngọc nghẹn ngào nói: “Hôm đấy con cũng giận quá mất khôn, mới cãi vã với hắn.”

“Đi lấy chồng làm sao giống khi còn ở với cha mẹ, gặp chuyện phải tỉnh táo, bằng không chỉ để người ngoài chế giễu.”

“Tiện nhân A Cửu kia, con không báo thù thề không làm người.”

Hàn thị vội vàng che miệng con gái, thấp giọng nói: “Đừng để người khác nghe thấy.”

Hướng Uyển Ngọc yên lặng cắn răng, nhìn ra ngoài rèm xe.

Đi theo bên ngoài có Hướng Đại Trụ, bởi vì vóc dáng rất cao to, đầu hắn

ngang tầm cửa sổ, Hướng Uyển Ngọc nhìn thấy hắn liền nảy ra một ý nghĩ.

Đến xế chiều, Cung Khanh rốt cục cũng có thời gian đến cung Trùng Dương thăm Hướng Thái phi.

Hướng Thái phi ngóng trông nàng đã lâu, nhìn thấy Cung Khanh liền cầm tay nàng cười rạng rỡ.

“Đứa bé ngoan, con gả cho Thái tử đúng là được như tâm nguyện.”

Cung Khanh mỉm cười không nói, lòng thầm nhủ: là ngài “được như tâm nguyện”

có lẽ đúng hơn. Cháu gả cho hắn, thật không uổng công lão nhân gia năm

lần bảy lượt giật dây bắc cầu, khổ tâm sắp đặt cơ hội.

Ra khỏi cung Trùng Dương, trùng hợp gặp A Cửu và Tiết Giai ở ngự hoa viên.

Tiết Giai cười tiến lên làm lễ bái kiến, A Cửu đứng yên không nhúc nhích, ra vẻ không thấy.

Cung Khanh không so đo với cô ta, cười cười rồi dẫn Vân Diệp Vân hủy và mấy thị nữ Đông Cung đi.

A Cửu nhìn bóng lưng Cung Khanh, cắn răng nói: “Ngươi xem cô ta đắc ý

không, cậy đã thành Thái tử phi, còn dám kiêu ngạo với ta.”

“Cô ta đã khiến Công chúa khó chịu, vậy Công chúa cũng đừng để cô ta dễ chịu.”

A Cửu giận dữ nói: “Nhưng cô ta là Thái tử phi, ta không thể chèn ép như

trước kia, nếu làm quá, phụ hoàng mẫu hậu đều sẽ giận, ca ca cũng có sắc mặt tối tăm.”

“Địa vị lúc này của cô ta khó lòng rung chuyển, không thể mạo phạm, nhưng

chỉ cần biểu ca thích người khác, cô ta sẽ mất chỗ dựa, không còn đắc

ý.”

“Nhưng… hoàng huynh xưa nay không gần nữ sắc, mới là tân hôn, nhất định sẽ không nhanh chóng di tình biệt luyến.”

“Công chúa, mấy ngày trước, có người tặng hai thiếu nữ Cao Ly cho Nhị ca ta.

Nhị tẩu ghen tuông, náo loạn ba ngày, cứng rắn đòi đẩy hai cô gái Cao Ly kia đi. Không bằng, Công chúa nhận lấy, đưa đến Đông Cung.”

“Thiếu nữ Cao Ly kia có xinh đẹp bằng Cung Khanh không?” Dù A Cửu không thích

Cung Khanh, nhưng không thể không thừa nhận, toàn kinh thành không có ai đẹp hơn Cung Khanh.

Tiết Giai cười nói: “So dung mạo thì không bằng, nhưng hơn ở mới mẻ, dù có

là tiên nữ, thì nhìn lâu cũng muốn đổi món. Huống chi lại là thiếu nữ dị vực, có ý vị mềm mại nũng nịu riêng.”

“Nói cũng đúng. Ngươi đem hai thiếu nữ kia đến cho ta.”

Tiết Giai cười gật đầu.

Hôm sau, quả nhiên Tiết Giai đưa hai thiếu nữ Cao Ly đến cung Dục Tú.

A Cửu cẩn thận đánh giá hai thiếu nữ, đúng là không giống thiếu nữ kinh

thành. Quần áo phục sức da thịt vẻ mặt đều có ý vị hoa dại chốn thôn

quê, thắng ở mới mẻ.

“Ngươi tên là gì?”

“Hồi Công chúa, nô tỳ tên Dung Xuân, đây là muội muội nô tỳ, Dung Thu.”

Giọng nói cũng còn nhiều âm địa phương, có chút ngô nghê, có phần dễ thương.

A Cửu cười cười, sai Ti Nghi nữ quan Trầm hương: “Đưa hai người này đến Đông Cung, nói là Công chúa tặng hoàng huynh.”

An phu nhân đã bị trục xuất, vị Trầm Hương này là quản sự mới.

Trầm Hương cung kính thấp giọng đáp vâng, dẫn theo hai thiếu nữ Cao Ly đến Đông Cung.

Mộ Thẩm Hoằng đã đi đến điện Cần Chính, Cung Khanh đang một mình chuẩn bị lễ vật lại mặt.

Nghe báo có người cung Dục Tú đến, nàng liền dừng tay, nói với Vân Diệp: “Gọi vào.”

Trầm Hương bái kiến rồi đứng dậy, thấy Thái tử phi mặc bộ váy mười hai nếp

gấp, còn là dùng màu hồng phấn và xanh ngọc lục bảo phối với nhau, màu

sắc nổi bật thế, đúng là thu hút, khiến lòng người chấn động.

Hồng phấn xanh ngọc lục bảo là hai màu tươi mà dễ tục, bộ xiêm y này còn dùng hai màu sắc nổi bật tôn nhau lên.

Cũng chỉ có Cung Khanh tuyệt sắc chim sa cá lặn mới có thể mặc bộ xiêm y này, không chút thô tục, mà còn rất lộng lẫy.

Một áo choàng bằng gấm trắng hờ hững chảy từ bờ vai bạch ngọc xuống gạch

lát đá xanh, khiến Thái tử phi như tiên nữ,